Chính bởi vì như thế, biểu hiện như vậy của Tỉnh Y Trực Hiếu mới khiến y cảm động như thế.
Hơn nữa, Tỉnh Y Trực Hiếu cũng không phải chỉ biết hót hươu hót vượn mà thôi, lão nói vô cùng cụ thể. Theo tình thế hiện giờ, Đô Kinh là có khả năng không giữ được, hiện giờ trọng yếu nhất chính là thủ vệ cửa ngõ Quan Đông, đồng thời liều mạng với giặc Hán, bảo hộ được Tam Hà cũng khiến bọn họ thấy được quyết tâm của Mạc Phủ.
Thời điểm những người khác nói ra loại lời này, khả năng không có bao nhiêu sức thuyết phục, nhưng Tỉnh Y Trực Hiếu đích thân tỏ thái độ, liền hoàn toàn không giống. Theo hoàn cảnh hiện giờ, Đức Xuyên Gia Quang thà rằng đi tin tưởng vị Đại lão Mạc Phủ gia gia và và phụ thân lưu lại cho y này.
- Tướng quân đại nhân… Mắt thấy Đức Xuyên Gia Quang đã có một chút dao động, Thổ Tỉnh Lợi Thắng cảm thấy rất nóng vội, cuống quýt muốn lên tiếng nữa, nhưng Đức Xuyên Gia Quang lại dùng một ánh mắt ngăn gã lại.
- Được rồi, vậy thì theo như mong muốn của ngươi đi. Đức Xuyên Gia Quang một lần nữa nhìn về hướng Tỉnh Y Trực Hiếu.
- Ngươi từ Quan Đông mang binh sang, đi giao chiến với giặc Hán đi… Hi vọng ngươi đủ võ vận hưng thịnh, ngăn cản được giặc Hán ngoài Quan Đông. Bắt đầu từ ngày mai, tất cả quan binh Mạc Phủ ở Tây Quốc đều thuộc về do ngươi tới cai quản!
Đức Xuyên Gia Quang vừa lên tiếng, liền giải quyết dứt khoát như vậy, vốn dĩ những người còn đang do dự, trong lòng ủng hộ Thổ Tỉnh Lợi Thắng kia cũng bắt đầu dần dần phụ họa lời của Tướng quân đại nhân, xem ra phương trận của Tỉnh Y Trực Hiếu đã thành chung nhận thức của Mạc Phủ.
Sau khi có được tán thành của y, Tỉnh Y Trực Hiếu sẽ từ Quan Đông đi trước tới gần kinh kỳ, trở thành nơi hi vọng của cả Mạc Phủ.
Theo tình thế như vậy, Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng chỉ đành cúi đầu, không hề đề xuất ý kiến phản đối.
- Ngươi cần phải mang đi bao nhiêu binh lực từ Quan Đông? Sau khi thống nhất ý kiến ngoài mặt, Đức Xuyên Gia Quang lại hỏi Tỉnh Y Trực Hiếu.
Hiện giờ, trải qua cố gắng liều mạng của Mạc Phủ, võ sĩ và binh sĩ túc khinh triệu tập các nơi, hiện giờ bọn họ đã ở trong Quan Đông tập kết được một cánh đại quân hai mươi mấy vạn người rồi.
Tuy nhiên, tuy rằng thoạt nhìn số lượng vô cùng to lớn, nhưng người đang ngồi đều biết, kỳ thật phần giả bên trong đó rất lớn. Bên trong đó, đại bộ phận người đều chỉ là binh sĩ trong lúc gấp gáp bị triệu tập tới mà thôi, trước đó chưa bao giờ trải qua chiến trận, vả lại trang bị càng thêm thấp kém không chịu nổi, bọn họ đối với đánh trận vốn dĩ không có hữu dụng quá lớn.
Chân chính làm chỗ dựa vào được, đại khái chính là những kỳ bản theo thể chế của Mạc Phủ và binh tùy tùng của bọn họ.
Những kỳ bản đó có được một mảnh đất phong, nhiều đời lấy tập võ làm nghiệp, hơn nữa bởi vì có gia nghiệp điền sản, bọn họ võ trang bản thân và một số tùy tùng, học tập kỹ năng và kỹ xảo đánh trận, còn giữ được một số trang bị, những người này mới là căn cơ thực lực quân sự Mạc Phủ.
Mà những người này cũng là cốt nhục của quân đội Mạc Phủ, nếu như bọn họ hỏng mất, Mạc Phủ liền đã hoàn toàn không còn chiến lực đáng nói rồi.
- Đại nhân, cho tôi năm vạn đại quân thôi. Tỉnh Y Trực Hiếu sau khi trầm ngâm chốc lát, mới nói với Đức Xuyên Gia Quang.- Tây Quốc hiện giờ còn sót lại không ít quân đội trung với Mạc Phủ, nếu như con số quân đội ta mang đi quá lớn, cũng sẽ khiến Quan Đông khó cung ứng được. Cho nên năm vạn người hẳn đủ dùng rồi. Thế nhưng phải là quân tinh nhuệ, đủ dã chiến với giặc Hán.
- Năm vạn người sao… Đức Xuyên Gia Quang cũng trầm ngâm một chút, đây dù sao không phải một con số nhỏ… Hơn nữa Tỉnh Y Trực Hiếu rõ ràng là đang đòi hỏi gã cho mình quân đội kỳ bổn tinh nhuệ.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng không nhịn được điều này nữa, gã đột nhiên thấp giọng mở miệng.- Tướng quân đại nhân, thủy quân giặc Hán lợi hại, đổ bộ chung quanh. Mà Quan Đông ba mặt giáp biển, vô cùng có lợi với cơ động của giặc Hán. Nếu như quân ta tầm vóc lớn điều động về phía gần kinh kỳ, như vậy chỉ sợ tạo thành Quan Đông trống rỗng… Tới lúc đó phòng ngự của Quan Đông liền có chút cố sức a…
- Chiếu theo tình thế chúng ta hiện giờ có được để xem, chủ lực giặc Hán liền ở Tây Quốc, hiện giờ chính đang thẳng tiến Đô Kinh. Còn chưa có đợi Đức Xuyên Gia Quang trả lời, Tỉnh Y Trực Hiếu liền thẳng thừng mở miệng.- Nếu như, chúng tôi đi giao chiến với giặc Hán, lôi kéo lấy chủ lực của giặc Hán, chính là sách lược và trợ giúp tốt nhất đối với phòng ngự Quan Đông. Chỉ cần giao chiến với chúng ta, chủ lực giặc Hán liền không cách nào điều động, Quan Đông mới đủ hoàn toàn an toàn, trở thành căn cơ hậu phương của quân ta. Nếu như giặc Hán dám can đảm vào lúc giao chiến với quân ta điều đi chủ lực… Chúng ta đây liền xông thẳng tới Đô Kinh, sau đó bình định thiên hạ, tiếp đó lại ban sư về cứu viện, giáp công giặc Hán!
Lời ấy lại lần nữa rước lấy Đức Xuyên Gia Quang liên tiếp gật đầu. Bởi vì Tỉnh Y Trực Hiếu có được tán đồng của y, cho nên y cũng bằng lòng đi tin tưởng phán đoán của Tỉnh Y Trực Hiếu.
Đối với y mà nói, nếu như ngăn chặn địch ở ngoài Quan Đông, như vậy chính là tốt nhất.
Mắt thấy Thổ Tỉnh Lợi Thắng còn muốn nói một số cái, y hơi giơ tay lên, ngăn đối phương lại.
- Liền chiếu theo lời Đại lão đi!
Sau khi chần chừ một lúc, Thổ Tỉnh Lợi Thắng rốt cuộc thở dài một hơi, cúi đầu tỏ ý lĩnh mệnh.
Cứ như vậy, sau khi trải qua bàn bạc của Mạc Phủ, Đức Xuyên Gia Quang quyết định phái Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu đích thân dẫn quân đi tới gần kỳ đối chọi với giặc Hán, ổn định thế cục, lão phát binh năm vạn, xưng là mười vạn đại quân.
Không nói không được, Đức Xuyên Gia Quang quả thật đặt kỳ vọng cao đối với Tỉnh Y Trực Hiếu, cho dù về số lượng đã đáp ứng đủ đòi hỏi của Tỉnh Y Trực Hiếu, hơn nữa còn theo cách nghĩ của lão mà phối cho lão rất nhiều vũ lực tinh nhuệ của kỳ bản, nói được là ủng hộ toàn lực.
Theo y trông thấ, uy vọng hiện giờ của Mạc Phủ đã bị hao tổn rất lớn rồi, các Đại Danh xung quanh đều đã rục rịch ngóc đầu, cho nên hiện giờ đã lui đến không lui được nữa, bắt buộc phải lấy đối kháng mạnh mẽ để thể hiện được thực lực và ý chí của Mạc Phủ, để tiện cho việc yên ổn lòng người trong thiên hạ, tránh cho rơi vào thế bị thiên hạ vây công.
Bởi vì đại quân hiện giờ đã tập hợp đến Quan Đông và biên giới, cho nên muốn lần nữa điều khiển cũng không phải là khó khăn, mà vì trước đây Mạc Phủ thi hành vườn không nhà trống ở gần kinh kỳ và Tây Quốc, cho nên tích luỹ được lượng lớn lương thực, cung ứng cho tiền tuyến cũng đủ dư dả.
Theo tình huống binh lính lương thảo đủ cả, lại có Tướng quân đại nhân ủng hộ to lớn, cánh đại quân này nhanh chóng tập kết lại, sau đó theo thống lĩnh của bản thân Tỉnh Y Trực Hiếu, bắt đầu tiến đến gần kinh kỳ.
Điều động một cánh đại quân như thế này, đương nhiên không khả năng lặng yên không một tiếng động, theo hỗ trợ của các gia tộc quyền thế và các thương gia giàu có ngầm hợp tác, tin tức rơi xuống đầu quân đội Đại Hán giống như mảng tuyết trắng, cũng thúc giục hành động của quân đội Đại Hán.