Đúng vậy a, cái này thật đúng là có khả năng. ĐứcXuyên Trung Trường trong lòng rùng mình.
Y biết rõ tính nết ca ca mình xưa nay nếu như đã bức ép y đến độ này, thì nhất định sẽ bức tử mình tới chết mới thôi, thứ đồ bản thân bây giờ nghĩ đến được, y cũng nhất định đủ nghĩ tới được y nói không chừng thực sự sẽ vì diệt trừ hậu họa, không hề e dè cái gì là bêu danh xấu, thẳng thừng phái người đến đây hành quyết mình.
- Đại nhân, ngài bây giờ thấy rõ chưa? Ông trời cũng thương xót đại nhân, cho một con đường… ngài thật sự không đi không được a!
Đạo Diệp Chính Lợi lại lần nữa dập đầu chạm đất, buồn bã khẩn chúa thượng.- Bây giờ lại muốn chần chừ, về sau chỉ sợ cũng không còn cơ hội nữa rồi, hối hận cũng không kịp!
Lưu lại tại chỗ này, là ngồi chờ chết hơn nữa chắc chắn chết không nghi ngờ gì, thậm chí khả năng rất nhanh sẽ bị bức chết, nếu như chạy khỏi nơi này, cho dù không tiếp nhận được đại vị Tướng quân, chí ít bảo toàn được tính mạng của mình. Nếu như muốn chọn, chỉ sợ không còn có đường khác để chọn lựa à nha.
Nếu không phải tình thế hoàn toàn tuyệt vọng, y làm sao có khả năng chịu ngồi chờ chết, lấy cái chết của mình để Đức Xuyên Gia Quang hài lòng?
- Đúng, ngươi nói rất đúng. Sau khi trầm mặc một hồi lâu, y bỗng nhiên thở dài, sau đó đột nhiên vươn tay ra, lần nữa cầm bội đao ở án kỷ, bất quá là lần này lưỡi đao của bội đao không hướng về phía y, mà hướng về hư không, lại hình như hướng về người đang ở Giang Hộ kia.
- Ta không lẽ nào ngồi chờ chết được! Ta phải cứu thiên hạ, cứu Đức Xuyên gia!
****
Người bị y vung đao chỉ vào kia, ngay lúc này dĩ nhiên không biết đệ đệ của mình đã hạ định quyết tâm như thế nào, y cũng không nhàn hạ mà đi quản người này.
Toàn bộ tinh lực hiện giờ của y đều đã đặt ở bên trong ứng phó cục diện phức tạp và vô cùng ác liệt Đại Hán xâm lấn mang đến.
Thân là Tướng quân Mạc Phủ, y có được tin tức so với người khác hiển nhiên nhanh và xác thực hơn rất nhiều, cho nên cũng càng thêm nhìn thấu thế cục hôm nay bại hoại đến cỡ nào.
Toàn bộ đảo Cửu Châu bị chiếm đóng, phần lớn phiên chủ đầu hàng Đại Hán, triều đình vùng lên cùng Đại Hán tuyên bố chiếu thư chỉ rõ mình thành kẻ địch, Mao Lợi gia vùng dậy nghênh đón quân đội Đại Hán đổ bộ lên đảo Bản Châu, tin tức xấu liên tiếp ùn ùn kéo đến, đả kích thần kinh của y, cũng làm cho y vốn dĩ vô cùng nôn nóng liền trở nên càng dễ nóng giận hơn.
Trước nay, bọn người hầu cận bên cạnh y nói được là ăn đủ vị đắng cay, hơi chút không cẩn thận sẽ bởi vì các loại việc nhỏ mà bị xử phạt, nói được là khổ không thể tả.
Tuy nhiên, tức giận là tức giận, bây giờ y cũng hiểu được, việc cần làm đầu tiên chỉ làn nghĩ cách đánh lui giặc Hán, tiếp tục bảo vệ giang sơn Đức Xuyên gia, nếu không y chính là tội nhân lớn nhất của Đức Xuyên Gia, chỉ sợ không có mặt mũi đi gặp phụ thân và ông nội.
Ngay khi Đức Xuyên Trung Trường và Đạo Diệp Chính Lợi thương nghị, y cũng đem lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng của mình gọi về bên cạnh, cùng lão thương thảo và nghĩ cách đối phó.
Bởi vì thế lực cũ nội bộ Mạc Phủ liên lụy không phải đặc biệt sâu, cho nên Thổ Tỉnh Lợi Thắng rất được tín nhiệm và trọng dụng, thường xuyên tự mình triệu kiến y đến, loại gặp mặt thầm kín này so với công khai gặp mặt phải ít gò bó đi rất nhiều, càng thêm nói chuyện được thoải mái.
- Bây giờ Mao Lợi gia đã cự tuyệt toàn bộ điều kiện lôi kéo của chúng ta, lựa chọn cùng triều đình vùng dậy, cái này trọng thương chúng ta, hơn nữa đáng suy nghĩ chính là, hiện tại các Đại Danh Tây Quốc khác cũng đã bắt đầu rục rịch, chí ít bọn họ không chịu liều mạng chống lại Đại Hán rồi, hiển nhiên tồn tại ý lưỡng lự xem chừng thế nào. Ở bên trong giang phòng Trung Áo khá nhỏ hẹp, Thổ Tỉnh Lợi Thắng thấp giọng báo cho Tướng quân biết..
Mặc dù nói vô cùng nghiêm trọng, thế nhưng vẻ mặt Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại hết sức bình thản, giống như đây là sự việc trong suy đoán vậy.
Mà Đức Xuyên Gia Quang cũng không bình tĩnh được như vậy nữa, y gắt gao nắm chặt tay lại, hiển nhiên cơn giận lại xông lên đầu rồi.
- Những phản tặc này…
Từ khi y tiếp quản đại vị Tướng quân, hành sự đều vô cùng mạnh mẽ, đối với phiên chủ các nơi đều vô cùng hà khắc, đây không riêng gì vấn đề tính nết cá nhân, cũng càng thêm vững chắc ưu thế của Đức Xuyên gia, suy yếu thực lực những phiên ngoài này, khiến các phiên chủ không đủ sức uy hiếp đối với thống trị của Mạc Phủ.
Nếu như không có nhân tố ngoại lai can thiệp, những hành động này của y nói được là thích đáng, không dùng được vài năm là xác lập toàn bộ pháp độ Mạc Phủ đối với phiên ngoài, hơn nữa bức ép mỗi một nhà phiên ngoài đều đưa một con tin đến Giang Hộ, xác lập địa vị thống trị tuyệt đối của Mạc Phủ đối với triều đình và phiên ngoài.
Thế nhưng thời điểm Đại Hán đánh tới, những cử chỉ hà khắc lúc trước kia, liền biến thành lý do rời tâm của các phiên đối với Mạc Phủ, bọn họ vốn dĩ trong nhiều năm tích tụ oán hận với Mạc Phủ, hiện tại vừa có cơ hội, dĩ nhiên sẽ nghĩ hết mọi cách thoát khỏi thống trị của Mạc Phủ, chí ít sẽ không thật lòng vì giữ gìn Mạc Phủ mà chiến đấu hăng hái.
Bây giờ Tây Quốc đã tan vỡ rồi, mặc dù có một thực lực rất mạnh, hơn nữa một lòng nghe theo Trì Điền gia của Mạc Phủ, nhưng bọn họ một cây cũng không chống vững được nhà, quân đội Đại Hán chỉ cần một đường tiến quân, đánh tới dưới kinh thành có lẽ cũng không phải là chuyện khó.
Như vậy thì, kinh thành liền giữ được sao?
Trước mắt người bên ngoài, hai người đều có biểu hiện niềm tin tràn trề, một bộ tư thế nhất định phải thề chết chống giữ, đuổi giặc Hán ra khỏi Bản Châu, nhưng bọn họ cũng đều biết, đây chỉ là sách lược về tuyên truyền mà thôi, vào tình thế chuyển xấu như hôm nay, cũng không được tưởng thật.
- Kinh thành phòng ngự bây giờ thế nào rồi. Sau khi trầm mặc một hồi, Đức Xuyên Gia Quang đè ép phẫn nộ trong người, tận lực dùng thái độ bình tĩnh mà hỏi đối phương.
- Bây giờ có rất nhiều quân đội tụ tập lại gần kinh kỳ rồi, số lượng hơn ba vạn người, tiếp sau cũng lần lượt đi đến. Bọn họ ở kinh thành dưới quyền trợ giúp của sở Ti đại, cũng coi như là bố trí suôn sẻ. Thổ Tỉnh Lợi Thắng trả lời ngay.- Mặt khác, bởi vì lệnh vườn không nhà trống trước đó, bọn họ đã trưng tập hàng đống lương thực gần kinh kỳ, cho nên áp lực cung ứng của Quan Đông cũng sẽ giảm nhẹ rất nhiều.
Tin tức này được coi là tin tức tốt, rốt cục cũng khiến Đức Xuyên Gia Quang khoan tâm một chút. Lúc trước trong nghị sự Mạc Phủ, bởi vì kiên trì của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, y lấy thân phận Tướng quân hạ lệnh vườn không nhà trống, lệnh dọc đường từ Quan Đông đến kinh thành, tất cả các phiên cùng các nơi đem tất cả lương thực tồn trữ giao nộp cho đại quân làm quân nhu, để giảm bớt áp lực cung ứng của Quan Đông.
Mệnh lệnh này được quán triệt, tuy rằng sẽ khiến các nơi dọc đường oán than với Mạc Phủ, mặc dù sẽ khiến bọn họ nhận bêu danh, nhưng chí ít đối với Mạc Phủ là cực kỳ có lợi. Bây giờ Đức Xuyên Gia Quang bất chấp cái gì gọi là chết sống của tiểu dân.