Tuy rằng vị gia thần này dừng lại không nói tiếp, nhưng tất cả mọi người đã hiểu được trong lời ngầm là những động tĩnh vô cùng bình lặng quân đội Đại Hán gần đây này, hiển nhiên chính là đang chờ đợi trợ giúp của những đại pháo kia, mà nếu như những đại pháo kia đáng để bọn họ chờ đợi như thế, như vậy uy lực cũng nghĩ là biết được rồi.
Vừa nghĩ tới trường hợp bị lửa đạn đánh đến che trời phủ đất, trong lòng của mỗi người đều nặng như bị một khối tảng đá lớn trầm trọng đè xuống vậy, cho nên không khí cũng trở nên càng thêm áp lực.
Tại đây trong không khí hoàn toàn yên tĩnh, Bản Thương Trọng Tông bất động thanh sắc đi nhìn lên trên người Bản Đa Chính Triều.
- Tin tức về quân đội Đại Hán đang thuyên chuyển đại pháo, ta cũng sớm đã nghe thấy rồi. Như vậy, phiên chủ cảm thấy chúng ta phải làm ra ứng đối như thế nào với bọn họ đây?
Bởi vì giọng điệu đối phương có chút lành lạnh, cho nên Bản Đa Chính Triều càng thêm bất an rồi, nhưng dục vọng được sống tiếp khiến gã to gan lên, ngẩng đầu lên nhìn Bản Thuơng Trọng Tông.- Đại nhân, lửa đạn giặc Hán sắc bén, nếu chúng ta bị động chịu trận mà nói, nhất định sẽ mang đến tổn thất trọng đại cho quân ta, chớ nói chi là hiện tại đại quân tập hợp ở xung quanh thành Cơ Lộ nho nhỏ này, mà ngay cả khoảng trống tránh né đều không có. Cho nên... Cho nên tại hạ cảm thấy chúng ta hẳn là áp dụng cách thức chủ động ứng đối, hoặc là thẳng thừng tiến công, thừa dịp giặc Hán kiêu ngạo tự đại chưa ổn định đi tập kích bọn họ, phá hoại đại pháo của bọn họ; hoặc là... Hoặc là triệt thoái về phía sau, để cho quân ta lấy được đầy đủ khỏang trống, sau đó từ phía sau triệu tập càng nhiều viện quân, để cho chúng ta tiếp tục quyết chiến với giặc Hán ở gần kinh kỳ!
Sau khi gã nói xong, cố ý dừng lại một chút, quan sát thái độ của Bản Thuơng Trọng Tông, nhưng đối phương lại không hề vì thế mà có chút thay đổi, giống như không có nghe được gì cả.
Chủ ý này của gã, nhìn như là có tiến có lui, kỳ thật tất cả đều là vì lui mà làm ra tính toán như thế, hiện giờ khí thế giặc Hán đang kiêu ngạo như thế, lại là một đường liên tiếp thắng lợi, Bản Thuơng Trọng Tông làm sao tùy tiện phái đại quân ra khỏi thành quyết chiến với giặc Hán được? Chân chính trọng điểm của gã là muốn khuyên nhủ đối phương cho đại quân triệt thoái phía sau, đồng thời cũng tạo cơ hội cho mình thoát khỏi Cơ Lộ.
Mắt thấy đối phương không có tức giận, Bản Đa Chính Triều lại to gan thêm, tiếp tục mở miệng.- Đại nhân, tại hạ nói triệt thoái phía sau, cũng không phải là ruồng bỏ thành Cơ Lộ, mà là nói để lại một số người thủ tại chỗ này, đại bộ phận người triệt thoái về phía sau, cho quân ta chiếm được khoảng trống. Thành trì Cơ Lộ hoàn bị, cho dù chỉ chừa lại một đám người, tin rằng cũng kéo dài một đoạn thời gian của giặc Hán, mà trong khoảng tháng ngày này chúng ta một lần nữa làm lại bố phòng trong Kỳ, còn lấy được càng nhiều trợ giúp của bên Quan Đông, khi đó cho dù có quyết chiến với giặc Hán cũng nắm chắc được chiến pháp hơn, cũng càng phù hợp hơn với tôn chỉ vườn không nhà trống, dĩ dật đãi lao của tướng quân đại nhân.
- Vậy phiên chủ ngươi thì sao? Nếu thành Cơ Lộ bị mất đi, ngươi sẽ tự xử như thế nào đây? Bản Thuơng Trọng Tông đột nhiên lạnh lùng hỏi lại.
- Chẳng lẽ ngươi là muốn mang theo một số người ở lại trong thành Cơ Lộ, cùng tồn vong với phiên thành sao?
Trong câu hỏi mang đầy chế giễu này, Bản Đa Chính Triều đương nhiên nghe được, tuy nhiên tính mạng quan trọng, gã cũng chỉ đành cố nén xấu hổ trong lòng.- Đại nhân, nếu đại nhân chọn dùng sách lược tại hạ, tại hạ nguyện ý đi tới Giang Hộ, vì đại nhân tìm kiếm càng nhiều trợ giúp! Bản Đa gia chúng ta là Đại Danh phổ đại thân tín nhất của Mạc Phủ, hơn nữa... Hơn nữa trong nhà có sức ảnh hưởng ở Mạc Phủ, nếu để cho ta đi nói giúp đại nhân mà nói, chỉ sợ càng nói động được tướng quân đại nhân!
Vì muốn sống, gã cũng không màn tới thể diện, buồn bã khẩn cầu Bản Thuơng Trọng Tông cho gã về Giang Hộ.
Nhưng mà, lời của gã cũng không có nói động được Bản Thuơng Trọng Tông, ngược lại khiến nụ cười của y trở nên càng thêm lạnh như băng.
- Bản Đa Chính Triều, ngươi nói đúng, Bản Đa gia các ngươi là Mạc Phủ người một trong các Đại Danh phổ đại thân tín nhất, xa ở phía trên Bản Thuơng gia chúng ta... Y một bên cười lạnh, một bên nhẹ nhàng mà đứng lên, sau đó đột nhiên quát lớn về phía Bản Đa Chính Triều.
- Nhưng ân nghĩa Đức Xuyên gia đối với nhà ngươi, với ngươi sâu nặng như vậy, vì sao ở thời khắc như vậy, ngươi còn không biết suy nghĩ đi đền đáp, ngược lại chỉ muốn chạy trốn thôi!
Một tiếng hét lớn của y, làm cho sắc mặt Bản Đa Chính Triều càng thêm tái nhợt, ngay cả thân thể đều hơi hơi phát run, mà những người khác cũng đầy mặt kinh hãi, đại khí cũng không dám ra.
- Thành Cơ Lộ là môn hộ trong Kỳ, chỉ cần từ trong thành Cơ Lộ đi ra ngoài, đi tới trong Kỳ chính là một mảnh đường bằng phẳng, trên ven đường cũng không còn pháo đài phòng ngự giống như thành Cơ Lộ rồi...
Bản Cang Trọng Tông quét nhìn đám người trước mặt, lớn tiếng quát xuống.- Nếu bởi vì giặc Hán phái đại pháo lại đây, chúng ta phải lui về phía sau, chắp tay dâng tặng thành Cơ Lộ cho người ta mà nói, vậy kế tiếp thì phải làm sao đây? Khi ở các thành trì khác lại đụng phải đại pháo của giặc Hán, chúng ta không phải cũng sẽ lui tiếp nữa, một đường thoái lui đến bên Quan Đông, thậm chí đem cả Giang Hộ cũng dâng cho giặc Hán sao?
Bản Đa Chính Triều vốn định biện giải cho mình vài câu, nhưng vì sở Ti Đại đại nhân nhìn qua đã tức giận dào dạt, cho nên gã nhất thời cũng không dám nói gì nữa.
- Ta biết rằng, các ngươi sợ hãi giặc Hán, không muốn quyết chiến với bọn họ, càng không muốn ở chỗ này đi tiếp nhận lửa đạn của bọn họ... Nhưng ta phải nói cho các ngươi biết, hiện tại chúng ta quyết không lui bước, cho dù là trước mặt có đại pháo của giặc Hán, cũng nhất định phải chịu đựng ở lại trong này, cho giặc Hán nhìn thấy được ý chí của võ sĩ! Bản Thuơng Trọng Tông tiếp tục khuyến khích bọn họ.- Hơn nữa, thành Cơ Lộ dựa núi mà xây nên, bên trong thành nhiều chỗ đều là cao lầu chiến hào, cũng không phải là lửa đạn dễ dàng san bằng được, cho dù lửa đạn của giặc Hán có hung hăn đến đâu, bọn họ đúng là vẫn phải phái binh qua đây đánh với chúng ta, mà khi đó chúng ta cũng có được một tòa một tòa phòng ốc tranh đoạt cùng bọn họ, làm cho bọn họ chảy hết máu tươi!
Bản Thuơng Trọng Tông biết rằng, Mạc Phủ cấp nhiệm vụ cho y chính là phải ở chỗ này tiêu hao hết sức mạnh của giặc Hán, khiến cho bọn họ hiểu được Mạc Phủ cũng không phải dễ dàng là chiến thắng được, sau đó lại dùng loại tình thế này đến bức ép bọn hắn hòa đàm với Mạc Phủ. Mà y lúc trước phạm vào trọng đại sai lầm, cũng không còn vốn liếng để tiếp tục phạm sai lầm nữa, chỉ đành lập công chuộc tội.
Cho nên, tuy rằng đề nghị của Bản Đa Chính Triều cũng không phải không có lý, nhưng y cũng tuyệt đối không tiếp thu, chỉ còn nước mang theo đại quân liều mạng ở trong này và tiêu hao sức mạnh của giặc Hán, cho dù là lấy mạng đổi mạng, y cũng phải khiến cho tướng quân đại nhân vừa lòng.