Khi Bản Thương Trọng Tông biết được vị sứ thần Đại hán tự mình dẫn đại quân, từ Đại Bản xuất phát dọc theo Điển Xuyên đi lên bắc, cuốn gọn những nơi mà mình ở, y không có thất kinh, cũng không có dâng cao chiến ý, chỉ còn sót lại đờ đẫn trong dự liệu.
Trước quân chủ lực của quân đội Đại hán, Đô Kinh nhất định không may mắn thoát khỏi, nhưng y sẽ dẫn thuộc hạ của mình chiến đấu đến giây phút cuối cùng vì Mạc Phủ, đến tận lúc chết thì thôi. Lúc ở thành Cơ Lộ y vốn đã định tuẫn táng rồi, hiện tại sống đến giờ đã coi như là may mắn, cho nên y không hề cảm thấy sợ hãi đối với việc này.
Điều duy nhất khiến y vướng bận chính là sau khi mình chết đi, Mạc Phủ và Tướng quân đại nhân làm sao vượt qua nguy cơ lần này. Là một quan viên đầu não của Mạc Phủ ở Tây qQốc, không có ai hiểu rõ tình thế hiện giờ đến cùng là có bao nhiêu nguy cấp bằng y. Đại ân của ba đời tướng quân đại nhân sau lưng y, quả thực không muốn nhìn thấy kết quả xấu nhất xảy ra.
Mang theo tâm tư phức tạp này, y mờ mịt nghe báo cáo của thuộc hạ trong trị sở, nhưng tâm thần đều đã bay đến tận nơi khác.
Hôm nay lại nhận được một tin xấu, quân đội Đại Hán ở Đô Kinh hiện nay đã đang hạ trại trú đóng rồi, bọn họ cách Đô Kinh chỉ trong gang tấc, xem ra bọn họ rất nhanh sẽ phát động công kích cuối cùng đối với Đô Kinh rồi.
Mà Bản Thương Trọng Tông cũng biết, Đô Kinh là nơi tụ tập của công khanh, bọn họ không hề thù hận quân đội Đại Hán, ngược lại vô cùng mừng rỡ đối với trở lại của triều đình, bọn họ đều biết, trong tay triều đình hiện giờ đã có một cánh quân đội, hơn nữa tương lai gần kỳ nhất định sẽ trở nên tốt hơn trước rất nhiều, dưới tình hình như vậy, bọn họ đương nhiên sẽ không muốn chống đối.
Hơn nữa, giai đoạn này, triều đình chạy ra ngoài vẫn đều cử sứ giả đến đây, tuyên bố hịch văn và chiếu thư, kêu gọi những người ở nơi này đứng lên phản kháng Mạc Phủ, phối hợp triều đình nhanh chóng đọat lại Đô Kinh. Tuy Bản Thương Trọng Tông vẫn nghĩ hết cách để ngăn cách mối liên hệ giữa Đô Kinh và giặc Hán, thậm chí còn xử tử một đám người để giết gà dọa khỉ, nhưng y cũng biết lòng dân Đô Kinh đã không còn thuộc về mình nữa.
Đợi đến sau khi thuộc hạ báo cáo xong, y tiện tay vung lên, cho thuộc hạ rời đi, sau đó tiếp tục rơi vào trầm tư, cũng không chú ý đến có người đã đến giữa phòng.
- Đại nhân? Sau khi nghe thấy tiếng gọi này, y mới hồi phục tinh thần.
Người đến chính là sữ giả Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng cử đến Cao Mộc Thanh.
- Có việc gì tìm ta? Bản Thương Trọng Tông không hề trách cứ gã vì sao không lễ phép thông truyền mà chạy thẳng vào gặp mình.
Gần đây Cao Mộc Thanh vẫn đang thử tiến hành tiếp xúc với quân đội Đại Hán, tìm khả năng hòa đàm giữa hai bên, nhưng Bản Thương Trọng Tông không ôm hy vọng với việc này – trước đây điều kiện Đại Hán đưa ra đã hà khắc như thế, bây giờ quân đội Đại Hán tiến triển thuận lợi như thế, bọn họ làm sao nhượng bộ được?
Nhưng mà, lời của Cao Mộc Thanh rất nhanh liền khiến y phấn chấn.
- Đại nhân.. vừa mới nhận được tin tức Giang Hộ truyền tới, Tướng quân đại nhân quyết định cử cứu viện đến cứu kinh kỳ rồi!
Câu nói này, lại nhen nhóm lên ngọn lửa trong lòng Bản Thương Trọng Tông, y nhất thời phấn chấn tinh thần lên rất nhiều, trợn to mắt nhìn Cao Mộc Thanh, rõ ràng không tin là thật.- Cái gì?
- Tướng quân đại nhân đã hạ quyết tâm rồi, ngài ấy đã bổ nhiệm Trực Hiếu công làm thống soái, cử mấy vạn đại quân, hiệu xưng thập vạn, tiến về trong kỳ chống đỡ giặc Hán! Cao Mộc Thanh lại giải thích lần nữa.- Mạc Phủ mấy ngày nay vẫn đều chuẩn bị cho việc này, khi chúng ta nhận được tin tức, Trực Hiếu công chắc là đã lên đường rồi.
- Quá tuyệt! Một trận sung sướng xông lên tận não Bản Thương Trọng Tông.
Tỉnh Y Trực Hiếu là Đại lão Mạc Phủ, nói được là người có uy vọng cao nhất trong Mạc Phủ, y sẽ đích thân dẫn đại quân tiến công gần kinh kỳ, thế thì quân tiên phong giặc Hán nhất định sẽ bị ngăn chặn, cánh đại quân này thậm chí còn có khả năng giải cứu Đô Kinh, giúp cho nguy cơ trước mắt có khả năng xoay chuyển. Chỉ cần Mạc Phủ dốc toàn lực chống đỡ giặc Hán ở gần kinh kỳ, thì thế cục nhất định xoay chuyển được, ít nhất hòa đàm sẽ có hy vọng.
Y lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng hiện giờ trong mắt đã tràn đầy hy vọng.- Nếu có Trực Hiếu công ở đây, thiên hạ sẽ có hy vọng rồi!
- Trực Hiếu công trung thành tận tâm, lúc này đứng ra ngăn cơn sóng dữ, khiến người ta kinh nể. Cao Mộc Thanh cũng khẽ gật đầu, hiển nhiên cũng vô cùng vui mừng vì điều này.- Nhưng đại nhân, trước mắt cũng không phải là lúc vui mừng, thế cục vẫn nguy cơ tứ phía như trước, xin đại nhân cẩn thận hơn, không được vì tin tức này mà loạn trận tuyến!
Gã nói như vậy, Bản Thương Trọng Tông cũng bình tĩnh không ít.
Cũng phải thôi, nước xa không cứu được lửa gần, hiện giờ quân đội Đại Hán đã gần trong gang tấc, cho dù là đại quân Mạc Phủ bây giờ xuất phát từ Quan Đông, chắc hẳn cũng không có cách nào nhanh chóng đến Đô Kinh để giải cứu bọn họ, thậm chí vẫn không đánh được vào Đô Kinh.
Cho nên mình ở đây vẫn là không có hy vọng.
Vừa nghĩ đến đây, Bản Thương Trọng Tông vỗn dĩ tâm tình vui vẻ lại hạ thấp nặng nề. Nhưng, theo y thấy, chỉ cần Mạc Phủ chống đỡ được giặc Hán, thì mình cho dù chết đi cũng chẳng là gì. Cùng lắm thì tuẫn thân ở đây vì Mạc Phủ, giết được một số quân địch cũng là việc tốt.
- Đại nhân, phía Giang Hộ vẫn có việc nữa phải thông báo với ngài... là Lão trung đại nhân đích thân hạ lệnh. Đúng lúc này, Cao Mộc Thanh đột nhiên nói.- Lão trung đại nhân dặn, muốn ngài nhanh chóng chỉnh quân, sau đó rút về đông, nhanh chóng tập hợp với viện quân Mạc Phủ, cùng đánh giặc Hán.
- Cái gì? Bản Thương Trọng Tông kinh ngạc trừng hai mắt.- Lão trung đại nhân bảo chúng ta rút khỏi Đô Kinh sao?
Tầm quan trọng của Đô Kinh đối với Nhật Bổn không cần nói cũng biết, Mạc Phủ nếu mất đi Đô Kinh, nhất định sẽ mang đến chấn động cực lớn cho người thiên hạ, cho nên khi nghe được Lão trung đại nhân lại đòi hỏi y rút khỏi Đô Kinh, Bản Thương Trọng Tông quả thực khó mà tin nổi.
- Đúng vậy, đây chính là ý của Lão trung đại nhân. Cao Mộc Thanh lại nhắc lại một lần nữa.
- Không... không được! Bản Thương Trọng Tông đỏ bừng mặt, rõ ràng có chút tức giận.- Thành Cơ Lộ ta đã rút lui một lần rồi, thành trò cười của thiên hạ rồi, hiện giờ nếu lai rút lui lần nữa... ta còn có mặt mũi nào mà sống tiếp nữa? Ta không được lại làm ra những việc nhục nhã võ sĩ này được! Cho dù là chết, ta cũng phải chết trận ở Đô Kinh!
- Cho dù ở lại đây, đại nhân sẽ giữ được Đô Kinh sao? Cao Mộc Thanh đột nhiên hỏi lại.
- Nếu không giữ được, thế thì thanh danh của đại nhân lẽ nào sẽ không bị hao tổn sao?
Câu hỏi ngược này khiến cho Bản Thương Trọng Tông nhất thời nghẹn lời. Y quả thực không tin tưởng giữ được Đô Kinh.
- Đại nhân, trước mắt tình hình của Đô Kinh ngài cũng biết, tôi cũng biết, tình thế đã nguy như chồng trứng rồi, hơn nữa thủ quân trên dưới đều đã dao động, cư dân cũng không ủng hộ chúng ta, ở đây đối với thủ quân mà nói đã gần như là chỗ chết... Nếu cưỡng ép giữ họ lại nơi này, thì cũng chỉ khiến cho bọn họ rơi vào miệng hổ của quân Hán, hy sinh vô ích.