- Đùng! Tiếng súng dày đặc theo thứ tự vang lên, khiến đối diện ngã xuống không ít người, thế nhưng bởi vì ảnh hưởng của rừng cây đối với tầm bắn và tầm nhìn quá lớn, hơn nữa quân đội Mạc Phủ xông lại nhân số quá nhiều, cho nên tổn thất của quân đội Mạc Phủ cũng không lớn.
Trong khoảng hở giữa lúc binh hỏa thương lấp đạn và chuẩn bị bắn lượt tiếp theo, những quân Mạc Phủ này cũng xông tới trước mặt quân đội Mạc Phủ rồi. Sau đó, hai quân lập tức bắt đầu giao chiến, bởi vì cận chiến hai bên đều là lấy trường mâu làm chủ lực, cho nên cuộc chiến trở nên càng ngày càng kịch liệt. Binh sĩ Đại Hán từng cái nối tiếp từng cái hình thành cánh quân dày đặc, giống như cơn lũ mãnh liệt thổi quét hết thảy, quân Mạc Phủ thì lấy trận hình nhỏ bốn phương tám hướng triển khai đội hình, tru tréo xông lên.
Vừa mới bắt đầu giao chiến quân đội Mạc Phủ dũng khí vô cùng tràn đầy, bọn họ đều tự xưng là võ sĩ Quan Đông, tâm tâm niệm niêm chính là phải bảo vệ Mạc Phủ, bảo vệ nhà cửa của mình, theo gào rú của bọn họ, tiếp chiến đầu tiên lập tức biến thành vật lộn, quân đội Đại Hán và quân đội Mạc Phủ giẫm đạp lẫn nhau, từng người bắt đầu ngã xuống chính diện, sau đó người đằng sau từ trên thi thể máu thịt chảy tràn lan tiếp tục ngươi chạy ta giết, dùng trường thương đâm vào ngực bụng quân địch.
Tiếp chiến ban đầu khiến trân cước tuyến đầu của quân đội Đại Hán hơi chút xuất hiện hỗn loạn, nhưng theo áp lực giống như gió táp sóng dữ như vậy, bọn họ vẫn như cũ duy trì trận hình phe mình, sau đó lấy kinh nghiệm chiến trận đã lâu nghênh đón những kẻ địch này. Thi thể chậm rãi ngã xuống càng lúc càng nhiều, mà binh sĩ áo đỏ bên trong đó lại chỉ chiếm tỷ lệ bộ phận rất nhỏ.
Khoảng khe hẹp binh sĩ áo đỏ cầm trường thương, một đám binh hỏa thương không ngừng lặp lại các loại động tác chiến thuật nhét đạn và nổ súng. Bọn họ trải qua thời gian dài huấn luyện vô cùng nghiêm khắc, cho nên cho dù cục diện hiện giờ hỗn loạn như vậy, nhưng bọn họ vẫn lấy cử động máy móc không ngừng nổ súng, lấy hỏa khí uy lực cực lớn mang tới thương vong cực lớn cho quân địch.
Cuộc chiến tiền tuyến hoàn toàn biến thành một trận giết chóc, là đánh nhau xen lẫn phẫn nộ mà điên cuồng, thậm chí ngay cả một số người bị thương ngã xuống trên mặt đất sau đó đều chiến đấu tới hơi thở cuối cùng, có một số kẻ thậm chí sau khi ngã ra đất ôm ngay lấy chân kẻ địch, sau đó điên cuồng cắn xé.
Sương khói súng hỏa mai ở trong rừng cây tràn ngập, trong lúc nhất thờ bên ngoài nhìn không thấy tình hình bên trong, chỉ nghe thấy tiếng chém giết và tiếng súng vang lên không dứt bên tai, nhưng vào thời khắc này, kết cục bắt đầu rõ ràng rồi.
Theo tầm mắt của quan binh hai phe, ven rìa rừng cây bắt đầu xuất hiện một mảnh màu đỏ, sau đó màu đỏ càng ngày càng sáng, cuối cùng thậm chí một luồng nước lũ màu đỏ từ bên trong xông ra, lấy khí thế không gì ngăn đỡ nổi tiếp tục tiến thẳng về phía quân Mạc Phủ, nhìn ra được vẫn chưa gặp phải tổn thất quá lớn, mà quân Mạc Phủ mới mãnh liệt lại đón đánh thì bắt đầu lui về phía sau, số người lại ít đi không ít so với vừa rồi.
Triệu Tùng vẫn luôn cầm kính viễn vọng, thắng lợi cuộc chiến mở màn không có khiến gã quá mức vui vẻ, gã vẫn bồn chồn như cũ nhìn phát triển của chiến sự, đánh gia tổn thất hiện giờ của hai bên, đồng thời vẫn đang tính toán thời cơ tiếp tục đưa vào binh lực dự bị.
Đúng vậy, gã đã hạ xong quyết định, mặc kệ chịu phải gian nan và tổn thất như thế nào cũng phải đánh tan ý chí của quân địch. Hiện giờ chính vào hiện giờ, đánh tan quân địch gấp mấy chục lần này trước mặt, quyết định đánh bại cả Mạc Phủ, làm cho cả nước Nhật Bổn không thần phục dưới chân Đại Hán không được.
Mà đúng vào lúc này, pháo binh quân đội Đại Hán cũng theo bộ binh bắt đầu di động, vả lại tới được trên vị trí tác chiến dự định, sau khi đột kích trước mặt ngắn ngủi kết thúc, bọn họ ở trận địa pháo binh trên sườn núi nhỏ cũng đã làm sẵn chuẩn bị pháo kích rồi.
Tiếp đó, theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, pháo binh Đại Hán đã chiếm cứ được địa điểm có lợi trên núi bắt đầu hành động. Bọn họ lấy pháo dã chiến vô tình gào rú, dùng hỏa pháo quét ngang quân đội quân Mạc Phủ ở cánh trái, từng trận đạn pháo giống như mưa bão trút xuống quân địch.
Đạn pháo dày đặc gào thét rơi xuống mặt đất bốc lên từng mảnh bụi đất, trộn lẫn với bụi khói cuồn cuộn súng hỏa mai vừa rồi phóng ra, tràn ngập ở bên trong cả chiến trường, mà quân đội Đại Hán tiếp tục đón lấy đạn pháo của cuộc chiến, mạo hiểu uy hiếp thương vong. Giống như gió lốc quét ngang đại bình nguyên hướng mục tiêu bọn họ quyết tâm đoạt được khởi xướng tấn công mãnh liệt.
- Đoàn thứ hai đột kích, tiếp tục mở rộng chiến quả! Ngay thời điểm ào ào náo động của pháo binh giống như sấm sét bao trùm cả chiến trường, Triệu Tùng rốt cuộc phán đoán thời cơ đã tới rồi.- Kỵ binh cũng làm sẵn chuẩn bị, bất cứ lúc nào đột kích cánh trái quân địch.
Theo thời giờ từng chút một trôi qua, ánh mặt trời từng chút một chênh chếch, nhan sắc cũng từ màu trắng biến thành màu vàng. Cuộc chiến chém giết ở trên chiến trường cũng tới được đỉnh điểm kịch liệt nhất, tiếng gầm thét của súng pháo vang vọng đất trời, khiến mỗi người đều có chút váng đầu chuyển hướng, cũng khiến hết thảy mọi chuyện khác đều giống như mất đi ý nghĩa.
Trên đồng quê sông Đa Ma đã dính đầy máu tươi, khắp nơi đều là thi thể hoặc hoàn chỉnh hoặc tàn khuyết, những thi thể đã bắt đầu trắng bệch đó chất đống lại với nhau, cấu thành một bức vẽ khiến người sợ hãi.
Mà trong quân trận Mạc Phủ, tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang vô cùng lo lắng bất an nhìn chiến sự phía trước, tay của gã trong lúc không tự chủ được trở nên run rẩy, gã xác thật có lý do bất an, từ lúc giữa trưa hai quân bắt đầu giao chiến, tuy rằng chém giết vô cùng thảm liệt, nhưng vô cùng rõ ràng nhìn thấy quân đội Mạc Phủ gã suất lĩnh đang rơi vào thế hạ phong.
Rõ ràng binh lực quân đội Mạc Phủ gã phái đi giao chiến là gấp mấy lần quân đội đối phương xuất kích, nhưng những quân đội này sau khi tiếp chiến với quân đội giặc Hán lại từng cái bị đánh tan, giống như là cành hoa bị đánh tan ở trên đá ngầm, chỉ tạo thành một số tác dụng tiêu hao thời giờ quân địch.
Trước mắt, một khối đá ngầm màu đỏ khổng lồ này đang từng chút một di động về phía mình, tuy rằng trước đó bọn họ đã chịu phải một số thương vong nhưng bọn họ lại không mảy may dao động, không hề thương hại tiếp tục tiến lên. Mà đằng sau những binh sĩ áo hồng này, pháo binh của quân đội Đại Hán vẫn luôn đang nã pháo, lửa dạn vô cùng hung dữ, oanh phá quân đội của gã, cũng mang tới cho tất cả mọi người thương vong và khủng bố.
Theo áp bức của đám binh sĩ Đại Hán này, trận tuyến trung ương quân Mạc Phủ hơi chút co rụt về phía sau một chút, cũng khiến cả đại quân đều xuất hiện một chút hỗn loạn, ở bên cánh có một số bộ đội nhích sát trung ương, để ngăn cản quân tiên phong giặc Hán hộ vệ Tướng quân đại nhân.
Đức Xuyên Gia Quang sắc mặt trắng bệch nhìn quân đội Đại Hán cách mình càng lúc càng gần, nhưng gã lại động cũng không có động, cộng thêm không có dấu hiệu lùi bước, gã hiện giờ là trọng yếu nhất của quân trân Mạc Phủ, tuyệt đối không dễ dàng dời chuyển được, nếu không khả năng liền sẽ mang tới hủy diệt cho khí thế của bản quân.