Nhìn Cao Mộc Thanh có vẻ muốn nói lại thôi, y mỉm cười.
- Cao Mộc, thân là võ sĩ, lẽ nào ngươi còn muốn ngăn cản ta thành toàn thanh danh võ sĩ sao? Tại sao nhất định phải để ta quay về chịu quyết định của Tướng quân đại nhân? Hơn nữa... có ta ở đây thủ vệ, các ngươi rút lui cũng thuận lợi không ít.
Trong nụ cười của y, Cao Mộc Thanh cũng hiểu rõ, sở Ti đại đại nhân thực sự đã hạ quyết tâm, việc này đã không vãn hồi được nữa.
Không hề nghi ngờ, sau khi gã dẫn quân đi, phòng vệ Đô Kinh sẽ càng thêm trống rỗng, Bản Thương Trọng Tông ở lại đây cũng sẽ không có hữu dụng gì, chẳng qua là vì tuẫn thân mà thôi.
Lúc trước khi ở thành Cơ Lộ, Bản Thương Trọng Tông đã hạ quyết tâm muốn tự sát rồi, chỉ là vì có mình ở bên cạnh khuyên nhủ, y mới miễn cưỡng thay đổi chủ ý mà thôi, hiện giờ xem ra y không còn muốn thay đổi chủ ý nữa.
Giống như lời y nói, cho dù y dẫn quân rời khỏi Đô Kinh, cho dù về sau có lập công lao lớn thế nào đi nữa, nhất định cũng không có cách nào chuộc tội – cho dù Cao Mộc Thanh biết rõ, thất bại lúc trước kỳ thực không trách tội vị đại nhân sở Ti đại này được, đổi là ai thì kết quả cũng đều không có nhiều thay đổi.
Cũng không biết mình chống đỡ được bao lâu đây? Trong ảm đảm của mình gã xẹt qua ý niệm như thế trong đầu.
Tuy mình hiện giờ nhận được tín nhiệm của Lão trung đại nhân và Tướng quân đại nhân, nhưng tiếp theo nếu mình phạm khuyết điểm, chỉ e cũng không có cách nào nhận được tha thứ. Huống hồ, hiện giờ Mạc Phủ đã đến lúc nguy cơ trùng trùng thế này rồi, nói không chừng một ngày nào đó sẽ sụp đổ.
Hiện tại trong tình huống này, cũng chỉ đành đi một bước tính một bước thôi.
Trong chiều ngày hôm ấy, Bản Thương Trọng Tông triệu tập thuộc hạ đến trong tay, sau đó nói cho họ sắp xếp của mình. Những tướng thuộc hạ này cũng giống như Cao Mộc Thanh vô cùng kinh hãi, sau đó lần lượt khuyên nhủ y cùng rời Kinh đô, nhưng đều bị y nghiêm nghị cự tuyệt.
Có rất nhiều người muốn ở lại Đô Kinh cùng với sở Ti đại đại nhân chống đỡ quân địch hy sinh cho đất nước, nhưng Bản Thương Trọng Tông cự tuyệt đại đa số đòi hỏi, y biết những người này chỉ là để đẹp mặt nên mới nói như vậy, trong lòng đều muốn rời khỏi cái kinh thành chết chóc này, chỉ có một phần nhỏ mới là thực lòng – mà y cũng không cần giữ lại quá nhiều người.
Sau khi hai ba trăm người với thân phận thủ quân cố thủ thành Nhị Điều, y giao hết quân đội của mình cho Cao Mộc Thanh chịu trách nhiệm quản hạt, sau đó thúc giục bọn họ nhân lúc ban đêm mà rời khỏi Đô Kinh.
Sau khi thương nghị quyết định, đám người Cao Mộc Thanh tuy vô cùng không muốn nhưng cũng vẫn nghe theo mệnh lệnh của sở Ti đại đại nhân, rời khỏi Đô Kinh, mà sau khi bọn họ rời đi, Bản Thương Trọng Tông dẫn những người còn lại một mạch lui về trong thành Nhị Điều, Đô Kinh thật sự ra cũng trở thành một tòa thành trống.
Tuy đám người Cao Mộc Thanh vô cùng cẩn thận, nhưng động tĩnh của Đô Kinh vẫn không tránh khỏi trinh thám khắp nơi của quân đội Đại Hán, vào lúc tảng sáng, Chu Phác trú đóng ở Phục Kiến đã nhận được tin tức điều động đại quân Mạc Phủ trong Đô Kinh.
Từ tầm vóc điều động thấy được, Mạc Phủ đã gần như điều hết quân đội ở Đô Kinh, cũng chính là nói Đô Kinh hiện nay đã là một tòa thành trống rồi.
- Bọn chúng đã chạy trốn rồi?
Chu Phác vô cùng kinh ngạc.
Trong dự tính trước đây, bọn họ đều đoán quân đội Mạc Phủ sẽ dựa vào Đô Kinh lần nữa liều chết với quân đội Đại Hán, cho nên cũng đã chuẩn bị tốt, không ngờ đến trận này còn chưa bắt đầu đánh, quân địch đã bỏ chạy hẳn rồi, buông bỏ Đô Kinh.
Có lẽ bọn chúng bị Đại Hán dọa mất mật, có lẽ bọn chúng không muốn ở lại một nơi địa hình bất lợi như Đô Kinh để giao chiến với Đại Hán, nhưng cho dù thế nào, đối với gã mà nói điều này đều là một tin tức tốt.
Những ngày này đám Nhị Điều Khang Đạo vẫn luôn ở bên cạnh gã góp lời, hy vọng nhanh chóng kết thúc chiến sự ở Đô Kinh – bọn họ đều là công khanh của triều đình, đều không muốn để Đô Kinh gặp phải phá hoại quá lớn nào, mà để thể hiện tính chính nghĩa khi Đại Hán xuất binh, càng tốt để lợi dụng chiêu bài này của triều đình Nhật Bổn, Chu Phác cũng thực sự không muốn đánh quá kịch liệt ở Đô Kinh, để tránh ảnh hưởng đến cách nhìn của các nơi Nhật Bổn đối với Đại Hán.
Những ngày qua gã cũng luôn vì việc lúc chiếm lĩnh Đô Kinh, làm thế nào để cố gắng hết khả năng giảm thiểu tàn phá đối với địa phương, không ngờ chủ động rút lui của Mạc phủ đã giải quyết cho gã vấn đề khó khăn này.
Nếu đã như vậy, thì không có gì cần kiêng dè nữa.
Trời còn chưa sáng gã liền gọi đám người Nhị Điều Khang Đạo và Kiều Bản Thực Thôn đến, mà hai người này cũng là kinh hỉ vạn phần, thế nên lập tức xin Chu Phác xuất binh đi tiến đánh Đô Kinh, Chu Phác cũng vui vẻ đồng ý, đúng vào buổi sáng sớm hôm ấy, đại quân bắt đầu nhằm hướng Đô Kinh mà xuất phát.
Bởi vì trước đây quân đội Đại Hán đổ bộ đảo Bản Châu mang theo hỗn loạn, cộng thêm với Mạc Phủ cố ý tiến hành vườn không nhà trống, cho nên Đô Kinh vốn phồn hòa một thời hiện giờ đã tiêu điều đi rất nhiều, mà khi quân đội Đại Hán tiến quân Đô Kinh, lại là một vùng tiêu điều, nhìn không thấy bóng người.
Chiều cùng ngày, bọn họ cuối cùng cũng đến được Đô Kinh.
Đô Kinh lúc này, tuy phòng ốc dinh thự vẫn như cũ nhưng lại không thấy bao nhiêu bóng người, giống như là một tòa thành hoang.
Nhưng, đám cư dân ở lại lúc phát hiện ra tung tích quân đội Đại Hán, đặc biệt là khi biết được tướng quân dẫn quân lần này là Hữu Phủ đại nhân, gần như là một sự vui mừng, rất nhiều người đều xúm đến trước trận đại quân, hoan hô nhảy nhót để nhìn cánh đại quân này đi đến.
Đô Kinh là nơi tụ họp của công khanh, cư dân nơi này hoặc nhiều hoặc ít đều có quan hệ với triều đình và Đằng Nguyên gia, cho nên sau khi Tả Phủ, Hữu phủ đại nhân dẫn Pháp hoàng và Thiên hoàng nệ hạ rời đi, tuy Mạc Phủ hận Tả Phủ, Hữu Phủ đại nhân đến nghiến răng nghiến lợi nhưng trong mắt những người ở đây, hai vị đại nhân lại là anh hùng to lớn, bọn họ cũng là hy vọng của triều đình.
Tuy có vài người có chút phê bình kín đáo đối với việc hai vị đại nhân này mượn quân Đại Hán, nhưng sau khi nghĩ đến địa vị của triều đình được thay đổi, chính thức có được lãnh đại và thực quyền, thái độ cũng lại trở nên âm thầm chấp nhận và ủng hộ, chỉ có một đám người cực ít khó mà chấp nhận được việc này, mà bọn họ cũng cùng người của Mạc Phủ chạy trốn khỏi Quan Đông trước khi Đại Hán tiến quân.
Khi Đại Hán một đường tiến quân trong kỳ, cùng với thắng lợi liên tiếp của bọn họ, rất nhiều tin tức bắt đầu truyền đến kinh thành, lúc này mọi người đã biết binh uy Đại Hán lớn mạnh thế nào, Mạc Phủ vốn dĩ không chống đỡ được, hơn nữa bọn họ cũng biết Đại Hn vô cùng tôn trọng triều đình, lại còn cung cấp tiền lương cho triều đình, để triều đình có quân đội quản hạt của mình.
Mọi người trải qua Chiến Quốc loạn thế, đương nhiên biết trong tay có quân quan trọng như thế nào, cũng biết trong tay triều đình nắm giữ vũ lực thì sẽ có ý nghĩa to lớn thế nào, lúc này gần như những người còn lại đều đã trở thành người cổ vũ cho Đại Hán, tha thiết hy vọng quân đội Đại Hán và triều đình nhanh chóng đánh đến Đô Kinh, để nơi này lại lần nữa trở thành đầu não của cả Nhật Bổn.