Sau khi Đức Xuyên Tú Trung kế thừa đại vị tướng quân, y đối với Tiền Điền Lợi Trưởng vô cùng nghi kị, thậm chí cho rằng Tiền Điền Lợi Trưởng từng ý đồ ám sát Đức Xuyên Gia Khang và trọng thần Mạc Phủ Bản Đa Chính Tín. Trước tội danh như vậy, Tiền Điền Lợi Trưởng đương nhiên bằng mọi cách biện bạch, nghĩ hết cách để loại trừ cảnh giác của Tướng quân đại nhân, hơn nữa còn đem đệ đệ của mình đưa đến Giang Hộ làm con tin, lúc này sự việc mới bình thường lại.
Bởi vậy thấy được, mặc dù biểu hiện ngoài mặt khẳng khái, nhưng nghi kị và phòng bị của Mạc Phủ đối với Tiền Điền gia là một chút không thiếu.
Tiền Điền gia trong thời cuộc biến loạn vài lần xếp hàng đều đứng đúng vị trí, hơn nữa thông qua loại phương pháp này chiếm được lãnh địa bao nhiêu người liều chết đánh giặc cũng không đánh tới, quả thật đã trở thành một lời chú giải thời đại biến đổi bất định kia. Mà phong cách hành sự đứng thành hàng của các phụ tổ này, nhất định sẽ coi như gia phong truyền lại, trở thành bản năng của con cháu Tiền Điền gia.
Hai mươi năm trước, Tiền Điền Lợi Trưởng cũng đã chết đi rồi, kế thừa ngôi vị gia đốc của gã, thống trị toàn bộ phiên chủ Gia Hạ phiên là con nuôi của gã Tiền Điền Lợi Thường —— Tiền Điền Lợi Thường vốn là con út của Tiền Điền Lợi Gia, tuy nhiên vì huynh trưởng Tiền Điền Lợi Trường không có con nối dõi, cho nên y lúc còn rất nhỏ đã bị Tiền Điền Lợi Trường thu làm con nuôi, làm người thừa kế trong phiên ——Loại an bài này nhìn như trái lại luân lý, nhưng ở thời đại Chiến Quốc cũng là vô cùng thường thấy.
Đồng thời, vì lôi kéo Tiền Điền gia, khống chế đại phiên trăm vạn thạch này, Mạc Phủ còn cùng Tiền Điền Lợi Thường tiến hành quan hệ thông gia, y lấy con gái của Đức Xuyên Tú Trung Châu Cơ, mà Châu Cơ cũng là tỷ tỷ của Hoàng thái hậu Hòa Tử của đương kim bệ hạ hiện nay —— Cho nên thật sự ra y và Pháp hoàng bệ hạ cũng coi như là anh em cột chèo.
Tiền Điền Lợi Thường hiện tại lại hết sức trẻ tuổi, hiện nay không quá bốn mươi tuổi, mặc dù y ở thời kỳ thanh niên từng dẫn qua hai vạn quân tham chiến với Đức Xuyên Gia Khang vây chiến thành Đại Phản, nhưng nói thật cũng không có kinh nghiệm quân sự gì, mà hiện tại, một thử thách gian nan nhất cũng đã bày lên trên đầu y.
Giống với phụ thân và ca ca của y, y biết y và gia tộc của y đã đi đến một ngã ba mới, hơi đi nhầm một bước, sẽ vạn kiếp bất phục, mà y chỉ đành cố lấy dũng khí, xốc lại tinh thần vạn phần, ở ngã rẽ tìm ra một con đường thuộc về Tiền Điền gia.
Tuy nhiên, may mắn chính là, khắp nơi nước Gia Hạ trong bắc bộ đảo Bản Châu, vị trí địa lý cho y thời gian và không gian hòa hoãn, đồng thời lãnh địa to lớn của trong phiên cũng khiến y có tiền vốn dồi dào, khiến y tạm thời điềm tĩnh bất động ở trong thời cuộc hỗn loạn mà lại nguy hiểm, đưa ra phán đoán thận trọng nhất.
Được biết thành Cơ Lộ bị chiến đóng, Mạc Phủ vô lực chống cự liên quân các phiên Đại Hán và Mao Lợi gia, sau khi tin tức gần kỳ đã một mảnh hỗn loạn, y lập tức triệu tập một đám thành viên gia tộc trọng yếu của Tiền Điền gia và trọng thần trong phiên, đến thương thảo tình thế trước mắt và hoạt động Tiền Điền gia kế tiếp.
Phiên thành Tiền Điền gia phiên Gia Hạ là thành Kim Trạch quận Thạch Xuyên, phiên Gia Hạ là đại phiên trăm vạn thạch, Tiền Điền gia lại cố ý gầy dựng phiên thành của bản phiên, cho nên thành Kim Trạch mặc dù chỗ hoang vắng, nhưng cũng là một tòa thành lớn, tuy không so sánh được với Giang Hộ và những nơi khác, nhưng tầm vóc cũng không nhỏ.
Tuy nhiên, vì nguyên nhân chiến loạn gần đây, không khí thành Kim Trạch bây giờ đã khắc nghiệt rất nhiều, các nơi trong thành giới nghiêm, khắp nơi đều không thấy phồn hoa của ngày nình thường nữa.
Giống với không khí trong thành, thành viên Tiền Điền gia và trọng thần trong phiên tụ tập lại đều có vẻ mặt nghiêm nghị.
Có vài người vì tương lai Tiền Điền gia mà lo âu, có vài người vì quân tiên phong của quân đội Đại Hán tới gần mà sợ hãi, có vài người vì tính toán sau đó mà vô cùng lo lắng… Nhưng không ai vì thất bại của Mạc Phủ mà đau lòng.
Mặc dù Mạc Phủ biểu hiện ra ngoài vô cùng lôi kéo Tiền Điền gia, hơn nữa Đức Xuyên gia còn là thông gia của phiên chủ, nhưng Tiền Điền gia không có quá nhiều cảm tình với Mạc Phủ, ngược lại vì Mạc Phủ luôn chèn ép đến nay mà ghi hận trong lòng. Cho nên khi nhìn thấy Đức Xuyên gia đang cùng Đại Hán giao chiến và liên tiếp tháo chạy, cũng không có người vì Mạc Phủ mà lo lắng, ngược lại có vài người vui sướng khi người gặp họa.
Nếu không phải lo lắng Đại Hán cũng coi Gia Hạ phiên là kẻ thù, hoặc là ít nhất uy hiếp đến lợi ích của Tiền Điền gia, e rằng không ít người đã reo hò nhảy nhót rồi.
Sau khi triệu tập tất cả mọi người tới, Tiền Điền Lợi Thường đối với những phiên thần này giải thích cặn kẽ một chút tin tức nhận được mới nhất, hơn nữa cường điệu miêu tả tình trạng hỗn loạn của gần kỳ và Mạc Phủ.
- Ngày hôm qua bản phiên đã nhận được mệnh lệnh của bản nhân Tướng quân đại nhân Mạc Phủ, đòi chúng ta mau chóng chỉnh quân xuôi nam gần kỳ, trợ giúp đại quân Mạc Phủ chống đỡ giặc Hán.
Sau khi nói xong, y nhìn đám phiên thần này, sau đó nói.- Các ngươi xem, hiện tại bản phiên rốt cuộc nên làm thế nào cho phải, nên nghe theo chỉ thị của Tướng quân đại nhân, hay là làm tính toán khác?
Sau khi Mạc Phủ thảm bại ở thành Cơ Lộ, Quan Tây đã một mảnh hỗn loạn, hơn nữa vì Bản Thương Trọng Tông suất lĩnh binh lính chặn đánh quân đội Đại Hán theo truy kích của bọn họ gần như toàn quân bị giết, cho nên hiện tại binh lực quân đội Mạc Phủ đã vô cùng trống rỗng, cần ngay tiếp viện.
Mà lúc này Mạc Phủ ở Quan Đông cố thủ bản địa cũng cần số lượng lớn quân đội, cho nên xuất hiện khó khăn binh lực không đủ, sau khi cân nhắc lợi và hại, Đức Xuyên Gia Quang rốt cuộc bỏ qua thành kiến trước mắt, quyết định để Tiền điền gia mạnh như vậy xuôi nam trợ giúp Mạc Phủ chống đỡ giặc Hán, nhưng mà gã cũng biết Tiền Điền gia sẽ không dễ dàng sai khiến được, cho nên trong thư cũng hứa nhiều lợi ích rồi.
Nhưng mà, sau khi nhận được phong thư này, Tiền Điền Lợi Thường cũng không thẳng thừng cử binh xuôi nam như hy vọng của Đức Xuyên Gia Quang, mà là triệu tập các trọng thần trong phiên lại bàn bạc.
Sau khi Tiền Điền Lợi Thường đặt câu hỏi như vậy, những trọng thần này nhất thời đều ngơ ngác nhìn nhau, ai cũng không nói gì. Bởi vì bọn họ đều hiểu hiện tại muốn nghị luận đại sự sinh tử tồn vong liên quan đến Tiền Điền gia và Gia Hạ phiên, là tuyệt đối không được có nửa điểm sơ suất.
Nhưng, loại trầm mặc này đúng là không kéo dài được nữa.
Trong lúc hoàn toàn yên tĩnh, một thanh âm vô cùng có trung khí chợt vang lên.- Phiên chủ, ta cho rằng, chúng ta không được đoạn tuyệt với Đại Hán!
Thanh âm của ông ấy rất lớn, hơn nữa nghe vô cùng chắc chắn.
Tiền Điền Lợi Thường ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện người lên tiếng này là đệ đệ cùng cha khác mẹ với y Tiền Điền Lợi Hiếu.
Bởi vì bản thân mẫu thân xuất thân thấp hèn, hơn nữa ca ca, tổ tiên phiên chủ Tiền Điền Lợi Trường hành sự vô cùng mạnh mẽ cứng rắn, cho nên Tiền Điền Lợi Thường thuở nhỏ tính cách vô cùng ôn hòa, từ sau khi trở thành phiên chủ, y vô cùng chú ý duy trì quan hệ giữa các vị huynh đệ.