- Việc này…
Nhất Điều Kiêm Hà có chút giật mình, nghĩ một chút mới trả lời.
- Thần không có ý kiến, chỉ sợ Đại Hán không đồng ý…
Theo y, nếu như thật sự đề cập được chuyện hôn sự với Đại Hán, đối với triều đình mà nói là một chuyện tốt, cũng tránh được xấu hổ về thân phận Hưng Tử.
Tuy nhiên, Đại Hán chưa hẳn sẽ đồng ý với đề nghị này.
- Đây cũng là là một suy nghĩ. Đến lúc đó các khanh nghĩ cách câu thông với Đại Hán một chút. Nếu như thành được thì tốt, không được thì chúng ta cũng không tổn thất gì.
Pháp hoàng thở dài, sau đó vuốt đầu nữ nhi.
- Thế sự khó liệu, ai nhìn rõ được toàn bộ?
Trong lúc triều đình Nhật Bản đang phiền muộn về cách ứng đối với Đại Hán, thì Mạc Phủ Đức Xuyên xa tận ở Giang Hộ, cũng đang đau đầu vì vấn đề này.
Tuy nhiên, khác với triều đình đang tung hô nhảy nhót, bọn họ ngược lại bị bao phủ trong một mảnh tình cảnh bi thảm.
Mắt thấy trời sắp mưa.
Một đám mây đen như mực đậm che khuất bầu trời, cũng khiến cho mặt trời chỉ chiếu được những tia nắng yếu ớt xuống đất, không mang tới bao nhiêu ánh sáng, rõ ràng thời khắc buổi trưa lại trông giống như trời đã sắp vào đêm tối rồi.
Theo đám mây đen dày đặc, thành Giang Hộ vốn dĩ phồn hoa lại trông có vẻ vô cùng lạnh lẽo, thậm chí còn có chút hiu quạnh. Cảm giác áp lực trước khi cơn mưa to ập đến, khiến khuôn mặt của mỗi người đều mất đi nụ cười, chỉ còn lại phiền muộn không nói ra được.
Đương nhiên, phiền muộn này không chỉ là do cơn mưa to kia mang đến, mà điều khiến người khó chịu chính là tin tức Đại Hán xâm lăng Cửu Châu.
Tin tức này mấy ngày trước vừa đến tay Giang Hộ, lúc đó đã gây nên chấn động cực độ, sau đó là một nỗi lo âu bao trùm.
Tinh binh Đại Hán mạnh mẽ, vũ khí sử dụng càng thêm tiên tiến vô cùng, lần này tấn công nhất định đã có chuẩn bị mà tới, tiếp theo Mạc Phủ phải ứng đối thế nào đây?
Mấy vấn đề này cứ quanh quẩn trong suy nghĩ của mỗi người.
Thành Giang Hộ là bổn thành mà Mạc Phủ Đức Xuyên dốc sức gầy dựng, bên trong có nơi cư ngụ của Tướng quân, cũng có quân đội của Mạc Phủ, còn có thêm gia quyến của những người trong Mạc Phủ. Nếu như Đại Hán đánh tới thì Mạc Phủ sẽ tiếp chiến, mà cuộc chiến bất ngờ này sẽ lấy đi sinh mạng của bao nhiêu con người đây?
Mọi người mang theo nỗi sầu lo về bản thân và người thân của mình, xì xào bàn tán. Chuyện những năm gần đây Đại Hán xuất kích bốn phía, tấn công bốn phương lại lần nữa được những người này đề cập, mỗi một lần đề cập, đều khiến nỗi lo này càng tăng thêm mấy phần.
Mà những vấn đề này, những nỗi lo âu này, tất cả đều hội tụ ở trung ương thành Giang Hộ, ở trong nội thành nơi Tướng quân cư ngụ, sau đó hóa thành một vũng lầy khiến người ta không vùng khỏi được, gần như khiến mỗi người đang ngồi đều không cách nào thoát thân.
Trong biểu điện ở nội thành, thường ngày các trọng thần Mạc Phủ khi đụng đến đại sự gì, đều tập trung đến nơi này nghị sự, nhưng tình cảnh hôm này lại quỷ dị khác thường. Mỗi người đều âm trầm giống như đám mây đen trên trời, không ai nói ra, không khí ngưng trọng lại áp lực, khiến mỗi người đều cảm thấy vô cùng lo lắng.
Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang cũng như thường ngày, ngồi xổm ở nơi sâu nhất của biểu điện. Y lặng yên nhìn chăm chú các trọng thần phía dưới, dường như đang chờ đợi bọn họ đưa ra cho mình một phương sách. Những mỗi lần y nhìn quét qua khuôn mặt của một vị trọng thần, vị trọng thần đó đều lộ ra bộ dáng sợ hãi giống như không gánh nổi trọng trách này, không nói giao tiếp mắt với y, cũng không dám nói ra.
Yên lặng quỷ dị này, khiến mỗi người đều rất khó chịu, mà tức giận và phẫn hận trong lòng Đức Xuyên Gia Quang cũng dần sôi trào đạt đến đỉnh điểm.
Không biết sau bao lâu, y rốt cuộc đã không chịu đựng nổi.
- Bình thường các ngươi ở đây ba hoa khoác lác, giống như đại sự thiên hạ đều nằm trong lòng bàn tay, sao hôm nay ai nấy đều trầm mặc ít lời như tượng đất vậy hả? ! Chẳng lẽ các ngươi đều đã bị dọa đến hồn phi phách tán rồi sao? Chẳng lẽ các ngươi trước đã không nhìn xa chút nào sao?
Vừa nói, tầm mắt của y cũng trở nên càng lúc càng nghiêm khắc, các trọng thần đã quen thuộc với tính tình của Tướng quân đại nhân, đương nhiên cũng biết Tướng quân đại nhân hiện tại đã tức giận bao nhiêu, cũng biết nếu y giải phóng tức giận này ra sẽ đáng sợ cỡ nào. Nếu thật sự không nói gì nữa, e là sẽ có người không giữ được tính mạng.
Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu từ đầu đến đuôi đều im lặng lập tức trở thành tiêu điểm trong tầm ngắm. Lão thoáng nhíu mày, có vẻ bất an.
Thân là Đại lão, lão là người cao nhất trong toàn bộ hệ thống quyền lực của Mạc Phủ ngoại trừ Tướng quân ra. Lão có quyền thế và uy vọng rất cao, vào thời khắc này, quả thật phải để lão tỏ thái độ, giúp cho trên dưới Mạc Phủ đồng tâm hiệp lực, vượt qua cửa ải gian nan nhất mấy mươi năm qua.
Nhưng lão cũng không tình nguyện mở miệng.
Cuộc chiến này, quả thật là hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của lão, cũng là điều lão hoàn toàn không muốn nhìn thấy.
Từ lúc ban đầu, lão đã không muốn quan hệ hai bên Mạc Phủ và Đại Hán xuất hiện vấn đề, cho nên vẫn luôn áp dụng lập trường ôn hòa đối với vấn đề mậu dịch hai nước. Kết quả không như mong muốn, sau cùng chuyện mậu dịch ban đầu lại phát triển đến mức như thế này, trở thành một cơn sóng to gió lớn.
Theo lão thấy, Đại Hán cho dù cực kỳ bất mãn, cũng sẽ không vì một vấn đề về mậu dịch mà hưng sư động chúng. Cho dù bọn họ muốn đánh, cũng sẽ không động thủ nhanh như vậy. Giữa hai nước sẽ tiến hành đàm phán mậu dịch thời giờ dài, chỉ cần Mạc Phủ nhượng bộ một chút, tất cả sẽ khôi phục về nguyên trạng.
Bởi vì trước đó không ngờ Đại Hán lại tiến binh tầm vóc lớn, cho nên hiện tại lão cũng mờ mịt giống như những người khác, không đưa ra được chủ ý gì tốt.
Nhưng hiện giờ Tướng quân đại nhân cần một đề nghị, mình thân là Đại lão, thế nào cũng không thoát được.
- Thần Quân và các Tướng quân đời trước, nhiều năm tin tưởng đề bạt thần, ân cần nhắc nhở, để chúng thần phò tá Tướng quân đại nhân…
Sau một hồi lâu, cuối cùng lão cũng mở miệng.
- Nhưng mà, những năm gần đây chúng thần phụ ân hậu đãi, không lập nên công tích gì lớn lao, hiện tại đã xảy ra đại sự như vậy, khiến nước ta, khiến Mạc Phủ chịu tổn thất to lớn. Thần thân làm đại thần phò tá, đều phải gánh vác trách phạt nặng nề… Quả thật thẹn với Tướng quân đại nhân, thẹn với Thần Quân. Mong rằng sau khi trăm việc trôi qua, Tướng quân đại nhân hãy ban trách phạt chúng thần!
Sau khi nghe những lời của lão, tình cảnh trong biểu điện càng trở nên nặng nề, nhất là hai vị Lão trung Tửu Tỉnh Trung Thắng (Sakai Tadakatsu) và Tửu Tỉnh Trung Thế (Sakai Tadayo), sắc mặt càng trở nên khó coi. Bởi vì họ đều nghe ra được, thỉnh tội cho mình, chẳng khác nào là đang chỉ trích mấy người bọn họ làm loạn thiên hạ của Mạc Phủ, phải xử phạt bọn họ.
Mấy người bọn họ đều cứng rắn với Đại Hán, hiện tại đã gây ra tại họa lớn, quả thật e là khó trốn khỏi được chỉ trích của mọi người, chỉ nhìn vào kết quả sau cuộc chiến thế nào rồi sẽ xử phạt.
- Đương nhiên, hiện tại là thời khắc nguy cấp, chúng ta không được làm loạn. Hiện tại mọi người phải đoàn kết vượt qua cửa ải khó khăn.