- Sáng mai, toàn quân truy kích! Vào ban đêm hôm đó, mệnh lệnh của Triệu Tùng liền truyền đạt tới bên tai đám tướng sĩ toàn quân, vả lại khiến tinh thần toàn quân lâm vào chấn động, người người đều hiểu, ngày mai sẽ là thời điểm tiến hành một trận chiến quyết định cùng quân đội Mạc Phủ.
Ngoại trừ bộ đội tuần tra và cảnh giới cần có nơi dừng chân của quân đội Đại Hán cũng rơi vào trong yên lặng. Những người này đều là lão binh nhiều năm, kinh nghiệm và từng trải chiến đấu đều vô cùng phong phú. Bởi vì đạo mệnh lệnh này cũng không có mang tới dao động của quan binh, có một số người vì chờ mong không ngừng xoa tay, thậm chí hưng phấn khó ngủ, mà có một số người hồn nhiên như không chẳng làm bất cứ việc gì, nằm thẳng xuống ngáy khò khò, vì cuộc chiến ngày mai tích xúc tinh lực.
Sau khi hạ đạt mệnh lệnh, Triệu Tùng liền lập tức đi ngủ, gã ngủ vô cùng thẳng giấc, mãi tới thời điểm phương đông ngày hôm sau chớm hiện một tia sáng trắng như bong bóng cá mới tỉnh lại.
Mà bọn quan tham nghị của gã đều dậy sớm làm việc rồi, vả lại những quan tham nghị này theo phối hợp của trưởng quan các cánh bộ đội, đã khiến cả bộ đội đều chuẩn bị kỹ càng, chỉ chờ Triệu Tùng hạ lệnh một tiếng mà thôi.
Triệu Tùng đi ra khỏi doanh trướng của mình, sau đó nhìn thấy bọn binh sĩ đã chỉnh tề vây quanh doanh trướng của mình tập kết xong rồi. Những binh sĩ này xếp thành phương trận không cái nào giống cái nào, chiếu theo binh chủng không giống nhau của mình đứng cùng với nhau, sau đó chiếu theo biên chế biên thành từng cái phương trận hỗn tạp lớn, mà ba đoàn trưởng dưới tay gã Tất Túc, Hoàng Hà và Mã Xung Hạo thì cưỡi ngựa mang bọn quan truyền lệnh của mỗi người đứng ở đằng trước hàng ngũ.
Những quan binh này tuy rằng quân hàm đều khác nhau, nhưng thần sắc bọn họ đều là vừa trầm ổn vừa hưng phấn, tràn đầy tình cảnh bồn chồn trước đại chiến.
Triệu Tùng yên lặng không nói gì đi tới phía chính diện những người này, sau đó bọn vệ sĩ của gã dắt tới một con ngựa cho gã, con ngựa này là chọn lựa ra từ bên trong kỵ binh phái sang lần này của quân Liêu Đông, anh tuấn cao lớn, màu lông đen nhánh, theo ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện ra ánh sáng đen bóng.
Triệu Tùng nhẹ nhàng mà vỗ hai má con ngựa này, sau đó giẫm lên trên yên ngựa, trở mình lên ngựa.
Sau khi lên ngựa, Triệu Tùng đột nhiên phát hiện tầm mắt thoáng rộng rãi, ngoại trừ phương trận khổng lồ màu đỏ trước mặt này tầm mắt của gã đã đủ kéo dài tới trên đường chân trời cả cánh đồng, giống như nhìn xuống cả thế giới này.
Mà điểm chung đường chân trời, hợp với thắng lợi và vinh quang gã tha thiết ước mơ.
Triệu Tùng hít vào một hơi thật sâu, không khí sáng sớm luôn tươi mát như vậy, chờ tới buổi chiều và buổi tối, đại khái không khí liền sẽ không giống nhau nữa, sẽ tràn ngập mùi vị hỏa dược gay mũi, sẽ tràn đầy sức nóng người tụ lại cùng nhau, cũng sẽ tràn ngập mùi máu.
Trong chinh chiến nhiều năm, Triệu Tùng sớm đã có thói quen, giờ phút này gã gột nhiên nhớ tới tháng ngày tung hoành ngang dọc trong vùng quê ở Liêu Đông của gã.
Đợi sau này từ bên trong quân đội về hưu rồi, ta nhất định phải ở Liêu Đông mua một mảnh đất, sau đó mỗi ngày ở trong trang viên cưỡi ngựa tuần tra, thiết nghĩ bệ hạ nhất định ban thưởng cho ta như vậy… Gã đột nhiên hứng khởi ý niệm kỳ quái này trong đầu.
Mà đúng lúc này, gã đột nhiên cảm thấy bên cạnh truyền tới từng đạo tầm mắt, những tầm mắt này dường như là đang mong mỏi, mong mỏi Triệu soái lập tức hạ lệnh đánh về hướng kẻ địch, phá huy bọn chúng đập tan bọn chúng, loại bồn chồn nóng bỏng này liền giống như bản thân gã năm đó.
Đúng vậy a, anh em binh sĩ dưới tay mình, cũng sẽ có nguyện vọng giống như mình, mà chỉ có trên chiến trường vì nước nhà kiến công lập nghiệp bọn họ mới có được tưởng thưởng như vậy.
Như vậy, hiện giờ liền lên đi! Vì mình cũng vì bộ hạ.
Triệu Tùng giơ tay lên, giương cao roi ngựa, sau đó nặng nề vung lên.
- Hành quân! Dường như ngay tại thời khắc này, cả đại quân cũng bắt đầu di chuyển rồi, dòng nước lũ màu hồng chậm rãi, nhưng mà lại là không ngăn cản được thúc đẩy về phía trước. Trinh kỵ ngày hôm qua và kỵ binh đột kích quân địch đã thăm dò vài lần địa hình xung quanh và vị trí quân địch, kế sách hành quân cụ thể cũng sớm đã chế định hoàn thành, còn dư lại chỉ là chấp hành mà thôi.
Lúc này, thái dương cũng từ trên đồng cỏ phương xa thăng lên, ánh bình minh của mặt trời sắc màu đỏ vàng nhuộm hồng chân trời, cũng khiến cho trên thân những binh lính này cũng nhuộm lên hào quang màu vàng.
Mà đúng lúc này, Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang cũng sớm đã rời giường rồi, từ mệnh lệnh đêm qua của gã, đại quân Mạc Phủ bắt đầu chuẩn bị rút lui tới Dã Kỳ quyết chiến cùng giặc Hán, bởi vậy vừa tảng sáng bên trong doanh trại liền sôi sục rồi, khắp nơi đều đang chuẩn bị lui về sau.
Bởi vì gần đây vẫn luôn ngủ không đủ giấc, cho nên khi vừa mới tỉnh dậy, Đức Xuyên Gia Quang vẫn còn có chút đau đầu khó chịu, thế nhưng gã vẫn là cố kiềm nén loại cảm giác không khỏe của thân thể này, đi ra doanh trướng lộ mặt trước chúng quân tướng, để tiện vào lúc rút lui yên ổn lòng người.
Bởi vì quân nhân Mạc Phủ đông đảo, hơn nữa trên dưới kết nối chỉ huy cũng không phải quá lưu loát, cho nên mặc dù là tướng quân đại nhân tự mình hạ lệnh, nhưng chuẩn bị rút lui vẫn là không đủ, chỉ có thân vệ Đức Xuyên Gia Quang và một số bộ đội gần nhất mới chuẩn bị xong, cho nên mãi tới lúc trời sáng, rút lui vẫn là không có đủ hoàn thành.
Nhìn thấy loại tình huống kéo dài này, Đức Xuyên Gia Quang vô cùng tức giận, triệu tập mấy vị tướng lĩnh bắt đầu trách cứ, theo răn dạy của gã, những tướng lĩnh này cũng bắt đầu thúc giục bộ hạ bắt đầu lui lại.
Nhưng mà, ngay tại lúc đại quân bắt đầu chậm rãi hành động, một tin tức khiến người ta khiếp sợ truyền tới trước mặt gã. Giặc Hán trước mặt không ngờ đã bắt đầu phát động tổng tấn công với bên này của mình rồi.
Sau khi trải qua giáo huấn đêm hôm qua, vì không để cho giặc Hán tái diễn đánh lén, đồng thời cũng vì thám thính vị trí cụ thể giặc Hán, vừa sáng sớm quân Mạc Phủ liền phái ra rất nhiều thám báo tiến hành tra soát xung quanh, thám thính tin tức giặc Hán, mà một đám thám báo cũng nhận ra quân đội Đại Hán đang cuồn cuộn kéo tới bổn quân.
Tuy rằng những thám báo đó đại đa số đều nhìn không rõ tầm vóc của quân đội Đại Hán, thế những từ miêu tả của bọn họ để xem, đây hẳn chính là tấn công của toàn quân quân đội Đại Hán.
Sau khi nghe thấy tin tức này, Đức Xuyên Gia Quang lấy làm kinh sợ, gã thật không ngờ sau khi trải qua đánh lén hôm qua, quân đội Đại Hán không có tiến hành bất luận công kích và thăm dò tầm vóc nhỏ nào thẳng thừng toàn quân tấn công.
Theo khiếp sợ gã lập tức phát ra mệnh lệnh, hủy bỏ mệnh lệnh rút lui trước đó, khiến tất cả đội ngũ, tất cả đại quân dừng lại chuẩn bị nghênh đón giặc Hán. Theo áp lực của quân đội Đại Hán, nếu như tiếp tục toàn quân rút lui khẳng định sẽ trận cước đại loạn, không khác là tự chịu diệt vong.
Theo mệnh lệnh của Đức Xuyên Gia Quang, các quan truyền lệnh vội vã bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh mới nhất tới các quân.