Mã Đồng Tể phía trước cùng bộ đội của gã trải qua chiến đấu kịch liệt, Lê Hoàng Hà cũng vẫn luôn nhìn vào trong mắt, y nếu như lo lắng vì đối phương, cũng hâm mộ y đảm đương trọng trách trọng yếu như vậy, y vẫn mãi đang thỉnh cầu tăng viện Mã Đồng Tể, nhưng Triệu Tùng mãi đến lúc tin tưởng thời cơ đã đến rồi mới mệnh lệnh gã dọc theo con đường máu Mã Đồng Tể xông ra đánh tới, đả kích lớn nhất cho quân Mạc Phủ, mà đưa vào đoàn thứ ba dưới trướng cũng là thời điểm dùng ra tiền đặt cuộc cuối cùng của Triệu Tùng với Đức Xuyên gia.
Theo tầm mắt kinh hoảng của quân Mạc Phủ, lại một đoàn lớn binh sĩ mặc áo đỏ từ hậu phương xông sang gia nhập vào bên trong cuộc chiến, thế nhưng vì đòi hỏi tốc độ, bọn họ lúc ban đầu cũng không có xếp ra trận hình nghiêm khắc, mà là lấy trận thế tán loạn xông tới phía trước. Mà cho dù như vậy, bọn họ vẫn là mang tới áp lực đầy đủ cho đại quân Mạc Phủ, cánh quân đội Đại Hán số người trên ngàn này, dường như là đòn đánh bất ngờ thật mạnh bên trong cánh cân thăng bằng, khiến tình hình đột nhiên nghiêng hẳn về một phía quân đội Đại Hán.
Mới vừa rồi còn đang cùng quân Mạc Phủ chém giết với quân đội Đại Hán, lúc này bị chậm rãi đánh lui, còn dũng khí và sĩ khí bị khơi lên ban đầu của bọn họ cũng bên trong chém giết mới rồi chầm chậm bị tiêu ma hết sạch. Mà vào lúc này quân đội Đại Hán lại không có ý dừng lại, không chỉ là tăng thêm tinh nhuệ tiến lên, chính ngay cả quan binh Đại Hán tận lực kiệt sức bên trong cuộc chém giết cũng theo đằng sau quân kỳ của Mã Đồng Tể tiếp tục xung phong. Bọn họ dùng thế khó bề chống đỡ xông tới phía trước, tuy rằng thỉnh thoảng có người ngã xuống bên trong lửa đạn, nhưng mắt thấy đã sắp tới gần được trận địa hỏa pháo của quân địch rồi.
Mà chính ngay lúc này, vốn dĩ trận tuyến cánh trái run rẩy bên trong lửa đạn, lại xuất hiện chấn động mới, một đám lớn kỵ binh dọc theo đồng cỏ tràn ngập cỏ xanh và chân tay cụt cùng với máu tươi mà xông sang, cực nhanh cuốn quét về phía quân trận quân Mạc Phủ. Vó ngựa giẫm lên người sắp chết và đã chết, khiến cảnh tượng này trở nên càng thêm đáng sợ, một số binh lính bị thương thảm hại tay chân thậm chí cằm cũng bị mất, nhưng tiếng rên rỉ của bọn họ không người nào để ý, ngựa gào thét mà qua ngược lại giẫm lên bộ ngực của bọn họ lõm xuống.tiếng gào thét tức giận lúc này, tiếng chửi bới tuyệt vọng và đau khổ lúc này xen lẫn tiếng hí vang của ngựa tràn ngập cả chiến trường. Mà những kỵ binh này lại hồn nhiên không hay biết, chỉ là xếp thành đội hình dày đặc lấy tốc độ cực nhanh cuốn về phía đối diện.
Theo phối hợp và ủng hộ của bộ đội tiếp viện, quân đội Đại Hán một đường giết ra một đường máu, đánh lui kẻ thù đón đánh trước mặt, trận tuyến trung ương lấy thế khí phách không đỡ đè đến tiền phương, tiến triển của bọn họ đã tạo thành cho quân Mạc Phủ kinh hoảng cực độ.
Đức Xuyên Gia Quang vẫn luôn ở trong bổn trận nhìn chăm chú vào trận chiến chém giết kịch liệt cách đó không xa, khi thì phấn chấn khi thì lo âu, nhưng đến lúc ngay mặt giao chiến, khi quân Mạc Phủ bắt đầu theo áp lực của quân đội Đại Hán từng bước lui về phía sau, sắc mặt của gã đã trở nên trắng bệch rồi.
Quân đội Đại Hán cũng không có làm ra kỳ mưu gì, mà là đã phát động ra tấn công ngay mặt gã, đây là chỗ binh lực hùng hậu nhất của gã, mà gã cũng đã dốc hết toàn lực —— Gã tập trung hầu như tất cả lửa đạn phát động oanh kích đối với mấy tên giặc Hán này, phái đại lượng quân đội xông lên chặn đánh bọn họ, nhưng dòng lũ màu đỏ này vẫn không bị ngăn cản, cứ thế cuồn cuộn đè ép về phía trước.
Lúc này cho dù là không cần kính viễn vọng, gã cũng ở trong sương khói mịt mờ thấy rõ gương mặt của đối phương rồi, đám binh sĩ mặc quân phục đỏ tươi kia, có chút yên lặng giống như người chết, trên gương mặt của một số người lại vặn vẹo lên, trên mặt của bọn họ đều dính đầy màu máu đỏ tươi và bụi mù màu đen, quả thực giống như quỷ mỵ.
- Đại nhân! Không được để cho bọn họ vọt tới trước trận quân ta! Lão trung Tùng Bình Tín Cương vẫn đi theo bên cạnh gã, hiện tại đã nhịn không được rồi, ở bên cạnh gã hô to lên.- Bổn trận quân ta không được loạn! Hơn nữa hiện tại pháo binh cũng cần yểm hộ, dứt khoát không mở đường cho giặc Hán được!
Giọng nói của Tùng Bình Tin Cương rống to ra, xuyên thấu che chắn cả âm thanh do lửa đạn tạo nên, khiến Đức Xuyên Gia Quang lập tức đánh cái giật mình, gã ngẩng đầu lên nhìn giặc Hán, lại nhìn một chút bên mình.
Đích xác, bởi vì đạn pháo không đủ, hơn nữa vì để tránh cho ngộ thương đến người trong nhà, cho nên vừa rồi sau khi tiến vào hỗn chiến, lửa đạn cũng đã dừng lại rồi, nhưng đại pháo trầm trọng, những pháo binh kia trong lúc gấp gáp còn không có cách nào dời ra chỗ khác, nếu Đại Hán thật sự đột nhập đến trong bổn trận mà nói, những pháo binh kia chỉ sợ cũng sẽ trở thành vật hi sinh dưới tay của quân tiên phong giặc Hán, mà bản thân đại quân cũng sẽ bị sa vào đến trong hỗn loạn.
Nhưng, vừa rồi Đức Xuyên Gia Quang đã đem bộ đội bên người điều động được cũng đã bổ sung lên rồi, hiện tại bọn hắn đã bại lui, chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn là không có cách nào chỉnh đốn và sắp đặt một lần nữa, trong lúc gấp gáp thì làm sao còn có bộ đội nào điều lên đón đánh giặc Hán được? Trừ phi là vận dụng thân vệ chính mình rồi.
- Đại nhân, xin cho ta dẫn dắt thân quân đi lên quyết nhất tử chiến với giặc Hán đi! Tùng Bình Tin Cương hiển nhiên cũng nghĩ đến nơi này, gã lớn tiếng chờ lệnh của Đức Xuyên Gia Quang.- Ta nhất định sẽ cùng với các tướng sĩ liều chết đón đánh giặc Hán, bám trụ bước chân của bọn họ!
Đức Xuyên Gia Quang cau chặt mày.
Tình thế lúc này hết sức rõ ràng, quân đội Đại Hán đã bỏ đi dự định khác, gần như đem tất cả chủ lực đều vùi đầu vào tấn công ngay mặt đại quân Mạc Phủ, đây nói không rõ là liều lĩnh hay là cao ngạo tự đại, nhưng trung quân đã gặp phải áp lực còn lớn hơn so với trong tưởng tượng —— Tình thế lúc này chính là chứng cứ rõ ràng, hiện tại tổn thất quá lớn, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng sẽ bị quân địch đánh vỡ trận tuyến.
Nếu như vậy, bên mình cũng chỉ đành điều động bộ đội từ hai cánh đến bổ khuyết chỗ trống của trung ương rồi. Căn cứ tin tức đã điều tra được, binh lực giặc Hán chỉ có mấy ngàn người, mà lúc này, ở trước mặt gã một dòng lũ màu đỏ này đại khái chính là chủ lực của bọn họ, chỉ cần ngăn cản được thậm chí đánh bại được bọn họ, như vậy trận chiến dịch này sẽ lấy thắng lợi của Mạc Phủ mà chấm dứt rồi.
Hiện tại khẩn yếu nhất chính là thời giờ, chỉ cần kéo được thời giờ, chẳng sợ dùng cả bộ đội thân vệ thân tín nhất tinh nhuệ nhất của mình đi ra tiêu hao quân địch cũng sẽ không tiếc nuối.
Một cảm giác kích động không thành công thì thành nhân nhảy lên tới trong lòng Đức Xuyên Gia Quang, gã nhìn về phía Tùng Bình Tín Cương, sau đó lại phất phất tay.
Sau khi chiếm được cho phép của Đức Xuyên Gia Quang, Tùng Bình Tín Cương lập tức chỉnh đốn đội ngũ, sau đó cùng với đám quân thân vệ sớm đã tụ tập ở bên người Đức Xuyên Gia Quang cùng nhau rời khỏi bổn trận, bọn họ đều là võ sĩ kỳ bản được tinh tuyển ra, chiến lực dĩ nhiên khác với quân đội Mạc Phủ bình thường. Mà theo dẫn dắt của bọn hắn, bộ đội vốn có chút bại lui xuống, cộng thêm một số quân Mạc Phủ đi tới tiếp viện, cùng nhau không ngừng dựa vào nhau vọt tới bên quân đội Đại Hán.