Trong biểu điện thời khắc này cũng chỉ còn lại Đức Xuyên Gia Quang và một đám trọng thần thân tín của gã.
Vấn đề của Đức Xuyên Gia Quân vô cùng ngắn gọn dễ hiểu, nhưng ngay thời điểm gã hỏi ra, tất cả mọi người đều lựa chọn im lặng, như thể Tướng quân đại nhân hỏi một nan đề khiến người ta không cách nào hiểu được.
Tuy nhiên cho dù là khó nghĩ, cũng nhất định phải có người trả lời, cho dù là một tin tức xấu.
- Đúng vậy, Tướng quân đại nhân. Lão trung chủ tọa đứng đầu Thổ Tỉnh Lợi Thắng khom mình đáp lời, đây cũng là trọng trách của lão.- Trước mắt xem ra, Tiền Điền gia đã quyết định chủ ý muốn ngồi xem chúng ta chiến tranh với Đại Hán. Càng phải suy xét chính là, chiếu theo tình báo người ở phiên Tiên Đài của chúng ta truyền đưa tới. Y Đạt gia phiên Tiên Đài gần đây vẫn luôn đang mưu cầu đưa tin với phiên Gia Hạ, hai nhà dường như đang âm thầm vạch mưu, giữa đôi bên sứ giả tới lui thường xuyên.
Thổ Tỉnh Thắng Lợi tuy rằng cố gắng muốn khiến lời lẽ của mình nghe êm ái, nhưng mấy câu nói này vẫn là khiến Đức Xuyên Gia Quang trong lòng lại là đau xót, ánh mắt cũng thiếu chút nữa choáng váng. Gã thật vất vả mới nhẫn nhịn được loại đau đớn này, tận lực bình tĩnh nhìn Thổ Tỉnh Lợi Thắng.
- Bọn họ đang vạch mưu gì, là có dấu hiệu mưu phản hay không?
- Từ tình báo hiện giờ có được để xem, phiên Tiên Đài còn chưa có tính toán mưu phản, bọn họ cũng không có tăng cường binh lực ở biên cảnh. Thổ Tỉnh Lợi Thắng lập tức trả lời.- Thế nhưng… bọn họ hiện giờ đã không còn nghe theo Mạc Phủ điều khiển nữa rồi, vả lại vẫn luôn đang mộ triệu quân lực trong phiên, thoạt nhìn đường như là tồn lấy cách nghĩ xem chừng tình thế.
Sau khi ngừng lại một chút, lão tiếp tục nói.- Về phần phiên Gia Hạ, dấu hiệu càng rõ ràng hơn rất nhiều, bọn họ không chỉ là sống chết mặc bay, không chỉ là âm thầm đưa tin với phiên Tiên Đài, vả lại trong phiên điều động quân đội rõ ràng thường xuyên hơn rất nhiều, càng phải suy xét chính là. Từ tình hình điều động quân đội bọn họ tới xem, càng nhiều hơn thoạt nhìn là phòng bị Mạc Phủ… Nghĩ thấy rằng, phiên Gia Hạ nếu so với phiên Tiên Đài càng thêm không có lòng thần phục.
- Bọn họ đều là cá mè một lứa, làm sao lại có ai tốt hơn so với người khác? Đức Xuyên Gia Quang không nhịn được cười lạnh.- Chẳng qua chỉ là phiên Tiên Đài ở nơi hẻo lánh, cho nên bọn họ chỉ đành chịu đựng, mà phiên Gia Hạ cách kinh kỳ gần trong gang tấc, cho nên bọn họ càng thêm rục rịch mà thôi. Bọn chúng những kẻ đó hết thảy đều là phản tặc, một người cũng không tin tưởng được!
Đức Xuyên Gia Quang nhìn ra được, vào hôm nay Mạc Phủ thống trị gió mưa bấp bênh, các Đại Danh có thực lực các nơi nhất định sinh ra cách nghĩ tự bảo vệ mình, thậm chí thừa dịp loạn mở rộng thế lực. Y Đạt gia và Tiền Điền gia làm Đại Danh bên ngoài lớn nhất, bọn họ cho dù làm ra một số sự tình này cũng không có gì quái lạ, có khả năng bọn họ hiện giờ đã đang nghĩ cách tiến hành đưa tin tới lui với Đại Hán.
Bọn người Y Đạt gia, Tiền Điền gia và Mao Lợi gia, Đảo Tân gia lại có gì khác biệt sao? Đều là cái họa tâm phúc, đều là đại địch của Mạc Phủ.
Nghĩ tới đây, gã liền vô cùng hối hận mình trước đây đối với những Đại Danh này thật sự quá mức rộng lượng, thế cho nên khiến bọn họ vẫn còn có dư lực đầu hàng Đại Hán chống cự Mạc Phủ, nếu như năm đó sớm chút dần dần khống chế bọn họ lại thì tốt rồi.
- Tướng quân đại nhân nói rất đúng.
Mắt thấy Đức Xuyên Gia Quang lại có dấu hiệu phát nộ, Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu vội vàng lên tiếng.- Mặc kệ trong lòng bọn họ là nghĩ thế nào, bọn họ nếu như không nghe theo điều khiển của Mạc Phủ, vậy thì đã không có khác biệt với mưu phản rồi, chúng ta nhất định phải trừng phạt bọn chúng thật nặng nề!
Sau khi phóng lời độc án trấn an Tướng quân đại nhân một chút, Tỉnh Y Trực Hiếu xoay chuyển lời nói.- Thế nhưng, hiện giờ nếu bọn họ đang có sai lệch về phương thức làm việc, như vậy chúng ta hẳn nên đối đãi bọn họ khác nhau, hơn nữa phải để ý không được khiến bọn liên lạc cùng nhau phản đối Mạc Phủ, theo tình thế hiện giờ, chúng ta thật sự không chịu nổi cái giá trả ra, cho dù muốn trừng phạt bọn chúng cũng chỉ đành sau này hãy nói.
Sau khi trải qua lời khuyên nhủ ẩn hàm này của Tỉnh Y Trực Hiếu, Đức Xuyên Gia Quang cuối cùng trầm tĩnh lại tính khí.
- Ngươi nói rất đúng, phiên Tiên Đài nếu như còn có chần chứ, vậy nói rõ bọn họ còn đang sợ đầu sợ đuôi. Chúng ta hẳn nên đi trấn an bọn họ một chút, về phần phiên Gia Hạ… Nhất định phải lấy thái độ quả quyết tới ứng đối. Quân đội ở biên cản không rút lui được, ngược lại phải tăng cường hơn, phải khiến bọn họ không dám khinh cử vọng động.
Rất rõ ràng, Tiền Điền gia là Đại Danh trăm vạn thạch, thực lực trong địa phận vô cùng rộng lớn, nếu như bọn họ thật sự đầu hàng Đại Hán làm kẻ địch với Mạc Phủ, như vậy sẽ màng tới đả kích nặng nề cho Mạc Phủ, vả lại sẽ khiến thanh thế Mạc Phủ trở nên càng thêm suy yếu, thậm chí có khả năng khiến quan hệ giữa Quan Đông và Quan Tây vì thế bị chặt đứt, khiến quân đoàn chủ lực của Mạc Phủ ở Quan Đông trở thành quân cô độc.
Cho nên Tiền Điền gia nhất định phải phòng bị cũng nhất định bị đe dọa, chuyện cho tới hiện giờ bọn họ đã không tính toán điều khiển Tiền Điền gia, chỉ cần bọn họ giữ vững trung lập sống chết mặc bay là được rồi.
- Đại nhân lời này thật chứ! Thổ Tỉnh Lợi Thắng cúi đầu đồng ý ý kiến của Đức Xuyên Gia Quang.- Đại nhân, lúc này đã tới lúc quan đầu can hệ tới tồn vong của Mạc Phủ. Chúng tôi mỗi một bước đều cần chú ý thận trọng, không bao giờ dung chứa tổn thất nữa.
Đức Xuyên Gia Quang rõ ràng, y đây là đang ám chỉ bản thân chiếu theo đề nghị lúc trước của y, dứt khoát buông bỏ toàn bộ Tây Quốc.
Lúc trước, Thổ Tỉnh Lợi Thắng đối với tình thế Tây Quốc vô cùng bi quan, y cho rằng lòng người Tây Quốc không đồng đều, vả lại quân đội Mạc Phủ ở nơi đó quá mức suy yếu, từ Quan Đông cứu viện Tây Quốc cũng vô cùng khó khăn, cho nên phương lược tốt nhất chính là cố thủ bản thổ Quan Đông, kéo dài được bao lâu ở Tây Quốc thì kéo dài bấy lâu, nếu như thật sự chống đỡ không được thì dứt khoát toàn bộ rút lui khỏi Tây Quốc, tử thủ Quan Đông.
Sau khi thất bại ở thành Cơ Lộ, Thổ Tỉnh Lợi Thắng càng thêm bi quan, y cho rằng hiện giờ cho dù Mạc Phủ đi tăng viện Đô Kinh, cũng chưa chắc cứu được, bây giờ còn không bằng lưu lại ở Quan Đông mượn dùng ưu thế bản thổ tới bảo vệ số mạng cuối cùng của Mạc Phủ.
Tới gần đây nhất, y vẫn luôn góp lời như vậy với Đức Xuyên Gia Quang, nhưng Đức Xuyên Gia Quang sau khi do dự ba lần bảy lượt, vẫn là không có đồng ý cái đề nghị này.
Bởi vì y chịu không nổi tổn thất mất đi Đô Kinh, càng thêm bởi vì y khó chịu nổi loại nhục nhã này.
- Nếu như chúng ta vứt bỏ Tây Quốc, còn lui được tới nơi nào nữa? Theo cái nhìn chăm chú của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, Đức Xuyên Gia Quang lộ nét cười sầu thảm.- Hơn nữa, nếu như Tây Quốc sa vào tây giặc, chúng ta một đường lùi bước, như vậy bọn người Tiền Điền gia, Y Đạt gia khẳng định sẽ không có sợ hãi, đến cuối cùng chúng ta sẽ phải đối diện vây công của thiên hạ.
- Nhưng… Thổ Tỉnh Lợi Thắng còn muốn khuyên một chút.
- Lời của Tướng quân đại nhất thật đúng. Đúng lúc này, Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu đột nhiên mở miệng cắt ngang lời Thổ Tỉnh Lợi Thắng.- Không được vừa lui lại lui tiếp nữa, người thiên hạ đều đang nhìn chúng ta, chẳng lẽ chúng ta còn ngồi xem chừng Đô Kinh được sao, thậm chí vứt bỏ Tam Hà sao?