Lúc Chu Phác dẫn đại quân bổ bộ đảo Bản Châu sau đó một đường lên bắc, bọn họ đều đã từng lo lắng tiền đồ của cánh quân đội này, lo lắng bọn họ sẽ gặp phải nguy hiểm, sẽ không đánh lại quân đội Mạc Phủ, thậm chí còn kế sách ngộ nhỡ có bất trắc đổ bộ Bản Châu để cứu viện bọn họ, kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ, đám Chu Phác không chỉ không gặp tổn thất nặng nề nào, hơn nữa còn tốt hơn so với kế sách vạch ra.
Kế sách dự định chỉ là để bọn họ cố hết sức uy hiếp gần kinh kỳ, ép Mạc Phủ điều đại quân đến cứu viện trong kỳ, như thế kiềm chế được phần lớn chủ lực của bọn họ, kết quả Chu Phác lại thắng lợi liên tiếp, đánh đổ quân đội Mạc Phủ, thậm chí còn đột nhập thẳng vào trong Đô Kinh.
- Thật không ngờ Chu đại nhân lại lợi hại như vậy! Sau khi nhận được tin tức của Chu Phác, Triệu Tùng không nhịn được cảm thán.
- Chu đại nhân trí dũng song toàn, mượn lực đả lực, cố nhiên là nguyên nhân chính, nhưng điều này cũng chứng minh quân đội Mạc Phủ còn yếu hơn cả tưởng tượng của chúng ta. Nghiêm Quảng lại vô cùng trấn tĩnh.- Từ lúc quân ta bắt đầu đổ bộ, đến khi đánh vào trong kinh kỳ, lúc Mạc Phủ dã chiến cùng với quân ta còn đánh ngang ngửa, nhưng cuối cùng bẫn là bại dưới hỏa pháo của quân ta... Cho nên đại nhân, quân lực và quân khí của Mạc Phủ đều vô cùng suy nhược, chúng ta nên nắm giữ thời cơ, để bọn họ không bao giờ còn không gian để nghỉ ngơi nữa.
- Đúng, ngươi nói đúng. Triệu Tùng khẽ xoa cổ của mình, sau đó nhìn vô cùng bình tĩnh nói.- Chu đại nhân đã tạo cho chúng ta thời cơ tốt như thế, cũng nên là lúc chúng ra đại triển thân thủ rồi, nếu không mắt thấy Chu đại nhân một mình đã đánh bại được Mạc Phủ rồi, đám người chúng ta chẳng phải là mất mặt sao?
Trong khi gã cười nói, một mệnh lệnh cũng được công bố từ nơi Tướng quân Đại Hán trú tiết tại Trường Khi, sau đó truyền thẳng cho tất cả quân đội Đại Hán trên đảo Cửu Châu.
Trong thời giờ này, quân đội Đại Hán vốn dĩ tập kết ở Cao Lệ đã hoàn toàn bị đưa tới đảo Cửu Châu, bọn họ bởi vì vẫn đều không nhận được mệnh lệnh tiến quân, hơn nữa trị an và trật tự đều có phiên quân của Đảo Tân gia tiến hành giữ gìn, cho nên gần đây bọn họ vẫn không có nhiệm vụ gì, hàng ngày đều chỉ tập luyện tại nơi trú đóng, chuẩn bị tác chiến, mà chờ đợi chậm chạp này cũng khiến cho mỗi một quan quân khát vọng kiến công lập nghiệp sốt ruột, thời giờ này không ngừng có người hỏi đoàn trưởng của mình khi nào lại xuất phát, đánh một trận lớn với Mạc Phủ.
Mà hiện giờ, thời cơ cuối cùng đã đến rồi.
Sau khi nhận được mệnh lệnh, không khí quân đội Đại Hán vỗn dĩ thoải mái nhàn nhã lập tức kết thúc, sau đó chợt căng thẳng lên, lượng lớn quân sĩ tập kết đến cảng, sau đó theo trình tự tập kết đã được chế định xong từ trước, bọn họ mỗi người đều hăm hở, chờ đợi đại chiến sắp tới được kiến công lập nghiệp.
Theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, thuyền vốn tập trung ở các cảng khẩu bắt đầu tập trung về Trường Khi, thành Trường Khi tuy lúc hai nước bắt đầu giao chiến bị binh hỏa phá hủy, nhưng trải qua tháng ngày được dân phu Nhật Bổn điều động tu sửa, cảng này vốn dĩ đều đã được khôi phục lại, cho nên những thuyền vận chuyển này cuối cùng cũng tụ tập đến thành Trường Khi.
Bởi vì thành Trường Khi đã được xác nhận là lãnh địa của Đại Hán ở Nhật Bổn sau cuộc chiến, cho nên Đại Hán cũng quyết tâm gầy dựng thật tốt ngôi thành này, hiện giờ tu sửa cảng khẩu chỉ được tính là công trình kỳ đầu mà thôi, đợi đến sau khi chiến tranh kết thúc, ở đây sẽ còn xây dựng càng nhiều công trình, trở thành trung khu của Đại Hán ở cả Nhật Bổn này.
Trong cơn gió lạnh đầu thu, những quan binh Đại Hán này lại lần lượt lên thuyền, bước lên con đường lên bắc, mà lần này, bọn họ sẽ đoạt lấy quang vinh lớn nhất trong lần viễn chinh này trên đảo Bản Châu.
Đám người trên đảo Bản Châu, lúc này còn chưa biết trên đảo Cửu Châu xảy ra binn cố lớn như vậy, bọn họ hiện giờ còn đang cần khổ sở chống đỡ khốn cảnh trước mắt, Lập Hoa Tông Mậu chính là một trong số đó.
Từ sau khi dẫn quân đánh chiếm Nại Lương, y vốn muốn giống như kế sách đã định, tiến một bước xuất phát Quan Đông, đánh chiếm Y Hạ, nhưng rất nhanh thế công của y bị thất bại, bởi vì y phát hiện Mạc Phủ đột nhiên điều động một nhánh đại quân từ Quan Đông tiến về phía y.
Số lượng cánh quân đội này cực lớn, hơn nừa trang bị tinh nhuệ, đánh trận vô cùng dũng mãnh, nhìn ra dược là quân tinh nhuệ của Mạc Phủ, mà Lập Hoa Tông Mậu sau mấy lần giao thủ thăm dò đều không chiếm được tiện nghi, đến vài lần đánh lén thử cũng đều bị đối phương phát hiện và phá hỏng, lúc này Lập Hoa Tông Mậu mới thu hồi ngạo mạn vì liên tiếp thắng lợi trước đó, chuyển thành thu nhỏ bộ đội của mình, bỏ qua thế tấn công vốn có, cẩn thận rút về Nại Lương.
Lúc này y mới thông qua tù binh biết được, người vốn dĩ thống soái cánh quân này của Mạc Phủ lại là Đại lão Mạc Phủ Tỉnh Y Trực Hiếu. Tỉnh Y Trực Hiếu y từng gặp qua, ít hơn y một hai chục tuổi, đối với y mà nói chỉ là hậu bối, hơn nữa lúc trước khi dẫn quân đánh trận, năng lực cũng không phải là vô cùng xuất chúng, khi Đức Xuyên Gia Khang công phạt Đại Phản biểu hiện cũng không phải là tốt lắm.
Tuy nhiên tính cách của y vô cùng trầm ổn, không dễ lãng chiến, hơn nữa túc trí đa mưu, vốn dĩ sẽ không vì kế sách mà thay đổi. Người như thế này trong hoàn cảnh xấu thì không bàn, ít nhất vào lúc nắm được ưu thế thì sẽ không xuất hiện sơ hở gì, cũng làm được kỷ luật nghiêm minh, những tướng lĩnh và quan viên Mạc Phủ tuyệt đối sẽ phục tùng mệnh lệnh của y, khả năng khống chế đối với thủ hạ cũng sẽ rất mạnh.
Mà vô cùng đáng tiếc là, Mạc Phủ hiện giờ có ưu thế đối với đại quân thuộc hạ Lập Hoa Tông Mậu, theo mệnh lệnh của Tỉnh Y Trực Hiếu, thuộc hạ của hắn xuất kích khắp nơi, công kích chặn đường Lập Hoa Tông Mậu, tìm kiếm quyết chiến với Lập Hoa Tông Mậu đồng thời đánh tan quân đội của y. Theo tình thế như vậy, Lập Hoa Tông Mậu không cẩn thận ứng phó không được, không ngừng thu nhỏ trận tuyến, cố gắng tránh quyết chiến với Lập Hoa Tông Mậu, để tránh cho nhánh quân yếu nhược của mình bị tiêu diệt.
Theo ép bức không chút lưu tình của Tỉnh Y Trực Hiếu, quân Lập Hoa Tông Mậu một đường rút lui bị ép đến trong thành Nại Lương, hơn nữa gần như bị Tỉnh Y Trực Hiếu bao vây.
Trong tình hình nguy hiểm như thế này, Lập Hoa Tông Mậu cũng không hề hoảng loạn, y một mặt bố trí thủ thành, cố gắng để bộ đội không đến mức tháo chạy, cũng ngăn đại quân Mạc Phủ bên ngoài gần kỳ, mặt khác lại không ngừng phái người cầu viện Chu Phác ở hậu phương, xin gã nhanh chóng dẫn quân đến cứu viện, giải trừ tình thế nguy hiểm trước mắt.
Mà lúc này, y cũng nhân được tin Chu Phác đã thu phục Đô Kinh, càng thêm phấn chấn tinh thần, y biết chỉ cần mình thêm kiên trì một khoảng mấy ngày nữa, viên quân rất nhanh sẽ đến. Trước mắt y ở trong thành Nại Lương, đợi viện quân đến.