- Nếu không phải… Nếu không phải các ngươi bình thường hành sự bạo ngược như vậy, tổn thương tâm của bệ hạ, lại như thế nào gặp phải việc như vậy? Hòa Tử thái hậu giọng điệu vô cùng run rẩy, hiển nhiên thương tâm tới cực điểm.- Hiện tại… hiện tại các ngươi lại bảo ta rời khỏi kinh thành, nhưng trên đời làm sao có nữ nhân vứt bỏ chồng con? Không… Ta sẽ không rời khỏi kinh thành, dù sao các ngươi đã dựng Nhiếp chính vương rồi, thì để y đi làm tượng gỗ của các ngươi đi, ta ở tại chỗ này thì được rồi!
Xem như làm điều bổ cứu, Mạc Phủ trước đó gấp gáp mà lập một vị đệ đệ của Pháp hoàng làm Nhiếp chính vương, hơn nữa có được cho phép của Hòa Tử thái hậu, nhưng hiện tại nếu như hai phương đã quyết liệt, danh vị của Pháp hoàng đó Mạc Phủ khẳng định liền sẽ không thừa nhận, chính ngay cả đại vị Thiên hoàng của Hưng Tử chỉ sợ cũng tràn đầy nguy cơ.
- Bệ hạ! Đừng quên, nhưng người hận Mạc Phủ kia cũng hận ngài! Bọn họ sớm đã lòng mang bất mãn với Mạc Phủ, nếu như thật sự đắc thế rồi, lại làm sao có khả năng tha thứ cho bệ hạ? Mắt thấy đối phương cố chấp như thế, Bản Thương Trọng Tông không kìm lòng nổi hô lớn lên.- Bệ hạ nếu như thật có bất trắc, thần chẳng phải là muôn lần chết không chuộc được tội sao!
Bởi vì cảm xúc trào dâng, cho nên y không có phát hiện, mình nói như thế, kỳ thật đã đang ám chỉ mình lo lắng thủ không được kinh thành rồi.
Nói thật, tất cả hiểu rõ tình thế trước mắt, cùng với người quyết sách bố trí của Mạc Phủ, đều sẽ không có lòng dạ quá lớn.
- Chuyện này là quyết định của ta, không can hệ gì tới người. Ai cũng không trách được trên đầu của ngươi. Hòa Tử thái hậu đã ngừng khóc lóc, một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn đối phương.- Ta đã quyết định rồi, tuyệt không rời khỏi Đô Kinh, việc này là sẽ không sửa đổi, ngươi nói nhiều nữa cũng vô dụng. Ngươi nếu như dám cưỡng ép mang ta đi, ta liền tự tận ở nơi này!
- … Bản Thương Trọng Tông như nghẹn ở cổ họng, tuy rằng tức giận lại không biết nên bắt đối phương như thế nào.
Y vốn dĩ quả thật muốn mềm không được mạnh bạo, cưỡng ép đưa Hòa Tử thái hậu đi, nhưng hiện giờ thái hậu lại khiến y vô kế khả thi. Bức bách hoàng thái hậu và tỷ tỷ Tướng quân đại nhân, y cũng gánh không nổi tội danh như vậy.
Chỉ đành trước hết lại xin một cái chỉ thị từ Mạc Phủ, chờ đợi quyết định cuối cùng bên đó rồi, Bản Thương Trọng Tông thầm nghĩ.
Đối với an bài của Hòa Tử thái hậu, mặc kệ Mạc Phủ bên kia làm ra quyết định như thế nào, đều không cần y tới gánh vác trọng trách rồi.
- Nếu như bệ hạ nhất y kiên trì, thần cũng không tiện nói nhiều thêm gì nữa. Y cuối cùng chỉ đành khẽ thở dài.- Thần chỉ hi vọng bệ hạ hiểu được, rốt cuộc là bên nào đối với bệ hạ chân thành hơn, cũng càng thêm bận tâm an nguy của bệ hạ… Người đó lúc làm ra việc bậc này, có từng suy xét qua bệ hạ sẽ rơi vào thế khó xử bậc nào không? Nơi lập thân của bệ hạ, chỉ được là ở bên phía Đức Xuyên gia, nếu không có sức của Đức Xuyên gia, bệ hạ lại làm sao có khả năng ngồi lên ngôi vị trong cung? Lại làm sao có khả năng bảo vệ địa vị của mình? Đức Xuyên gia như nay có ai, cho dù là không vì người khác chỉ suy nghĩ vì mình, bệ hạ cũng hẳn nên kiên định đứng cùng với Mạc Phủ và Đức Xuyên gia mới đúng…
- Đừng nói nữa! Những việc này bản thân ta biết xử quyết như thế nào rồi! Như thể là bị đâm chọc vào chỗ đau, Hòa Tử thái hậu lập tức cắt đứt lời của y.- Ái khánh nếu không có việc gì khác, kính xin về sớm một chút đi.
- Thần cáo lui. Bản Thương Trọng Tông cũng không muốn nín cơn tức ở nơi này nữa, cho nên lập tức liền tính toán rời khỏi.
- Đợi một chút… Như thể là đột nhiên nghĩ tới sự tình gì, Hòa Tử thái hậu gọi y lại.- Còn có một việc làm phiền ái khanh một chút.
- Chuyện gì?
Bản Thương Trọng Tông lập tức hỏi.
- Ta sống sâu trong cung, nhưng gào khóc của dân sinh bên ngoài lại không dứt bên tai, nghe thật khiến người đau lòng. Ta thân ở trong cung, bình thường sống an nhàn sung sướng, vào lúc tai vạ tới trên đầu chỉ đành trơ mắt nhìn vạn dân gặp nạn, thật khiến người ta hổ thẹn… Vừa nói tới đây, giọng của Hòa Tử thái hậu lại trở nên run rẩy, rõ ràng là phát ra từ bản tâm.- Vẫn xin đại nhân phát chút lương thực thừa cho bọn họ a. Chí ít khiến cho bọn họ tới mức không chết đói, trong cung còn có một số tài của, vẫn xin đại nhân cũng chia phát cho bọn họ, để thời điểm bọn họ tốt xấu lang thang vất vưởng, trên đường có chút lộ phí để dùng…
Bản Thương Trọng Tông có chút kinh ngạc, y thật không ngờ vào loại thời điểm này, Thái hậu bệ hạ không ngờ nói với y loại sự tình không tưởng được này, sống chết của những lưu dân này có can hệ gì tới y.
- Ái khanh nếu như buông trôi mặc kệ, tới lúc đó kinh thành ôn dịch hoàng hành, chỉ sợ đối với quân đội cũng có tổn hại cực lớn phải không? Như thể nhìn ra được suy nghĩ trong lòng Bản Thương Trọng Tông, Hòa Tử thái hậu tiếp tục nói.- Kính xin ái khanh niệm vì thương sinh, y theo lời ta, phát một chút lương thực cho bọn họ, cũng chia phát của cải của ta cho bọn họ, để bọn họ tự mình sơ tán rời khỏi kinh thành đi.
- Thần hiểu rõ rồi. Sau khi suy tính chốc lát, Bản Thương Trọng Tông gật đầu.- Thần sẽ chiếu thao lời bệ hạ đi làm, để cho những lưu dân này sớm ngày sơ tán rời khỏi. Nhân đức của thái hậu bệ hạ, thần cũng nhất định sẽ chuyển cáo cho bọn họ.
- Nước nhà đã bị chúng ta bại hoại tới nước này, vẫn nói được cái gì nhân đức sao? Hòa Tử thái hậu cười một tiếng.- Chỉ trông mong ta vì mọi người tích một chút âm đức, để mọi người có mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông.
********
Do tuyệt đại phong bạo Đại Hán xâm lược mang đến, ảnh hưởng đương nhiên cũng không giới hạn kinh thành hay góc Giang hộ mà thôi, cho dù Đại Hán bây giờ cũng không lấy được tính quyết định thắng lợi, hay chiếm được thành trấn trọng yếu của Nhật Bổn, thế nhưng trận gió lốc này gần như đã thổi quét hết mọi ngõ ngách Nhật Bổn rồi, hơn nữa còn khiến cuộc sống mỗi người đều bị thay đổi.
Trên đất liền đảo Bản Châu hoang vắng, bên trong thành Cao Khi nước Thượng Dã loại yên tĩnh dường như vĩnh hằng vẫn tiếp tục như cũ.
Đây là một tòa thành nhỏ, nhưng bởi vì duyên cớ tháng ngày xây dựng thành trì rất dài, cho nên đất đắp trên thành đều đã bò đầy rêu xanh rồi, nhìn ra được nhiều năm không có người tu sửa qua rồi, nhìn không ra được màu lót ban đầu, chỉ có một số lỗ trên tường, mới nhìn thấy hết được nó trải qua thời đại Chiến Quốc chém giết không ngừng trước đó.
Tòa tiểu thành này vị trí địa lý cũng không trọng yếu, vẫn luôn không hề được tu sửa, bản thân nó cũng đã nói lên những năm gần đây vẫn luôn không được coi trọng, ở giữa hoang vắng. Kỳ quái chính là, dưới thành còn vây quanh một ít hàng rào trúc trắng mới tạo, đem cả cái thành nhỏ vây lại, dưới thành cũng không có thiếu binh lính thân ở trong đó, thần sắc bồn chồn như lâm đại dịch, như thể là chuẩn bị đánh trận ở nơi này.