May mà có những viện binh bổ sung liên tục không ngừng này, bọn họ từng chút thâm nhập tiến công vào trong thành, chiến lực của những viện binh này thực là khiến người không dám khen tặng, nhưng lại dùng máu thịt của mình làm nền nổi lên con đường tiến công vào trong thành. Bất luận như thế nào, hiện tại bọn họ đã nắm giữ bên ngoài tây Chi Hoàn rồi, hơn nữa khống chế một mảng lớn khu vực bên trong thành.
Khắp nơi ánh lửa thiêu đốt, tầm nhìn rõ rất ngắn, y không thấy rõ đồ vật phía xa, y và binh sĩ phía sau y đều im lặng không nói gì, hơi hơi lay động đi về phía trước, như thể là những cái xác không hồn đánh mất ý thức. Thỉnh thoảng vì bắn lén nơi xa và tên bắn lén ngã xuống, nhưng không có người để ý bọn họ, mọi người chỉ là đi dọc theo con đường tắt lên phía trước, dường như trước mặt chính là điểm cuối cùng hết thảy mọi thứ.
Nhưng mà, loại trạng thái chết lặng này, mơ mơ hồ hồ trước mặt hiện lên bóng dáng vài người liền lập tức kết thúc, Đông Hương Trọng Phương nắm chặt đao trong tay, sau đó giống con báo hơi hạ thân, chuẩn bị tấn công đối phương bất cứ lúc nào. Nhìn thấy động tác của gã như vậy, các bộ hạ sau lưng gã cũng rốt rít làm ra tư thế lâm chiến, chờ cùng hắn xung phong.
Chém giết vài ngày ngắn ngủi, bọn họ đã từ tân binh mờ mịt vô tri, thành lão binh nhạy bén lão luyện, xem nhẹ sinh tử, đây cũng là cái giá bằng máu của vô số người đổi được.
Đông Hương Trọng Phương khom lưng từ từ đi qua con đường tắt đối diện, phán đoán khoảng cách hai bên, đồng thời giơ đao trong tay mình lên. Khi đó gã cảm thấy thời cơ thích hợp, đột nhiên gã đứng lên, sau đó rống lớn một tiếng, sau đó cầm lấy bội đao liền vọt tới đối diện.
Mặc dù đường tắt chật hẹp hơn nữa gập ghềnh, còn có sương khói, nhưng toàn lực chú ý của Đông Hương Trọng Phương đều tập trung trên người kẻ địch phía trước mặt, tốc độ nhanh làm tim đập nhanh. Mà các bộ hạ của gã cũng giống như gã, tiếng kêu kỳ quái đi theo phía sau của gã, cấp tốc vọt tới.
Rất nhanh thì gã vượt qua khoảng cách ngắn, vọt tới trước mặt quân địch, hiển nhiên những quân địch này là vừa mới từ địa phương khác phái đến nơi đây tiếp viện, nhìn quần áo hết sức sạch sẽ. Khi thấy Đông Hương Trọng Phương từ đường tắt xông tới đám người diện mạo dữ tợn kia, bọn họ kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, thật vất vả mới cầm vũ khí trong tay bắt đầu nghênh địch.
Nhưng mà dường như trước kia bọn họ không có trải qua chiến trận, đang trong tình trạng khẩn trương động tác hết sức mới lạ, mà ngay cả động tác vung đao cũng hết sức đình trệ. Đông Hương Trọng Phương không có lãng phí cơ hội tốt này, gã vọt thẳng tới trước mặt thủ lĩnh, sau đó nâng đao lên liền một chém thật mạnh.
Đao bổ thẳng trúng vai người kia, đồng thời dọc theo vai đến bụng xuất hiện một vết thương thật lớn, khi đó tiếng vang nhỏ “Phốc”, máu đối phương đột nhiên phụt ra ngoài, sau đó ngã thẳng trên mặt đất, hơi co quắp.
Bóng người màu đen, vẻ mặt dữ tợn, cùng với tập kích giống như quỷ mị, gần như hù dọa lá gan đám người này, có mấy người to gan tới chặn đánh, nhưng ngay lập tức đã bị Đông Hương Trọng Phương và bộ hạ của gã giết chết, mà những người còn lại có lẽ đã sợ, liều mạng chạy trở về.
Đông Hương Trọng Phương không có truy kích, gã chống đao đứng nguyên tại chỗ to miệng thở hổn hển, tận dụng nhàn rỗi khó có được phục hồi thể lực của mình. Những người đó sớm muộn cũng sẽ chết, không phải bị chính mình giết, mà bị người khác giết.
Chỉ có điều, trong lòng giống như có một ngọn lửa thêu đốt, thêu cháy gân cốt gã, khiến gã cảm thấy khó chịu vô cùng, vốn tứ chi đau nhức cũng trở nên vô cùng trầm trọng, giống như sẽ rơi trên mặt đất bất cứ lúc nào.
Thật là nhớ… Giống như ăn một bữa cơm đoàn tụ a…
Trong đầu gã đột nhiên chuyển qua ý nghĩ này.
Quá đói rồi.
Lúc tiến vào trong thành, gã từng mang một ít lương khô, nhưng mấy ngày này hoặc là mất đi, hoặc là đã ăn hết rồi, mặc dù từ trên thi thể quân bạn tìm thấy một ít lương thực, nhưng luôn không đủ dùng, gã đã đói quá một ngày rồi.
Gã ngẩng đầu lên, mở to ánh mắt tràn đầy huyết sắc, hơi hơi mởi môi khô khốc ra, dường như muốn mượn một chút sức lực.
Mà ở trước mặt gã, bóng dáng Thiên Thủ các màu trắng trong thành Cơ Lộ, đã loáng thoáng xuất hiện trong sương khói.
Kiến trúc toà thành cao lớn đó, tựa như núi cao đặt ở trước mắt của Đông Hương Trọng Phương, trong lòng mỗi người đánh vào toà thành trì này. Bọn họ bị người phái đến trong toà thành trì này, cùng quân địch chém giết thảm thiết, không biết chịu đựng bao nhiêu đau khổ và thương vong, không biết đã phải trả giá bao nhiêu, chính là vì tấn công tới đó, vả lại chiếm giữ nơi đó.
Đông Hương Trọng Phương nhìn hình ảnh mơ hồ của toà kiến trúc đó, cảm thấy nó giống như ánh trăng, nhìn qua đang ở trước mắt, nhưng lại như cách xa nhau ngàn dặm.
Gã rất nhanh cúi đầu, bỏ qua suy nghĩ vô vị này, đem suy nghĩ lần nữa trở về với hiện thực.
Lúc này đói khát trong bụng dường như trở nên càng lợi hại, toàn bộ bụng đều giống như đang thiêu đốt trên lửa, mà ngay cả yết hầu cũng khát khô như lửa cháy, cảm giác thật sự rất khó chịu.
Gã hơi hơi quay đầu, nhìn chung quanh, muốn từ bên cạnh tìm một ít thứ ăn no bụng được để giảm bớt cảm giác đói khát này, nhưng ngoại trừ tường đổ và liệt hoả hừng hực thiêu đốt cùng với sương khói ngập tràn xung quanh, gã cái gì cũng không thấy rõ.
Gã nhìn các bộ hạ phía sau mình, những người này đa số trên người cũng mang theo vết thương, trên mặt càng thêm bởi vì bụi mù mà bị nhuộm thành màu đen, nhìn qua quả thực có chút buồn cười.
- Các ngươi… Trên người còn có gì ăn không. Gã thấp giọng hỏi.- Đều lấy ra hết.
Sau khi nghe được mệnh lệnh của gã, người chung quanh lặng yên đưa mắt nhìn nhau, sau đó có ít người sột sột soạt soạt từ trong lòng ngực lấy ra một ít thức ăn.
Đây là lương khô bánh mì của quân đội Đại Hán thường dùng, vì tiện mang theo và dễ dàng ăn cho nên được đại đa số sử dụng, sau khi quân đội Đại Hán bắt đầu thẳng tiến hướng gần kỳ, những lương khô này cũng được thuyền biển từ Cao Ly vận chuyển tới đảo Bản Châu, sau đó làm tiếp tế tiếp viện những người Nhật Bổn hiệp trợ quân đội Đại Hán này.
Tuy rằng mấy thức ăn này rất có khả năng no bụng, nhưng mùi vị Đông Hương Trọng Phương không dám khen tặng, gã vẫn nhớ tới cơm trắng trong nhà. Nhưng hiện tại gã cũng bất chấp nhiều như vậy, thầm nghĩ trước tiên nhét đầy cái bao tử.
Gã đem những thức ăn này tập trung lại, sau đó tự mình chia nhỏ hơn mười phần, chia đều cho mỗi người, đây xem ra cũng là bọn họ ăn bữa cuối cùng trước khi cạn kiệt lương thực.
Cũng không biết ta còn được ăn cơm trắng của quê nhà nữa hay không? Trong não hắn đột nhiên hiện lên một ý niệm như vậy.
Tiếp theo, Đông Hương Trọng Phương không để ý tro bụi dày đặc trên mặt bánh mì, đưa thẳng vào trong miệng, tuỳ tiện nhai vài vái liền nuốt xuống. Lúc làm thức ăn rơi vào trong dạ dày, gã đột nhiên cảm thấy ngọn lửa trong bụng như chợt dừng lại rồi, tứ chi vốn bủn rủn mệt mỏi cũng giống như một lần nữa được phục hồi khí lực.
Kèm theo máu tươi dâng lên, một loại cảm giác hạnh phúc theo đó theo bụng dâng lên, hết thảy xung quanh đều bị ngăn cách rồi, tiếng chém giết chung quanh không ngừng nghỉ và tiếng gầm gú của súng pháo, tương tự như từ một thế giới khác truyền tới, nghe hoàn toàn không chân thực.