Vốn quân đội Đại Hán tính toán chỉ phái ra một đạo quân nhỏ, mang theo các cánh phụ họp lại một chỗ, hình thành một quân đoàn bắc tiến, nhưng hiện tại xem ra, muốn dùng một cánh quân như vậy tiến đến kinh thành sẽ không dễ dàng như vậy, phái quân đội Đại Hán ra áp trận nhất định cần phải tăng cường trình độ.
Về phần tăng đến mức nào, có ảnh hưởng đến cuộc đổ bộ tác chiến của Quan Đông tiếp theo không, hiện tại quan quân cao nhất của quân đội Đại Hán còn đang trao đổi kỹ càng, bây giờ vẫn không có kết quả chính xác. May mà hiện nay mặc dù người giám sát Đại Hán vẫn luôn thúc giục đám nhân công ra sức, nhưng cảng Trường Khi vẫn còn chưa tu sửa hoàn thành, cho nên bây giờ quan quân cao nhất ở quân đội có đủ thời giờ để thương thảo đối sách tiếp theo.
Vấn đề này đã không đưa ra trao đổi, vậy dĩ nhiên không có thời giờ chính xác để xuất phát tiến quân kinh thành, vì thế bây giờ Chu Phác thật sự cũng không trả lời đối phương.
- Hiện tại quân đội Đại Hán cần phải nghỉ ngơi và chỉnh đốn, tạm thời không có cách nào đưa ra một thời giờ cụ thể, nhưng ngài yên tâm, tiến quân kinh thành cũng chỉ là vấn đề thời gian, hơn nữa rất nhanh. Chu Phác cũng không tính đem những tình hình thực tế này đều cấp cho Mao Lợi Nguyên Tín, chỉ là rất hàm hồ cho qua.
- Quý phiên chỉ cần làm tốt chuẩn bị trước thì tốt rồi, đến lúc đó hộ tống quân ta cùng nhau tiến thẳng kinh đô, để thỏa tâm nguyện nhiều năm.
- Chỉ cần có cơ hội lật đổ Mạc Phủ… Tệ phiên đương nhiên không bằng lòng rơi lại sau người khác. Mao Lợi Nguyên Tín lại cam đoan lần nữa.- Tuy nhiên, có một chuyện tại hạ còn muốn hỏi rõ ràng —— Trong hịch văn của sứ giả tuyên bố, đề cập đến phải vì tệ quốc khôi phục kỷ cương, dường như khiến triều đình một lần nữa ý của vua tới được Nhật Bổn, hơn nữa từ tình hình Pháp hoàng bệ hạ và Thiên hoàng bệ hạ đột nhiên biến mất, triều đình tệ quốc, hình như có lẽ đã cùng quý quốc đạt thành ăn ý ở mức độ nào đó, như vậy xin hỏi, nếu như Đại Hán thành sự mà nói, triều đình sẽ đặt loại địa vị nào, tệ phiên lại cần phải như thế nào tự xử đây này?
- Triều đình quý phiên… đã từ kinh thành biến mất rồi soa? Chu Phác có chút vui mừng bất ngờ.- Đây có thật không vậy? Hiện tại không còn có tin tức khác sao?
Trong kế sách trước đó của y, ngày Đại Hán tiến binh, bọn người Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo sẽ mang Pháp hoàng và Thiên hoàng Nhật Bổn thoát khỏi kinh thành, nghĩ hết mọi cách đi vào trong địa phận Cửu Châu, sau đó lấy danh nghĩa triều đình tuyên bố tuyên chiến, kêu gọi Đại Danh các nơi khởi binh phản đối Mạc Phủ, nhưng kể từ sau khi Đại Hán tiến quân, tin tức đảo Cửu Châu và Bản Châu đã ngăn cách rồi, Chu Phác vẫn luôn không có nghe thấy tin tức của triều đình Nhật Bổn, cũng không biết bọn họ rốt cuộc mưu đồ có thành công không, dĩ nhiên có chút vướng bận.
Cho nên, về sau khi nghe được tin tức bọn họ quả thật đã từ kinh thành chạy trốn, này đương nhiên sẽ làm gã cảm thấy vui vô cùng.
- Xem ra thiên sứ giả tại còn không biết a… Mao Lợi Nguyên Tín ánh mắt sáng lên.- Chẳng lẽ triều đình hiện tại còn chưa có đến Cửu Châu?
Rung chuyển kịch lệt của triều đình, Tả Hữu đại thần và Pháp hoàng cùng Thiên hoàng —— gần như là trung tâm của toàn bộ triều đình —— Đồng thời tin tức mất tích, đương nhiên là một tin tức thiên đại, gần như ngay cùng ngày truyền ra khắp kinh thành, vào ngày hôm sau Đại Hán tiến quân Cửu Châu, Mao Lợi gia liền nhận được tin tức này, lúc ấy liền cảm thấy vô cùng kinh hãi, bọn họ đều không nghĩ đến, không ngờ Đại Hán trăm phương nghìn kế như vậy, hơn nữa không ngờ triều đình cũng sẽ phối hợp như vậy.
Gã phát hiện liên hệ của Đại Hán và triều đình cũng không chặt chẽ như bọn họ suy đoán, đồng dạng cũng phát hiện Đại Hán hiện nay đối với thế cục của đảo Bản Châu cũng không có bao nhiêu lực khống chế thật sự. Mấy thứ này, đề cao được năng lực mặc cả của phiên Trường Châu, ít nhất gã biết giá trị bản phiên với Đại Hán là rất cao.
- Thật đáng tiếc, hiện tại tung tích quần thần quý quốc, chúng tôi vẫn chưa biết được, bất quá chúng ta tin tưởng nếu bọn họ chạy ra được kinh thành, như vậy bọn họ nhất định sẽ tìm cách đưa tin cùng chúng ta, tôi tin bọn họ được bình yên vô sự. Chu Phác ngược lại hết sức thành thật thừa nhận.- Ngoài ra, cử động của triều đình quý quốc, rất hiển nhiên đã chứng minh bọn họ không những không cùng Mạc Phủ đồng lòng, hơn nữa là đem Mạc Phủ coi là kẻ địch, quý phiên cũng không cần đố kỵ nữa rồi, tiêu diệt đám loạn thần tặc tử Mạc Phủ này, đây mới là đại nghĩa danh phận.
- Triều đình đã có ý nguyện kêu gọi thiên hạ thảo phạt Mạc Phủ, làm thần tử, gia tộc Mao Lợi chúng tôi đương nhiên sẽ thuận theo lời kêu gọi của triều đình. Mao Lợi Nguyên Tín không chút nào hổ thẹn nói.- Mặt khác, thiên sứ xin yên tâm, chúng tôi sẽ trợ giúp sứ giả truy tìm người triều đình, chỉ cần hễ tìm được bọn họ liền bảo vệ, để tránh rơi vào tay Mạc Phủ.
Chu Phác hiện tại tâm tình rất tốt, ngay cả thái độ với Mao Lợi Nguyên Tín cũng tốt hơn nhiều.
- Đây phải làm phiền quý phiên rồi.
- Tuy nhiên… Vấn đề vừa rồi, thứ cho tại hạ còn muốn hỏi một lần nữa… Nếu Đại Hán thành sự mà nói, triều đình sẽ đặt loại địa vị nào, tệ phiên lại cần phải tự xử thế nào đây? Sau khi dừng lại chỉ chốc lát, Mao Lợi Nguyên Tín kiên trì nghĩ muốn lấy được tin tức xử trí bản phiên sau cuộc chiến.- Kính xin sứ giả cho tệ phiên biết, để tệ phiên trước đi chuẩn bị.
Vấn đề này đối với Mao Lợi gia rất trọng yếu, thậm chí là vấn đề liên quan đến sinh tử tồn vong, cho nên chẳng sợ liều mạng sẽ chọc cho sứ giả Đại Hán mất hứng, Mao Lợi Nguyên Tín vẫn còn muốn từ trong miệng gã đưa ra một cam kết cụ thể.
- Chúng tôi nếu là vì giúp đỡ triều đình quý quốc, khôi phục kỷ cương quý quốc mà đến, vậy chúng tôi đương nhiên phải giúp đỡ triều đình quý quốc vào lúc sau cuộc chiến. Đầu tiên Chu Phác trầm mặc một chút, sau đó cân nhắc từng câu từng chữ trả lời.- Chúng tôi đã cùng triều đình quý quốc đạt thành ăn ý, sau cuộc chiến sẽ hoàn trả hết kinh thành và vùng đất lân cận cho triều đình quý quốc, do bọn họ trực thống.
Mao Lợi Nguyên Tín thoáng cứng đờ một chút, nhưng vẫn không có nói chuyện, đợi vị sứ giả này nói tiếp đến xử trí phương trận bên phía mình.
“Kinh thành và vùng đất lân cận” nói thì vô cùng rộng rãi, vừa là chỉ năm nước Sơn Thành, nước Đại Hòa, nước Hà Nội của vùng đất gần kề kinh kỳ, cũng có khả năng mở rộng thêm phương viên lớn hơn, biến thành mười nước thậm chí nhiều hơn. Tuy nhiên sứ giả Đại Hán không có rõ ràng, nhưng thiết nghĩ sau cuộc chiến triều đình sẽ nhận được một mảnh lãnh địa rất lớn, trở thành thế lực cường đại.
Đây đối với Mao Lợi gia mà nói khẳng định không phải một tin tức tốt. Triều đình vốn là có đại nghĩa danh phận, hơn nữa quân chủ của Mao Lợi gia là trên danh nghĩa, nếu bọn họ lại có một mảnh đất căn cứ, nắm giữ tài lực và vật lực thật lớn mà nói, vậy khẳng định sẽ mang đến áp lực thật lớn cho Mao Lợi gia, nhất là nếu ở Mao Lợi gia vẫn là tình hình hiện tại chỉ có một phiến lãnh thổ nhỏ này.