- Cực kỳ chính xác, thưa bệ hạ…
Giọng nói của Nhất Điều Kiêm Hà cũng trở nên run rẩy.
- Hiện tại Mạc Phủ đã rất là kinh hãi, khắp nơi đều giảm binh lực chuẩn bị phòng thủ kinh thành, mà ngay cả người bên ngoài lùng bắt chúng ta cũng đã dừng lại… Bệ hạ, chúng ta rốt cuộc đã chờ được.
- Đây quả thật là hạnh phúc trời ban!
Pháp hoàng thở dài một tiếng.
- May mắn có liệt tổ liệt tông phù hộ…
- Đây quả thật là đại hạnh của chúng ta, là đại hạnh của nước nhà.
Nhị Điều Khang Đạo nói.
- Tuy nhiên thưa bệ hạ, hiện tại vẫn chưa phải là lúc chúng ta ăn mừng.
- Ừ, hiện tại ăn mừng còn sớm, quãng đường phải đi còn rất dài.
Pháp hoàng lập tức hồi phục lại bình tĩnh.
- Như vậy chư vị ái khanh cảm thấy tiếp theo phải đi thế nào?
- Không còn nghi ngờ gì nữa, chúng ta phải lập tức nam hạ, nghĩ cách đi Nam quốc.
Nhất Điều Kiêm Hà lập tức trả lời.
- Bởi vì hiện tại Đại Hán đổ bộ ở Cửu Châu, sức mạnh của Mạc Phủ ở phía nam nhất định đã bị suy yếu trên diện rộng. Nơi đó có rất nhiều phiên chủ bất mãn với Mạc Phủ, nhất định sẽ thừa cơ nổi dậy. Nếu như chúng ta đến đó về cơ bản là an toàn. Lúc đó chúng ta để ngài ban bố viện tuyên (cứu viện hoàng thượng) và chiếu lệnh, kêu gọi người trong thiên hạ đứng lên chống lại Mạc Phủ.
- Được… được… Xem ra ái khanh cũng nghĩ giống trẫm…
Pháp hoàng liên tục gật đầu, rõ ràng là đề nghị này rất là giống ý y.
- Chúng ta ngày mai sẽ khởi hành chứ? Mọi người sớm ngày hội hợp với quân đội Đại Hán, đến lúc đó thì mọi chuyện không cần phải lo lắng nữa…
Trong mắt y lúc này đã tràn đầy ánh sáng, giống như đang mơ đến quang cảnh hiệu triệu thiên hạ.
- Chỉ cần sức khỏe bệ hạ cho phép, ngày mai chúng ta khởi hành là tốt nhất.
Nhất Điều Kiêm Hà khom người.
- Tuy nhiên vừa rồi thần và Hữu đại nhân vừa mới thương nghị. Chúng thần cảm thấy sau khi đến Nam quốc, vẫn phải chờ đơi thời cơ, ban bố viện tuyên, tập trung những phiên chủ lòng hướng về triều đình phản kháng Mạc Phủ. Đại Hán thì chúng ta đương nhiên phải giao lưu, nhưng không cần phải vội vàng đầu nhập bọn họ…
- Đây là ý gì?
Pháp hoàng có chút nghi hoặc nhìn hai vị đại thần này.
Sau đó, Nhất Điều Kiêm Hà nói rõ với Pháp hoàng về những gì mình đã thảo luận với Nhị Điều Khang Đạo, đặc biệt là nói đến chuyện vì địa vị của triều đình, cần phải nâng cao thân phận của triều đình lên một tầng.
Sau khi nghe xong, nỗi nghi hoặc của Pháp hoàng đã giảm đi không ít, nhưng lại hỏi.
- Hai vị ái khanh dường như rất nghi kỵ Đại Hán? Hiện giờ chúng ta đã đến bước này rồi, gây mâu thuẫn với Đại Hán e là không thỏa đáng. Tốt nhất là phải bày tỏ lòng thành.
Bởi vì đã ở chung với Pháp hoàng rất lâu, nên Nhất Điều Kiêm Hà vô cùng hiểu rõ Pháp hoàng. Y hiểu ý trong lời nói của Pháp hoàng không phải là phản bác chuyện mà y và Hữu phủ đại nhân đã bàn bạc, mà là muốn mượn cơ hội này để thăm dò rốt cuộc bọn họ và Đại Hán đã đạt thành hiệp nghị gì.
Sau khi sứ thần Đại Hán đến kinh thành, bởi vì ở trong hoàng cư, nên Pháp hoàng vẫn chưa có cơ hội gặp mặt sứ thần Đại Hán, chỉ đành trao quyền Tả Hữu đại thần toàn quyền xử trí việc này.
Tuy nói thoạt nhìn phát triển về sau, hai vị đại thần đã xử lý không tệ, mắt thấy triều đình có hy vọng khôi phục quyền lực năm đó rồi, nhưng thân làm quân chủ, trong lòng Pháp hoàng vẫn có vài ngờ vực vô căn cứ, muốn biết rốt cuộc hai vị đại thần và Đại Hán đã đạt thành hiệp nghị thế nào.
Mà lúc này bởi vì đang lang thang vất vưởng, cho nên y chỉ nói bóng nói gió mấy lần mà thôi, Tả Hữu đại thần cũng rất ăn ý mà tránh cái đề tài này.
Nhìn thấy bộ dạng chờ mong của Pháp hoàng, Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo nhìn nhau một cái.
Đến bước này rồi, nói cho ngài ấy biết cũng đâu có sao. Nhất Điều Kiêm Hà liền quyết đoán.
Nhất Điều Kiêm Hà thấp giọng nói.
- Bẩm bệ hạ. Đại Hán vì khôi phục kỷ cương nước ta, giúp triều đình ta lần nữa nắm thực quyền, làm ra cử động xuất binh tương trợ, tấm lòng thành khẩn đương nhiên khiến người ta vô cùng cảm kích. Sứ thần của Đại Hán cũng mấy lần đảm bảo với chúng thần, muốn để triều đình lần nữa nắm thực quyền. Chúng thần không kiêng kỵ bọn họ. Tuy nhiên, dù sao Đại Hán cũng là ngoại quốc, hơn nữa tự cho mình là thượng quốc. Sau khi chúng thần đề xuất thỉnh cầu mượn binh giải vây, bọn họ vẫn có chút suy nghĩ cho bản thân, không hoàn toàn chỉ làm vì chúng ta. Cho nên theo tình trạng này, duy trì một chút giá trị của triều đình là chuyện không làm không được.
Pháp hoàng không tiếp lời, vẫn nhìn y, như thể là đang chất vấn y.
- Lúc gặp nhau ở kinh thành, chúng thần và sứ thần Đại Hán đã bàn xong. Nếu như đánh bại được Mạc Phủ, khôi phục quyền uy của triều đình, Đại Hán sẽ giao vùng đất gần kinh kỳ cho triều đình thống trị, thậm chí ngoài kinh kỳ cũng được.
Nhất Điều Kiêm Hà to gan nói tiếp.
- Tuy nhiên, từ nay về sau, quốc gia ta trở thành phiên quốc của Đại Hán, để thể hiện quan hệ giữa chính quốc và phiên quốc, danh xưng Thiên hoàng phải… phải vứt bỏ đi.
- Vứt bỏ…! ?
Pháp hoàng kinh hoàng thất sắc.
- Các ngươi… sao các ngươi chưa từng nói với trẫm!
Lúc trước để giữ vững quyết tâm của Pháp hoàng, cho nên Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo sau khi lén thương lượng, liền quyết định lúc hồi báo cho Pháp hoàng, giấu đi điều kiện này, để khỏi khiến cho Pháp hoàng nhất thời nóng giận mà làm hỏng đại sự.
Hiện tại mọi người đã trốn thoát, có hối hận đã không còn cơ hội nữa, cho nên Nhất Điều Kiêm Hà cũng không sợ phải nói ra.
- Điều kiện này của sứ thần Đại Hán, nói ra vô cùng nghiêm túc, hơn nữa nói không sửa đổi được… Cho nên thần không đáp ứng điều kiện như thế này không được. Bởi vì lúc trước e ngại bệ hạ trong lòng phản đối, vì thế không báo cáo cho bệ hạ, kính mong bệ hạ thứ tội!
Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo đồng thời quỳ xuống.
- Việc này là tội của một mình thần, sau khi tất cả ổn định, thần dĩ nhiên sẽ từ chức, sau đó xuất gia, tạ tội với thiên hạ.
- Ngươi… các ngươi…
Pháp hoàng vẫn trừng mắt nhìn bọn họ, tay cũng hơi run lên.
Lúc ban đầu y cũng phẫn nộ vì điều kiện này, nhưng hiện tại y không còn phẫn nộ chút nào nữa, mà là buồn bực Tả Hữu đại thần không thương lượng với mình mà tự ý quyết định đáp ứng điều kiện này, thêm nữa là về sau cũng không nói với mình.
Việc này có khác biệt gì so với đám loạn thần tặc tử Đức Xuyên gia! Trong lòng y phẫn hận không thôi.
Ngàn năm qua Thiên hoàng bị mất quyền lực, khiến tôn kính của người trong nước đối với Thiên hoàng sớm đã không còn lại chút gì, đừng nói võ gia như thế, cả công gia e là cũng như thế. Từ đây về sau y muốn khôi phục quyền uy nhiều năm trước của tổ tiên, thật sự là còn quãng đường quá dài phải đi.
Tuy nhiên, về sau chỉ cần mô phỏng thể chế Đại Hán, chung quy vẫn còn là thiên hạ do một mình y thống trị, chung quỳ còn có lúc dần khôi phục quyền uy. Trước mắt, vẫn phải ra sức lung lạc hai người bọn họ, dù sao bên cạnh mình cũng không có bao nhiêu trợ thủ.