Nhìn thấy các phiên quân không ngờ trấn áp bình dân bạo loạn đều cố hết sức như vậy, quân chinh Nhật tầng lớp trên của Đại Hán dĩ nhiên vô cùng chấn động, ngay cả Triệu Tùng và Nghiêm Quảng đều lâm vào tức giận không ngừng —— Bọn họ vốn là dự tính mượn đám phiên quân tiến công Đô Kinh đấy, hiện giờ nhìn thấy sức chiến đấu của bọn họ không ngờ vụng về như thế, sao lại không nổi giận được chứ?
Tuy nhiên, khi bọn họ định nghiêm khắc lên tiếng trách móc phiên chủ và ra lệnh cho bọn họ tiếp tục gia tăng tiến công, đồng thời chuẩn bị phái thêm đại quân đi trấn áp chung với bọn họ, thì Chu Phác sứ thần Đại Hán chủ động xin đi đến tiền tuyến giết giặc Đảo Nguyên, lấy quyền uy của mình đến thống nhất chỉ huy đám phiên chủ và phiên quân, đồng thời gã cho rằng quân đội Đại Hán tốt nhất không cần đem binh lực lãng phí ở trên chuyện này, chỉ cần phái một cánh quân đội nhỏ đi theo chính mình áp trận là được rồi, chủ yếu vẫn là tiếp tục sử dụng đám phiên quân kia đến tiến hành trấn áp.
Chu Phác là dự tính sau này tự mình mang theo đám phiên quân đó bắc tiến đấy, gã muốn mượn cơ hội này, trong đám liên quân đó trước tiên đi thành lập một hệ thống thống nhất do chính mình đến chỉ huy, sẵn tiện luyện một chút binh, để tránh đến lúc đó luống cuống chân tay.
Đề nghị của ông ta rất nhanh đã được chấp nhận rồi, được chính Triệu Tùng ra lệnh, một quân đội có tầm vóc nhỏ cùng với Chu Phác đi tới trong phiên Đảo Nguyên.
Sau khi Chu Phác đi tới tiền tuyến, gã ngay lập tức triệu tập phiên chủ các phiên, đầu tiên là nghiêm khắc to tiếng trách móc bọn họ, và thuật lại thái độ của tướng quân Đại Hán, nói cho bọn hắn biết hiện tại bọn hắn đều phải lập công chuộc tội, nếu chiến sự kế tiếp vẫn là không như ý mà nói, tướng quân Đại Hán sẽ đến trị tội.
Đám phiên chủ này sau khi nghe được như vậy dĩ nhiên hoảng sợ không ngừng, đều tỏ vẻ xin thiên sứ nói tốt giúp bọn họ vài câu, và tỏ vẻ chính mình kế tiếp sẽ đem hết toàn lực tử chiến, nhất định sẽ nhanh chóng trấn áp được đám giáo dân Thiên Chúa.
Sau khi hù dọa bọn họ một trận xong xuôi, Chu Phác một lần nữa ra lệnh biên hợp lại đám phiên quân, và bắt buộc đám phiên quân này trực thuộc quản hạt của mình, đồng thời gã còn cho lão tướng Lập Hoa Tông Mậu làm trợ thủ của mình, hỗ trợ chính mình chỉ huy đám phiên quân, đồng thời mệnh lệnh phiên quân các cấp mặc kệ đến từ phiên nào, đều phải phục tùng mệnh lệnh của mình và Lập Hoa Tông Mậu.
Chu Phác trước kia là quan văn, cũng không có đánh giặc, cho nên gã cũng không tính tự cho là thông minh đi chỉ huy lung tung, gã từ bên Triệu Tùng đòi hỏi thêm vài vị quan quân tham nghị để làm quân sư cho mình, mà Triệu Tùng cũng vô cùng khẳng khái hào phóng, đem thân tín của mình, đoàn quan quân tham nghị Liêu Đông, Hoàng Xương Quốc điều động tới làm thủ hạ của gã.
Được Hoàng Xương Quốc và Lập Hoa Tông Mậu làm phụ tá, Chu Phác lại có quyền uy của thiên sứ Đại Hán, cộng thêm phiên chủ các phiên rất sợ tướng quân Đại Hán trị tội, cho nên công việc chỉnh biên phiên quân của gã cũng vô cùng thuận lợi, trong vòng vài ngày ngắn ngủn đã đem đám phiên quân này dưới quản hạt làm thuộc hạ của mình rồi.
Mà khi ông ta một lần nữa chỉnh đốn và sắp đặt lại đám phiên quân, trên địa giới phiên Đảo Nguyên cũng xuất hiện yên ổn tạm thời khó có được.
Tại đây trong yên ổn ngắn này, đám giáo dân Thiên Chúa cũng khởi lên lòng may mắn.
Bọn họ phái ra sứ giả đi tới trước trận phiên quân, và cầu kiến Chu Phác, tỏ vẻ bọn họ cũng không có ý giao chiến với Đại Hán, hiện tại chỉ là vì bảo mệnh mà bất đắc dĩ lâm vào hoàn cảnh này. Lời nói của sứ giả vô cùng buồn bã thành khẩn, nhiều lần khóc lóc kể lể lúc trước Mạc Phủ và phiên chủ làm sao bức ép với bọn họ, tuyên bố bọn họ và Mạc Phủ cùng với phiên chủ có mối thù sâu như biển, tuyệt đối sẽ không đi vì Mạc Phủ mà xem Đại Hán là kẻ địch.
Điều kiện mà bọn họ muốn cũng rất đơn giản, chỉ cần Đại Hán đồng ý buông tha giáo dân Thiên Chúa trong phiên Đảo Nguyên, và khiến cho bọn họ tự trị, như vậy bọn họ sẽ đồng ý đầu hàng và quy thuận Đại Hán, quyết không xem Đại Hán là kẻ địch.
Nhưng mà, Chu Phác lại thẳng thừng cự tuyệt đòi hỏi của bọn họ.
Tuy rằng vẫn luôn tiến cử kỹ thuật và thợ Tây Dương, nhưng Đại Hán rất là cảnh giác đối với bản thân Thiên Chúa giáo, vẫn luôn không cho phép thầy tu Tây Dương tự do truyền giáo, nếu gã đồng ý điều kiện của đám giáo dân này, một khi truyền về trong nước làm sao ăn nói với triều đình đây?
Ngoài ra, khi bọn họ đánh tới đây là tuyên truyền rằng vì lợi ích của triều đình và các phiên cho nên đi thảo phạt Mạc Phủ, như vậy mới lấy được sức lực cống hiến quy thuận của các phiên, nếu cứ mặc kệ cho giáo dân Thiên Chúa tạo phản bạo loạn, vậy theo tình cảnh lo sợ các phiên làm sao thật lòng hợp tác với Đại Hán?
Cho nên mặc dù sứ giả nói đến than thở khóc lóc, và lời lẽ nghiêm khắc thê lương bi ai, nhưng Chu đá vẫn bất động như cũ, gã thẳng thừng mệnh lệnh sứ giả trở về nói cho thủ lĩnh của đám giáo dân bọn chúng nghe, trong vòng ba ngày nhất định phải đầu hàng, và toàn thể dân chúng phải rũ bỏ tín ngưỡng Thiên Chúa giáo, nếu không sẽ ngọc nát đá tan!
Đòi hỏi của gã bị thủ lĩnh giáo dân trong phiên cự tuyệt, vì thế một trận trấn áp máu tanh cũng vì thế không tránh khỏi được.
Phiên Đảo Nguyên nằm tại trung nam bộ đảo Cửu Châu, là một bán đảo ngập vào trong biển, chỉ thông qua một con đường dài hẹp chỉ rộng mấy cây số liên kết với nơi chốn khác. Loại địa thế này cũng đã tạo thành đặc tính dễ thủ khó công cho phiên Đảo Nguyên, rất tiện cho đám giáo dân trong phiên Đảo Nguyên dễ dàng chống cự tiến công của liên quân các phiên.
Ở hai đầu bán đảo, bộ đội phiên quân và giáo dân đều tự giằng co trong doanh trại mình, chính giữa được chia cách bởi một con đường hẹp hẹp uốn lượn vào trong biển, giống như một con đê dài xâm nhập vào trong biển, hai đầu bởi vì cần thiết của chiến sự nên xây dựng một số công sự phòng ngự, cho nên ra vẻ có chút gồ ghề, có nhiều chỗ còn bị chất lên đống đất, tiện cho các tay súng mai phục tại phía sau.
Tuy nhiên, bởi vì thời giờ gấp gáp, hơn nữa song phương đối trận đều không có công binh chuyên nghiệp, cho nên công sự đều xây dựng vô cùng đơn sơ, giáo dân bên Thiên Chúa bởi vì khuyết thiếu công cụ càng thêm quẫn bách không chịu nổi. Bên trong công sự đơn sơ đó, tràn ngập giáo dân quần áo tả tơi như ẩn như hiện, cầm trong tay rất nhiều vũ khí như cái cuốc, thiết cuốc, thái đao thậm chí súng ống, quả thực như là ở trên võ đài mà không phải chiến trường thật sự.
Nhưng mà đám giáo dân Thiên Chúa quần áo tả tơi cộng thêm vũ khí lại thô sơ như vậy, nhưng ngăn chặn được vài lần tiến công của mấy trăm ngàn phiên quân, cứng rắn mà đem phiên quân chắn ở trước mặt. Thay vì nói đây là đến từ cuồng nhiệt tôn giáo, chi bằng nói là sức ép của giai cấp tàn bạo, đã khiến cho những người này có hẳn quyết tâm muốn chết. Sau khi phát ra loại quyết tâm này, cho dù nông dân tay cầm cán cuốc, cũng dám ra phấn đấu quên mình chiến đấu với phiên binh có võ trang đầy đủ.