Bởi vì chiến quả như vậy khiến gã rất là vui mừng, cho nên trên mặt của gã như tắm gió xuân, xoay đầu lại nhìn quan tham nghị Hoàng Xương Quốc bên cạnh.
- Hoàng tham nghị, trận tuyến quân địch đã đại loạn, quân ta lúc này không tiến công thì đợi đến khi nào?
- Đại nhân nói rất đúng, hiện tại chính là lúc quân ta toàn bộ tiến công đột phá bọn họ. Tuy rằng hiểu được Chu Phác chỉ là quan văn, nhưng gã nhìn ra được vị Chu đại nhân này bây giờ là đang hưởng thụ kiểu cách của yhống soái, cho nên gã cũng giả vờ nghe theo mệnh lệnh.
Sau khi được Hoàng Xương Quốc tán thành, sắc mặt Chu Phác lập tức nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn lên, nhìn nhìn Lập Hoa Tông Mậu bên cạnh, sau đó phất phất tay.
Lập Hoa Tông Mậu im lặng gật đầu, mà bên cạnh bọn họ vài vị quan truyền lệnh cũng chạy ra khắp nơi.
- Toàn quân tiến công! Mệnh lệnh của Chu Phác rất nhanh đã được truyền tới khắp nơi trong quân trận.
Vì tăng mạnh sức tiến công của lần tiến công này, tránh cho lại lần nữa bị giáo dân Thiên Chúa ngăn cản được, lần này tiên phong chính là quân đội kỵ binh Đại Hán. Những kỵ binh này, lúc trước chính là chọn ra từ trong quân phía Liêu Đông, được phái đến bên người Triệu Tùng, đảm đương sức mạnh đột kích tinh nhuệ.
Tuy nhiên, tuy nói đây là sức mạnh đột kích, nhưng suy xét đến vận chuyển khó khăn, từ khi quân đội Đại Hán khai chiến với Nhật Bổn Mạc Phủ, vẫn luôn dùng bộ binh đẻ đổ bộ, những kỵ binh này vẫn luôn lưu tại Phủ Sơn, sau đó mới đổ bộ đến Trường Kỳ.
Bởi vì quân đội Đại Hán dễ dàng lấy được toàn thắng, bọn bộ binh thế như chẻ tre, rất nhanh ngay tại trong dã chiến toàn bộ đánh tan Mạc Phủ và phiên quân chủ lực, hơn nữa tính ngựa thích nuông chiều, sau khi đổ bộ cũng cần một số thời giờ để thích ứng, cho nên sau khi đổ bộ đến Trường Khi, kỵ binh trong thời gian dài không có đất dụng võ.
Sau khi khai chiến lâu như vậy còn không có được đến công huân, khỏi cần nói trong đám kỵ binh sẽ xuất hiện một tí nỗi buồn, gần như từng người quan quân đều xoay quanh ở bên người Triệu Tùng và Nghiêm Quảng, thỉnh cầu muốn được tham dự chiến sự, không được khiến cho các bộ binh chê cười.
Theo mọi cách thỉnh cầu của bọn họ, Triệu Tùng và Nghiêm Quảng thừa cơ hội bình định loạn sự giáo dân Thiên Chúa, phái bọn họ đi qua, cũng cho bọn họ tận tình tác chiến —— Tuy rằng công lao đánh đám giáo dân này không so được với khi đánh bọn phiên quân, nhưng dù sao coi như là một phần công huân, khiến những kỵ binh này trông thấy máu me tóm lại có lợi cho tác chiến trong tương lai.
Trong kính viễn vọng của Chu Phác, bọn kỵ binh mặc quân phục màu đỏ chói mắt bắt đầu hội tụ ở phía trước quân trận, trên quân phục bọn họ gài cúc áo vàng đồng, có một số người còn đội lên các loại huân chương, những kim loại này phản xạ ánh mặt trời, có vẻ vô cùng chói mắt.
Mấy trăm tên kỵ binh áo đỏ, hội tụ thành làn biển màu đỏ, bọn họ xếp thành mấy hàng, xếp hàng với một khoảng cách cực nhỏ, thế cho nên lối đi nhỏ hẹp hòi đều có vẻ vô cùng rộng mở.
Trong tiếng hô quát lớn của các quân quan, những kỵ binh này chậm rãi thúc đẩy lên trên rồi, chậm rãi đi tới đám giáo dân Thiên Chúa đối diện đã hỗn loạn thành một bầy, tựa như tường đỏ lấp kín biết di động vậy, không nhanh không chậm đi lên phía trước.
Những kỵ binh này, đều là trải qua huấn luyện hoàn mỹ, hơn nữa nhiều năm qua ở trên chiến trường Liêu Đông và Mông Cổ đã liều lĩnh giao chiến qua với người Nữ Chân và người Mông Cổ, thuật cưỡi ngựa và thuật chiến đấu của mỗi người đều không chê vào đâu được, hơn nữa kinh nghiệm chiến tranh của bọn họ rất phong phú, cho dù không thèm để ý coi thường đám giáo dân trước mặt này, nhưng khi lâm trận bọn họ vẫn khá cẩn thận, nghiêm túc dựa theo đội hình quân đội Đại Hán xếp ra trận thế, sau đó lại phát động tập thể xung phong.
Uy lực bày trận xung phong của kỵ binh, cho dù ở trong giai đoạn xuất phát với tốc độ rất chậm này, cũng rất nhanh khiến cho đám giáo dân Thiên Chúa bên đối diện càng thêm chột dạ sợ hãi. Bọn họ hét to lên, nhưng cũng nghe không rõ đều tự nói với nhau về cái gì, có một số người không thèm quan tâm chạy trốn về phía sau, hồn nhiên mặc kệ chính mình cũng không chạy nhanh hơn ngựa được, có một số người thì lại lý trí một ít, chuẩn bị nghênh chiến —— cho dù bọn họ cũng biết hy vọng này khá xa vời.
Có một số giáo dân lúc trước là lãng nhân và võ sĩ, bọn họ có được từng trải tác chiến nhất định, cho nên bọn họ biết rằng khi kỵ binh tấn công mà xoay người chạy trốn chỉ là tự tìm đường chết, chỉ đành cưỡng ép chống cự tấn công của bọn họ mới có đường sống, cho nên bọn họ điên cuồng mà la lên hét lớn với đám giáo dân xung quanh, muốn bọn họ lưu lại cùng mình ngăn cản giặc Hán.
Nhưng mà, cho dù bọn họ khàn cả giọng hô to như vậy, những bộ hạ của bọn họ vẫn như cũ có một bộ phận ném ra đao thương trong tay, không quan tâm xoay người về phía sau chạy thoát trốn vào đồng hoang. Trong lòng bọn họ đều biết rằng, theo pháo oanh và tấn công của kỵ binh Đại Hán, trận thế đã đại loạn, tiếp theo nhất định sẽ bị xông phá trận tuyến, hiện tại cho dù đánh chết một số kỵ binh. Những người kế tiếp khẳng định cũng không chống cự phiên quân toàn quân xông lên.
Có lẽ là nhìn thấy phía trước trận thế đã có dấu hiệu sụp đổ, có một tí viện binh từ phía sau chạy tới, chuẩn bị tăng cường bảo vệ trận tuyến với giặc Hán, tuy nhiên đây cũng chỉ là tiến thêm một bước tăng cường hỗn loạn cho tiền tuyến.
Mà đang ở trong loại hỗn loạn này, Đại Hán bắt đầu tăng cường tốc độ của kỵ binh, những con ngựa cao to nện bước từ đi thong thả biến thành chạy nhanh, sau đó biến thành chạy bước nhỏ, cuối cùng, biến thành chạy như điên làm người ta hoảng sợ. Mấy trăm con ngựa chỉnh tề nện bước giẫm mặt đất lên dưới chân, khiến mặt đất nơi nơi đều chấn động lên, quả thực giống như là động đất vậy.
Trong mắt giáo dân không có trải qua huấn luyện quân sự này nghiêm khắc nhìn thấy, khí thế kỵ binh tinh nhuệ trong lúc bày trận xung phong cướp đi hết thảy dũng khí của bọn họ, càng nhanh hơn còn là quân đội Đại Hán hung danh hiển hách. Những quân phục màu đỏ này, còn lóng lánh chói mắt kỵ binh, ở trong mắt giáo dân Thiên Chúa xem ra chính là hung thần trong địa ngục.
Áp lực đáng sợ như thế, làm cho bọn họ đại đa số cũng không hứng khởi ý niệm chống cự trong đầu rồi, chỉ muốn chạy thoát để giữ được tính mạng, cho dù xoay người chạy trốn cũng chỉ làm người bị chết nhanh hơn, nhưng theo bản năng chỉ biết sai khiến mọi người làm như vậy ——Kỵ binh cưỡi con ngựa cao to, trong hai nghìn năm qua vẫn luôn làm cho người ta chấn động như thế, cũng đem dân tộc du mục đáng sợ hung danh truyền tới toàn bộ thế giới.
Nhưng mà, hiện tại trên thế giới kỵ binh ưu tú nhất lại nắm giữ ở trong tay Đại Hán, vũ khí của bọn họ hoàn mỹ chiến ý dâng cao, bọn họ còn có kỷ luật vô cùng khắc nghiệt, mấy thứ này cộng lại, mà ngay cả người Mông Cổ vẫn được cho là kỵ binh nổi tiếng đều đánh không lại, huống chi là đám giáo dân?
Càng ngày càng gần, càng lúc càng nhanh, bọn kỵ binh Đại Hán ngồi trên lưng ngựa, bắt đầu nâng lên mã đao trong tay mình, chuẩn bị tiếp chiến với quân địch —— theo bọn họ, đối thủ hỗn loạn như thế, chỉ là công huân mà bọn hắn bất cứ lúc nào cũng phải lục tìm mà thôi...