Cho đến khi Chu Phác thoáng an định xong thế cục, lão rốt cục chiếm được cơ hội triệu kiến của Chu Phác, mà đồng thời được triệu kiến, còn có thân là con trai trưởng của Đức Xuyên gia, đó chính là Đức Xuyên Trung Trường em trai ruột của Đức Xuyên Gia Quang.
Bởi vì đã sớm biết được sắp xếp của Đại Hán, cho nên khi đụng được Đức Xuyên Trung Trường, Tỉnh Y Trực Hiếu cũng không hề kinh ngạc, nhưng hiện giờ khi tận mắt nhìn thấy được uy phúc tự dùng của sứ thần Đại Hán không ngờ còn trẻ tuổi như thế, Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn còn có chút kinh ngạc.
Tuy nhiên lão cũng biết Đại Hán là tân triều mới lập, ngay cả bản thân thiên tử Đại Hán cũng hết sức trẻ tuổi, cho nên cũng rất nhanh liền khôi phục như bình thường, chỉ là trong lòng lại đối với trăm mối cảm xúc này ngổn ngang.
Đức Xuyên Trung Trường không bao lâu đã đi vào phía trước lều trại của Chu Phác, vì thoát khỏi hình bóng của ca ca, vì bảo toàn huyết mạch và cơ nghiệp của Đức Xuyên gia, sau khi y cân nhắc lại tất cả, cuối cùng quyết định đầu nhập vào Đại Hán, trở thành người đương nhiệm kế tiếp của Đức Xuyên gia do Đại Hán nâng đỡ.
Vì ân oán gút mắc nhiều năm qua của huynh đệ, tin tức về người ca ca đã chết cũng không có khiến cho y cảm thấy đau lòng, ngược lại y hết sức vui mừng, y vui mừng nhất chính là, bản thân cuối cùng cũng đi ra được trong khốn cảnh trước kia, đã trở thành ước mơ tha thiết của gia chủ Đức Xuyên gia.
Mặc dù không có đại vị tướng quân sẽ vô cùng đáng tiếc, nhưng cơ nghiệp Đức Xuyên gia vẫn còn, lãnh địa rộng lớn vẫn còn tồn tại, chỉ cần thoáng chỉnh đốn lại một chút, khôi phục lại nguyên khí, như vậy Đức Xuyên gia vẫn như cũ sẽ là một trong các Đại Danh cường đại nhất tại Nhật Bổn, sẽ không luân lạc tới hoàn cảnh cửa nát nhà tan.
Tuy nhiên muốn đạt thành kết quả như vậy, nhất định phải lấy lòng Đại Hán, bởi vì hiện tại Đức Xuyên gia là cái đích cho mọi người chỉ trích, chỉ có dựa vào bảo vệ của Đại Hán mới khiến cho Đức Xuyên gia không đến mức bị triều đình và các Đại Danh khác phân chia.
Mang theo suy nghĩ như vậy, từ khi gặp được sứ thần Đại Hán, Đức Xuyên Trung Trường vẫn luôn mọi mực đi xu nịnh, lấy lòng đối phương, và liên tiếp cam đoan mình sẽ tuyệt đối không giống với anh trai, sau này nhất định sẽ nhiều thế hệ kính cẩn nghe theo Đại Hán.
Đức Xuyên Trung Trường và Tỉnh Y Trực Hiếu cùng đi tới phía sau chỗ ngồi của Chu Phác, đầu tiên là kinh sợ thi lễ với Chu Phác, sau đó khom người nghe lấy răn dạy của Chu Phác.
- Tuy rằng các ngươi lúc trước là kẻ địch của Đại Hán, nhưng đây là bởi vì bị Đức Xuyên Gia Quang hiếp bức và đám đại thần bịt mắt, hiện tại Đức Xuyên Gia Quang đã bị chém đầu, chỉ cần các ngươi sau này kính cẩn nghe theo Đại Hán, thiên triều dĩ nhiên sẽ không gây khó với các ngươi. Chu Phác lại lần nữa giáo dụ hai người kia.- Hiện tại tình thế tuy rằng bước đầu đã khá ổn định, nhưng Quan Đông tất nhiên cũng có không thiếu người lòng mang oán hận với các ngươi và Đại Hán, các ngươi sau khi trở về Giang Hộ, cũng nhất định phải chú ý thanh trừ những lũ tiểu nhân này, để tránh bọn họ sinh loạn!
Nhưng trong lúc này, trong lời răn dạy của Chu Phác hoàn toàn không có nói tới qua triều đình Nhật Bản —— rõ ràng cái cớ mà bọn họ chiến đấu với Mạc Phủ chính là muốn giúp đỡ kỷ cương Nhật Bổn, khiến Đức Xuyên gia tôn kính triều đình Nhật Bổn.
Đức Xuyên Trung Trường và Tỉnh Y Trực Hiếu dĩ nhiên là ngầm hiểu, liên tục tỏ vẻ mình nhất định sẽ tẩy trừ hết những người có ý tạo phản với Đại Hán, tuyệt đối sẽ không khiến cho Mạc Phủ sinh loạn.
Đức Xuyên Trung Trường càng tích cực hơn so với Tỉnh Y Trực Hiếu, bởi vì lúc trước y đã chịu đủ bức ép hãm hại của Đức Xuyên Gia Quang và các trọng thần Mạc Phủ, sớm đã chất chứa oán hận khá lâu rồi, hơn nữa hiện giờ trong tay y không có bao nhiêu sức mạnh, càng biết rằng có không ít người không phục y, cho nên y đã sớm dự định dựa dẫm vào đao của Đại Hán đến làm một trận tẩy trừ các trọng thần, khiến chính y một gia chủ này yên ổn tiếp tục đảm đương tiếp —— thế lực và danh vọng của hai người Tỉnh Y Trực Hiếu và Thổ Tỉnh Lợi Thắng quá lớn, y tạm thời không động đến được, những người khác thì y đã không có ý định phải khách sáo tiếp nữa, có bao nhiêu thù oán đều phải giải phóng đến trên đám người này.
Tuy rằng Chu Phác không hoàn toàn nhìn thấu được tâm tư của Đức Xuyên Trung Trường, nhưng trong lòng cũng đoán được tám chín phần rồi, tuy nhiên Chu Phác cũng khá vui vẻ đi nhìn chuyện này, Đức Xuyên Trung Trường càng muốn tẩy trừ trọng thần trong nhà, lại càng phải ỷ lại vào Đại Hán, đây cũng rất có ích cho Đại Hán.
-... Tuy nhiên, các ngươi hiện tại trước tiên không cần phải trở về Giang Hộ rồi, hãy theo ta đi tới Đô Kinh. Lời nói của Chu Phác đột nhiên xoay chuyển.
Đây là vì sao? Hai người đều có chút không rõ ràng cho lắm, âm thầm liếc nhau một cái.
Hiện tại triều đình đã xưa không bằng nay rồi, bọn họ đi đến Đô Kinh chỉ sợ cũng sẽ không có được cái ưu đãi gì. Bọn họ sợ nhất là phải trở thành con tin trong tay triều đình, thật giống như đám thân thuộc Đại Danh nắm ở trong tay bọn họ năm đó.
Tuy nhiên, Chu Phác rất nhanh liền bác bỏ nghi ngờ của bọn họ.- Chức quan trước kia của các ngươi cũng đã bị triều đình quý quốc cướp đoạt rồi, hiện tại các ngươi cần một lần nữa tiếp nhận lại chức quan, nếu Đức Xuyên gia hiện tại do các ngươi tới gánh vác, như vậy các ngươi nhiều ít cũng nên đi về phía triều đình tạ tội một chút chứ.
- Vâng... Vâng… Sau khi được Chu Phác giải thích, Đức Xuyên Trung Trường lập tức đồng ý, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng, tạ tội đối với y mà nói cũng không phải là việc khó.
- Ngoài ra... Khi ký hiệp ước cũng cần các ngươi có mặt ở đó. Chu Phác tiếp tục giải thích.- Hai vị khi gặp mặt với thái tử điện hạ của triều đình ta, xin đừng đánh mất cấp bậc lễ nghĩa, bằng không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng đấy!
Hai người gần như đồng thời trợn mắt há hốc mồm lên.
- Lần chinh Nhật này, là Thái tử điện hạ của triều đình ta tổng trấn ở phía sau, người đầu tiên kí tên trong văn kiện trận chiến này, nếu chiến sự đã xong, thái tử điện hạ đích thân tới đô thành quý quốc dĩ nhiên là thuận lý thành chương.
Trên mặt Chu Phác lộ ra nụ cười thản nhiên.- Còn nữa, hai nước hòa ước, nếu là có thái tử điện hạ đích thân đến xác nhận, chẳng phải là càng thêm danh chính ngôn thuận sao?
Thái tử điện hạ thiên triều sẽ đích thân tới Nhật Bổn? Khi nghe thấy tin tức này, hai người Đức Xuyên Trung Trường và Tỉnh Y Trực Hiếu đều vô cùng kinh ngạc.
Thế nhưng bọn hắn rất nhanh liền bình tĩnh lại, thân là thái tử thiên triều, lại là thống soái trên danh nghĩa của lần chiến sự này, bất kể là ký hiệp nghị hay là khoe ra quân uy của bổn quốc, nó đến đây đều là danh chính ngôn thuận, hết sức bình thường.
Nếu thái tử Đại Hán tự mình giá lâm mà nói, vậy chuyến Đô Kinh này bọn họ vẫn là không đi không được —— Tuy rằng bọn họ đầu hàng Đại Hán, nhưng trong mắt người khác, bọn họ những người này vẫn là tội nhân của Đức Xuyên gia, nếu như nương vào cơ hội nghênh phụng được thái tử điện hạ Đại Hán, được nó thừa nhận mà nói, đối với địa vị củng cố của bọn họ là một chuyện rất tốt.