Một tiếng ầm lớn khiến khắp nơi đều đang rung động, gần như mỗi người đều biến sắc.
Sao lại xảy ra chuyện này? Động đất sao? Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, mà ngay cả Đức Xuyên Gia Quang cũng có chút kinh nghi bất định.
Song, thời điểm khi bọn họ còn đang kinh ngạc, tiếng ầm ầm nổ vang lại tiếp tục truyền đến, như thế bầu trời có thần linh đang đánh trống trận nặng nề.
Đức Xuyên Gia Quang trước có chút mộng, thế nhưng rất nhanh, như thể là nghĩ tới đều gì, y chợt mở to hai mắt, sau đó đi thẳng tới bên cửa sổ.
Bởi vì bên cạnh bổn thành có tường cao, cho nên y không nhìn được ra ngoài thành nội, chỉ có điều đoạn tiếng vang truyền đến, cùng với hướng biển mơ hồ truyền đến ánh lửa, rốt cục cũng xác nhận suy đoán đáng sợ của gã.
Thật không nghĩ tới, bây giờ không ngờ lại đánh thẳng tới rồi… Những giặc Hán này…
Gã đột nhiên cảm thấy một hồi choáng váng, ngay cả đứng cũng không vững, thật vất vả mới bắt được lan can cửa sổ để giữ vững thân hình.
Không phải, phòng thủ Giang Hộ nghiêm ngặt, giặc Hán không cách nào đổ bộ lên được, hơn nữa giặc Hán bây giờ đang cùng đại quân của Tỉnh Y Trực Hiếu đối đầu, bọn họ làm sao đột nhiên liền tới Giang Hộ được? Cái này nhất định là chiến hạm thủy quân Đại Hán tập kích quấy rối.
Tiếp theo, gã lấy lại bình tĩnh, sau đó đem phẫn nộ và bất an trong lòng cưỡng ép xuống dưới, sau đó lần nữa đi về chỗ ngồi của mình, sau đó lần nữa ngồi xuống.
Vì để cho bản thân có vẻ bình tĩnh, gã cầm chén rượu dưới đất lên, sau đó lần nữa rót cho mình một chén rượu, lại đổ đi một ngụm, tuy rằng động tác trầm ổn, nhưng những người khác cũng nhìn được sắc mặt của gã quả thực trắng bệch đến đáng sợ.
Những người bên cạnh ai cũng không dám nói chuyện, chỉ có một người hầu trẻ tuổi nhất mới dám cả gan đi lên phía trước, sau đó thật cẩn thận hạ thân xuống, lau rượu đại nhân tướng quân đổ ra, động tác của y vô cùng nhẹ nhàng, chỉ sợ phát ra âm thanh, toàn bộ bên ngoài bên trong biểu điện, đều trở nên tĩnh mịch dị thường.
Chỉ có tiếng gầm rú ngoài cửa sổ là không ngừng, mới khiến nơi đây giống nơi người sống.
Qua không lâu, có một đám võ sĩ hầu hạ bên cạnh tướng quân đi tới ngoài điện, sau đó lập tức được gã triệu vào.
- Tướng quân đại nhân, biển ngoài Giang có giặc Hán đột kích! Một vị võ sĩ dẫn đầu quỳ xuống, vẻ mặt hoảng loạn báo cáo.
Tuy rằng Đức Xuyên Gia Quang đã sớm chuẩn bị tâm lý, thế nhưng sau khi nghe tin xác nhận vẫn không kìm được đau xót trong lòng như trước. Nhưng gã không nói gì, mà là đợi đối phương báo cáo.
- Chiến hạm quân địch lúc chạng vạng xâm nhập bên ngoài biển, tàu quân ta tuy rằng đã tận lực đánh chặn, nhưng mà… Nhưng không có cách nào đánh lùi được chiến hạm giặc Hán. Vị võ sĩ này cúi thấp người, kinh sợ báo cáo với tướng quân Mạc Phủ những tin tức bản thân vừa lấy được.- Pháo đài ngoài Giang Hộ cũng không oanh phá chiến hạm giặc Hán được, cho nên bây giờ… cho nên bây giờ giặc Hán đang đánh vào vùng duyên hải Giang Hộ…
Cho dù trong lòng biết rõ chiến hạm của Đại Hán quá mức sắc bén, thuyền Mạc Phủ không tạo uy hiếp đối với bọn họ, nhưng nghe cấp dưới báo cáo như vậy, Đức Xuyên Gia Quang vẫn không nhịn nỗi muốn phát tác, chỉ có điều gã cũng biết như vậy cũng vô ích, cho nên đành phải nhẹ nhàng đem chén rượu để lại trên chiếc kỷ trà.
- Chiến hạm giặc Hán công kích xung quanh, vốn là như trong dự liệu của chúng ta, bây giờ Bổn Hoàn cách xa hải ngoại, chiến hạm của bọn họ cho dù sắc bén cỡ nào, cũng không oanh kích được đến đây, chỉ tùy tiện khai hơn mấy pháo, thì có lợi ích gì? Đức Xuyên Gia Quang cố tự trấn định, sau đó ra vẻ xem thường nói.- Các ngươi bây giờ đi xuống sơ tán cư dân vùng duyên hải vào trong đất, sau đó để mặc cho bọn họ lãng phí pháo đạn ngoài biển, giặc Hán làm như vậy, chỉ chứng minh được bọn chúng là vô kế khả thi…
Đúng lúc này, lại có một võ sĩ ở ngoài điện cầu kiến.
Bởi vì gần đây vẫn luôn có nhiều quân tình khẩn cấp, cho nên bây giờ muốn gặp Đức Xuyên Gia Quang dễ dàng hơn nhiều so với trước kia, võ sĩ này rất nhanh liền được mời đến trước Đức Xuyên Gia Quang.
Đợi sau khi y đi vào, mọi người mới phát hiện, sắc mặt của y so với người vừa báo cáo tình hình ngoài biển Giang Hộ chịu tập kích còn khó coi hơn nhiều. Y đi tới trong điện, sau đó quỳ xuống, hai tay đem công văn giơ lên trước lông mày, một người bên cạnh lấy công văn từ tay y, sau đó thật cẩn thận đưa lên cho Đức Xuyên Gia Quang.
Vậy là tin tức xấu sao? Khi thấy bộ dạng ngưng trọng của đối phương, Đức Xuyên Gia Quang cũng trầm xuống, là Đại Danh lại mưu phản rồi, hay Tỉnh Y Trực Hiếu bên kia có đại sự xảy ra?
Mang theo một loại dự cảm chẳng lành, gã cầm công văn sau đó đọc một lượt.
Sau khi thấy rõ chữ viết phía trên, gã chợt mở to hai mắt, sau đó hai tay khống chế không được mà run rẩy lên, tiếp đó thân thể gã cũng khe khẽ lay động theo, hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Vừa rồi uống ngụm rượu bây giờ đột nhiên trong dạ dày quay cuồng, mang đến cảm giác giống như là trời đất quay cuồng, sau đó, gã đột nhiên cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, sau đó rượu trong dạ dày bị phun thẳng ra – trong đó còn kèm theo một ít máu.
- Tướng quân đại nhân! Những người khác thấy thế đều bất ngờ, lập tức lao qua, sau đó đỡ Đức Xuyên Gia Quang, mà lúc này trước mắt gã đã tối sầm, hôn mê bất tỉnh.
Tướng quân đột nhiên ngất đi, mang đến trong điện một mảng hỗn loạn, càng làm cho đám người kia cảm thấy như trời sụp đất nứt, bọn họ cuống quýt đặt đại nhân trên giường êm, sau đó lập tức phái người đi tìm thái y, ngoài ra còn có người lập tức chạy ra ngoài, thông báo mỗi một vị trọng thần Mạc Phủ.
Khi Lão trung thủ tịch Thổ Tỉnh Lợi Thắng cảm thấy bên trong biểu điện đã là lúc đêm khuya rồi.
Sớm đang nghe bên ngoài Giang Hộ có tiếng pháo kích, y liền chuẩn bị đến gặp tướng quân đại nhân, bất quá khi nghe được tướng quân đại nhân không ngờ choáng đến chống đỡ không nỗi, lão vẫn cảm giác chấn động như cũ, vội vàng chạy tới.
Mà lúc này, pháo kích quân Đại Hán cũng đã ngừng, tuy rằng không biết bọn họ rốt cục đã cho Giang Hộ bao nhiêu tổn thất, nhưng Thổ Tỉnh Lợi Thắng biết rõ, từ hôm nay trở đi, cư dân Giang Hộ đối với lửa đạn bắt đầu cảm thấy sợ hãi rồi.
Hơn nữa mấu chốt là, đây rốt cục là hành động cô lập của giặc Hán rồi, hay vẫn còn đả kích khổng lồ khác? Thổ Tỉnh Lợi Thắng không nắm chắc, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng nặng nề.
Trong khi ở đây lo được lo mất, lão đi tới trong điện, sau đó thấy được Đức Xuyên Gia Quang đang nằm trên giường.
Lúc này Đức Xuyên Gia Quang hôn mê đã tỉnh lại, nhưng bởi vì vừa hộc máu nên thân thể còn yếu, sắc mặt trắng nhợt vô cùng, thoạt nhìn vô cùng ủ rủ, mà ở bên cạnh lão dốc lòng chăm sóc đấy, rõ ràng là một người mặc trang phục kiểu Nhật Bổn – người phụ nữ này chính là Xuân Nhật Cục, là nhũ mẫu của Đức Xuyên Gia Quang, bởi vì mẫu thân Đức Xuyên Gia Quang Sùng Nguyên vẫn luôn không thích Gia Quang, đối với lão vô cùng lạnh lùng, cho nên nàng với Gia Quang thật sự ra tình như mẫu tử, tình cảm vô cùng sâu đậm, sau khi Đức Xuyên Gia Quang thành Tướng quân, lão đối với vị nhũ mẫu này vô cùng trọng đãi, hơn nữa còn cho nàng trở thành đại tổng quản hậu cung Đại Áo, cũng chính nàng lo liệu giải quyết phía dưới, các hạng pháp lệnh Đại Áo mới bắt đầu thành lập và hoàn bị.