Tuy nhiên, cho dù là bọn họ cũng không có ngờ rằng một lộ này của mình tiến quân không ngờ sẽ lập nên sự nghiệp lớn như vậy, bọn họ từ lãnh địa Mao Lợi Gia tận cùng phía nam đảo Bản Châu tiến quân về phía bắc, dọc theo đường đi chiếu theo sức hiệu triệu của triều đình, đánh trận với những phiên quân Nhật Bổn bộ hạ của bọn chúng, không ngờ liền chiến liền thắng, thúc đẩy chiến tuyến từng chút một về hướng vùng đất gần kinh kỳ.
Theo một loại cổ vũ của thắng lợi, khẩu vị của Chu Phác và Hoàng Xương Quốc cũng càng lúc càng lớn, quyết tâm tiến thêm một bước xâm nhập vào đất tim gan đảo Bản Châu, tốt nhất đánh thẳng vào kinh thành, ngay sau khi bọn họ tử trên tay Triệu Tùng lấy tới hỏa pháo hình dáng to lớn vả lại lấy quyết tâm cực lớn lao đánh thắng cuộc chiến thành Cơ Lộ, bọn họ hiển nhiên nhận ra Đô Kinh thật sự đã gần ở trước mắt rồi.
Trong đoạn tháng ngày này, bọn họ vẫn mãi đều đang cố ý thu lấy tin tức có liên can tới quân đội Mạc Phủ gần vùng đất kinh kỳ, chiếu theo những hào thương đầu hàng Đại Hán kia cùng với trợ giúp của hào tộc, bọn họ rất nhanh liền giản lược nắm rõ ràng tình hình quân địch đối diện.
Hiển nhiên, quân đội Mạc Phủ còn không có từ bên trong bóng ma thảm bại thành Cơ Lộ khôi phục lại, không chỉ binh lực bị thương tổn, một đám lớn quân đội có kinh nghiệm bị tàn diệt, chính ngay cả sĩ khí cũng bởi vì thảm bại mà uể oải không phấn chấn, tuy rằng Mạc Phủ vẫn luôn đang cố gắng tăng viện quân đội về phía kinh thành, tuy rằng Bản Thương Trọng Tôn của sở Ti đại Đô Kinh đã lần nữa về tới Đô Kinh chỉnh đốn lại quân đội lần nữa, nhưng nguyên khí của bọn họ lại vẫn là không có khôi phục.
Mà tình hình Chu Phác bên này liền bất đồng rất lớn, tuy rằng bọn họ trước đó cũng ở bên trong cuộc chiến Cơ Lộ thương vong thê thảm nghiêm trọng, nhưng đại bộ phận bọn họ tổn thất chỉ là bộ đội mới chiêu mộ không lâu, quan binh Đại Hán làm cốt lỗi của Đại Hán và phiên quân các phiên Lập Hoa, Đảo Tân, Mao Lợi cũng không có tổn thất bao lớn, thật gọi được là nguyên khí còn nguyên.
Hơn nữa sau khi tới được vùng đất gần kinh kỳ giàu có, cấp dưỡng của bộ đội vô cùng đầy đủ, rất nhanh liền khiến sĩ khí trên dưới lần nữa tăng cao. Hơn nữa có danh phận đại nghĩa triều đình làm hiệu triệu, quân đội bọn họ mộ tân binh vô cùng thuận lợi, thậm chí còn có không ít hào tộc bỏi vì cảm thấy đại thế đã định mà đưa hẳn cả nhà gia nhập.
Cho nên sau nửa tháng chỉnh đốn và nghỉ ngơi, bộ đội dưới tay Chu Phác đã khôi phục thực lực trước đó, thậm chí còn vượt hơn cả, trên trên dưới dưới đều đang xắn tay áo lên, chờ đợi sau khi đánh hạ Đô Kinh, có được phong thưởng lớn hơn nữa.
Một khi đã như vậy, thì Chu Phác và Hoàng Xương Quốc dĩ nhiên sẽ không buông bỏ cơ hội tốt trời ban cho này. Bọn họ bỏ mục tiêu hàng đầu lần tiến quân này của mình tới bên trên kinh thành, đăm chiêu suy nghĩ đều là như thế nào mau chóng đánh hạ kinh thành, hoàn toàn đuổi hết quân đội Mạc Phủ ra khỏi vùng đất kinh kỳ, cũng khiến cho triệu hiệu của triều đình trở nên càng thêm danh chính ngôn thuận.
Tuy rằng, tuy nói là phải tấn công kinh thành, nhưng giữa Thần Hộ tới được Đô Kinh có nhiều núi cao, địa hình gập ghềnh, cũng không phải tuyến đường tiện lợi đại quân tiến lên, cho nên bọn họ sau khi trải qua thương thảo, quyết định lựa chọn một con đường càng thêm ngoằn nghèo.
Đại quân trước đó dọc theo tuyến đường bờ biển, trải qua các thành Tây Cung, Ni Khi tiến về phía Đại Bản, đợi sau khi đánh hạ Đại Bản, liền tiến hành chia binh, mấy lộ bộ đội nhỏ chia ra tiến quân từ phía nam và phía đông, tấn công các nơi Giới Thị, Nại Lương, một mặt kiềm chế thủ quân Mạc Phủ mở rộng thanh thế bổn quân, một mặt tấn công những nơi chốn thương nghiệp phồn hoa này cũng khiến áp lực kinh tế của Mạc Phủ trở nên càng lớn hơn.
Mà bộ đội chủ lực, thì dọc theo dòng sông Khởi Nguyên tới hồ Tỳ Bà, chảy qua Đô Kinh cuối cùng nhập vào biển ở Đại Bản, về phía bắc Điến Xuyên, Tố Lưu cũng tiến quân về phía Đô Kinh thẳng tới thành Phục Kiến nằm ngoài phía nam Đô Kinh.
Thành Phục Kiến nằm ở chỗ khẩn yếu, chính hay kẹp ở môn hộ phía nam Đô Kinh, đường thủy giữa Đại Bản và Đô Kinh cũng nhất định phải đi qua nơi này, vả lại quanh thân thì là vùng núi, nơi chốn vô cùng ưu việt.
Vào thời đại Phong Thần Tú Cát, vị Thái Cát đại nhân một lượt khống chế cả Nhật Bổn này, nhất loạt đặt bản thành của nhà mình ở nơi này, dựng lên một tòa thành trì lớn ở nơi này, sau đó đặt chỗ ở của mình ở nơi này, nơi này cũn nhất loạt thành là trung ương chính trị của Nhật Bổn.
Sau khi ông ta chết, chiếu theo di mệnh của ông ta, con trai ông ta Phong Thần Tú Lại dời bổn thành tới thành Đại Bản đồng dạng do y tỉ mỉ gầy dựng, nơi này liền lưu lại cho các đại thần của chính quyền Phong Thần như Ngũ đại lão tới coi quản chính vụ. Là một trong các Đại lão, Đức Xuyên Gia Khang liền từng ở nơi này xử trí chính vụ.
Lại về sau nữa, dã tâm Đức Xuyên Gia Khang cướp lấy thiên hạ của Phong Thần gia đã rõ rành rành, các trọng thần của Phong Thần cũng chia làm hai phái công phạt lẫn nhau, thành Phục Kiến đương thời nằm dưới thủ vệ của Đảo Cư Nguyên Trung bộ tướng thân tín của Đức Xuyên Gia Khang. Vì rút đi cái đinh Đức xuyên gia chôn giấu ở Tây Quốc này, Thạch Điền Tam Thành và bọn tướng lĩnh Tây Quốc hạ lệnh công thành, vả lại sau ngày thứ mười ba công phá được thành, Đảo Cư Nguyên Trung cũng chết ở trong trận này.
Trung nghĩa của Điểu Cư Nguyên Trung khiến Đức Xuyên Gia Khang vô cùng tán thưởng và cảm động, ông ta gọi vị ái tướng này làm tấm gương của “võ sĩ Tam Hà”, mà trong lúc cuộc chiến công phạt thành trì thảm liệt, vốn dĩ thành Phục Kiến cao to lộng lẫy, cũng hơn phân nửa bị hủy bởi chiến hỏa.
Mà sau cuộc chiến, vì tăng mạnh thêm khống chế đối với Tây Quốc, đồng thời vì hủy diệt đi dấu vết cuối cùng của Phong Thần Tú Cát, Đức Xuyên gia dần dần tiêu hủy hết dấu vết cuối cùng của thành Phục Kiến, vốn dĩ đồ vật xây dựng trong bản thành đều bị chuyển dời tới bên trong thành trì khác.
Mặc dù trên mặt đất đã không còn thành Phục Kiến rồi, nhưng trọng yếu của vị trí địa lý Phục Kiến là sẽ không thay đổi, chỉ cần đánh hạ Phục Kiến, như vậy Đô Kinh liền đã gần ngay trước mắt, vả lại thậm chí chặt đứt nối liền phương hướng Quan Đông và Đô Kinh, khiến Đô Kinh chân chính thành là một tòa thành cô độc.
Sau khi nghị định phương lược tiến quân, Chu Phác cũng không còn thời giờ lãng phí nữa rồi, sau khi lưu lại bộ đội thủ vệ cần phải có, Chu Phác mang toàn bộ đại quân thẳng tiến về hướng Đại Bản.
Từ trước lúc tiến quân, Chu Phác sớm đã đạt thành ăn ý với các hào thương Đại Bản, bọn họ hoàn toàn không có ý vì Mạc Phủ mà tuẫn thân, cho nên đêm trước khi Chu Phác tiến quân, bọn họ liền đã khởi sự trong thành, đuổi đi quan địa phương Mạc Phủ thiết lập ở bên trong thành Đại Bản Thừa hành Đại Bản Cửu Kiến Chính Tuấn và bộ hạ tâm phúc của y, khống chế được thành Đại Bản.