Hôm nay lão nếu đã chạy tới đây nói chuyện rõ ràng với Đức Xuyên Gia Quang được, thì nhất định phải nhìn thấy được cái chết của Tướng quân đại nhân mới được rời khỏi, lão quỳ trên mặt đất thỉnh cầu, chỉ là muốn tỏ vẻ một chút thành ý, thông cảm một chút tình cảm chủ tớ nhiều năm mà thôi, nếu Đức Xuyên Gia Quang vẫn không biết điều, không chịu tự sát mà nói, vậy lão cũng chỉ đành giúp đỡ cho Tướng quân đại nhân một tay.
Cũng may Đức Xuyên Gia Quang quả thật đã hiểu rõ đại nghĩa rồi, hoặc là nói gã quả thật đã tuyệt vọng tới cực điểm rồi, gã không có làm tiếp chống cự vô vị, không có làm tiếp hành động khiến cho Đức Xuyên gia hổ thẹn, mà là lựa chọn lập tức tự sát, thỏa mãn chờ mong của Thổ Tỉnh Lợi Thắng và những người khác.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng chậm rãi đi đến trước mặt vũng máu kia, trên mặt đất nhuộm đầy vết máu của hai người, một vũng máu lớn màu đỏ tươi làm cho người ta nhìn thấy ghê gợn, mùi tanh của nó phát ra càng thêm vô cùng khó chịu, tuy nhiên Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng không có để ý, mà là cẩn thận tránh ra vết máu, đi tới trước mặt Đức Xuyên Gia Quang.
Sau khi đang dùng đao đâm vào bụng, Đức Xuyên Gia Quang nhịn không được đau đớn, kêu Xuân Nhật Cục giúp gã tự sát, mà Xuân Nhật Cục tuy rằng thi hành mệnh lệnh của gã, nhưng bởi vì bà ta dù sao cũng là đàn bà sức yếu, cho nên tuy rằng dùng lưỡi dao sắc bén, nhưng không hoàn toàn chặt đứt đầu của Đức Xuyên Gia Quang từ trên cổ chém xuống, chỉ để lại một vết thương đáng sợ, còn có một chút xương thịt dính trên cổ, thực tại có chút làm cho người ta sợ hãi.
Cũng may thương thế như vậy đủ để trí mạng, Đức Xuyên Gia Quang hiện tại đã tắt thở, không cần phải chịu thêm bao nhiêu đau khổ, hiện tại đầu gã méo xuống một bên, ánh mắt thì mở to ra, vô thần nhìn hư không, bên trong tràn đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Từ giờ khắc này, gã không cần phải vì bất cứ chuyện gì phiền nhiễu bất an rồi, càng không cần phải vì bất cứ chuyện gì lo lắng hãi hùng rồi.
Tướng quân đại nhân, rất xin lỗi. Thổ Tỉnh Lợi Thắng lấy thái độ cũng không có bao nhiêu áy náy yên lặng ám niệm những lời này, sau đó không thèm nhìn Xuân Nhật Cục trong bụng vẫn còn đâm lấy con dao và hơi hơi co quắp trên mặt đất, phất phất tay, mệnh lệnh thủ hạ lại đây chém xuống thủ cấp của Đức Xuyên Gia Quang.
Mà sau khi chém xuống thủ cấp của Đức Xuyên Gia Quang, Thổ Tỉnh Lợi Thắng còn không có nhàn rỗi, lão phải không ngừng ra lệnh, thúc giục đám tâm phúc của mình tiếp tục tẩy trừ trong thành Giang Hộ và trong Đại Áo, đồng thời duy trì trật tự các nơi, sau đó phái người cầm thủ cấp của Đức Xuyên Gia Quang ra khỏi thành đi nghênh tiếp thống soái quân đội Đại Hán.
Khi sứ giả Mạc Phủ đi vào trước trận quân đội Đại Hán, quân đội Đại Hán đã đánh tới dưới thành Giang Hộ rồi, bọn họ đã nhìn thấy xa xa dân cư cố ảnh ẻo lả. Sau khi Đức Xuyên gia chuyển vòng phong tỏa Quan Đông và biến Giang Hộ trở thành đại bản doanh, trải qua gầy dựng mấy chục năm của ba đời tướng quân, Giang Hộ đã là một tòa đại thành hiếm thấy, phạm vi đã vượt xa lúc vừa mới thành lập, cho nên dân cư dầy đặc, đường phố tung hoành —— Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, khi nghe được quân đội Đại Hán uy hiếp được nguồn nước và vận tải đường biển của Giang Hộ, Mạc Phủ mới hoảng sợ như vậy, bởi vì cần duy trì nhiều nhân khẩu như vậy thật sự phải tốn nhiều sức mới làm được.
Sau khi đánh thắng cuộc chiến Đa Ma Xuyên, sĩ khí của quân đội Đại Hán nổi lên như cầu vồng, thông qua một loạt truy kích hoàn toàn đánh tan hào quang của Đức Xuyên gia tới đón đánh quân đội Mạc Phủ, sau đó bọn họ hơi chút nghỉ tạm liền tiến công thẳng về phía Giang Hộ, dự định một cỗ khí thế đang cao chiếm giữ tòa thành thị này.
Tuy nhiên, quân đội Đại Hán vốn chuẩn bị bắt đầu đánh một trận chiến lớn cuối cùng này, sau khi sứ giả đến đây hơi tiếc nuối buông xuống nguyện vọng này, tuy nhiên Triệu Tùng thật ra cũng khá vui mừng, bởi vì tuy rằng quân đội Mạc Phủ đã bị phá huỷ, nhưng nếu thành Giang Hộ cứ tiếp tục liều chết chống cự mà nói, bộ hạ của gã cũng sẽ không tránh khỏi xuất hiện một số thương vong nữa, hiện tại bọn chúng buông tha chống cự dĩ nhiên là không còn gì tốt hơn.
Sau khi đã dành được thắng lợi huy hoàng như vậy tại cuộc chiến Đa Ma Xuyên, gã đã không cần phải lấy thắng lợi tới dọa phục Nhật Bổn hoặc là gia tăng công huân cho mình rồi, bây giờ giảm bớt chết một người bộ hạ đều là chuyện tốt.
Khi Triệu Tùng gọi vị sứ giả này đến trước mặt, vị sứ giả này sợ tới mức có chút run rẩy, sau khi quân đội Đại Hán lấy khí thế bẻ gãy nghiền nát giành được thắng lợi trong trận chiến, Triệu Tùng thống soái chinh quân Nhật của Đại Hán, tại đây đã tạo thành một hình tượng vô cùng đáng sợ trong lòng của mỗi một người Mạc Phủ, dĩ nhiên đối với gã có chút sợ hãi rồi.
Mà Triệu Tùng cũng là bộ dạng nói năng thận trọng như ngày thường, gã khiến tùy tùng tiếp nhận cái hộp đựng thủ cấp của Đức Xuyên Gia Quang, sau đó tùy tay mở ra nhìn một chút, khi tầm mắt đối mặt với cái đầu vô thần này một cái chớp mắt, sau đó phất tay khiến cho tùy tùng cất giữ cái hộp này.
- Lão trung đại nhân các ngươi, bây giờ khống chế được cục diện hay không? Gã lạnh lùng hỏi vị sứ giả này.- Nếu như được, Giang Hộ tránh đi binh lửa, nhưng nếu còn có người nào dám can đảm chống cự mà nói, quân ta sẽ không chút lưu tình!
Sau khi nghe được lời nói của phiên dịch, vị sứ giả bị dọa đến dập đầu xuống một lần nữa.- Đại nhân, hiện tại thành Giang Hộ đã hoàn toàn khống chế ở dưới tay của Lão trung đại nhân rồi, trên dưới Mạc Phủ cũng đã quyết định hàng phục Đại Hán, một số ác đồ ngoan cố không nghe cũng đã bị Lão trung đại nhân hoặc giết hoặc giam rồi, không bao giờ chọc ra được loạn sự rồi, xin đại nhân cứ việc yên tâm!
- Tốt lắm, vậy ta đây sẽ cho đại quân của chúng ta dừng lại ở trong này sẽ không tiếp tục tiến quân nữa. Thái độ của Triệu Tùng hơi chút thả lỏng xuống nói.- Ngươi trở về bẩm báo với Thổ Tỉnh Lợi Thắng đi, nói cho ông ta biết mấy ngày sau ta sẽ tự mình dẫn dắt người hầu cận đi tới Giang Hộ, kêu ông ta chuẩn bị tốt công việc tiếp đãi, còn nữa, cung ứng của quân ta cũng tuyệt đối không được gián đoạn, nếu không tự mà lo liệu cho xong!
- Vâng! Vâng! Hiểu được!
Mắt thấy vị tướng quân Đại Hán này đã tiếp nhận đầu hàng rồi, vị sứ giả này liên thanh đáp ứng, sau đó cuống quít cáo lui rời khỏi.
- Đại nhân... Lúc này giang hộ vẫn là tình thế hỗn loạn, nhân số quân ta lại ít hơn như thế, chỉ sợ đại nhân không nên lấy thân phạm hiểm, tự mình đi tới Giang Hộ... ? Đợi đến sau khi sứ giả rời khỏi, Nghiêm Quảng có chút nghi hoặc nhìn Triệu Tùng.- Nếu là đại nhân đi tới Giang Hộ rồi kết cục lại nổi lên biến cố gì đó, chỉ sợ... Chỉ sợ không ổn...
- Chính là bởi vì hiện tại tình thế đang hỗn loạn, ta mới phải đi đến Giang Hộ. Ta vào thành Giang Hộ rồi, cũng đủ để tuyên cáo với tất cả người Nhật Bổn rằng hiện tại là người nào tới định đoạt, cũng trấn trụ được Thổ Tỉnh Lợi Thắng bọn họ. Quân ta ít người, thật sự không đàn áp các nơi được, thời giờ lại gấp gáp, cho nên nhất định phải mau chóng yên ổn tình thế, vì đạt thành mục đích này, ta đi mạo hiểm một chút thì chẳng là gì cả? Triệu Tùng khẽ lắc đầu.- Ta nghe đồn lâu nay người Nhật Bổn không trọng danh tiết, sợ phục nhất là cường nhân, hiện tại nếu chúng ta đã đánh bại Mạc Phủ, bọn họ khẳng định sợ chúng ta rồi, loại tình thế này chúng ta hẳn là tiếp tục bày ra tư thế cường nhân mới đúng, tuyệt đối không được có bất kỳ rụt rè nào, như vậy mới hù dọa được bọn họ, làm cho bọn họ dựa theo ý chí của chúng ta để làm việc.