Đây chính là ký thác tín nhiệm nhất của trọng thần ta sao? Đức Xuyên Gia Quang đột nhiên tối sầm mặt mày, thiếu chút nữa lại hôn mê bất tỉnh.
- Ngươi... Ngươi...
Nhưng mà Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng không có ngẩng đầu lên đối diện với gã, chỉ quỳ trên mặt đất. Đức Xuyên Gia Quang ngẩng đầu lên, lại nhìn cố ảnh ẻo lả phía ngoài điện, có không ít giáp sĩ đi qua, hiển nhiên ngay trong lúc gã đang ngủ mơ, Thổ Tỉnh Lợi Thắng đã khiến đám tâm phúc của mình khống chế được nơi này rồi.
Nếu như không có mười phần nắm chắc, lão cũng sẽ không đi vào, Đức Xuyên Gia Quang thầm nghĩ.
Xem ra, dưới tình thế như vậy, vị trọng thần này cũng đã từ bỏ trung thành đối với chính mình, lão muốn dùng tính mạng của mình, đến làm công cụ cho lão tranh công với bên Đại Hán.
Những lời muốn nói có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng gã lại một câu đều nói không ra miệng, có chút biết rằng nói ra cũng vô dụng, có chút là gã không muốn nói ra.
- Ngươi đã đàm phán với giặc Hán xong chưa?
Cuối cùng, gã run rẩy hỏi.- Khi nào thì đàm xong.
- Lúc trước chúng ta cũng đã nói chuyện qua một chút với Đại Hán, nhưng đòi hỏi của bọn họ vô cùng kiên quyết, nhất định phải làm cho tướng quân đại nhân thoái vị, cho nên chúng ta không vượt qua được điều kiện này. Thổ Tỉnh Lợi Thắng trả lời đến vô cùng cung kính.- Nếu đại nhân đại thắng, vậy thần đương nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, nhưng hiện tại nếu Mạc Phủ đã không còn hy vọng, cho nên thần cảm thấy, vẫn là làm theo ý chí của Đại Hán cho thỏa đáng...
- Chẳng lẽ... Chẳng lẽ ta chết đi là Đại Hán sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Đức Xuyên Gia Quang hỏi ngược lại.- Các ngươi... Các ngươi cũng là tội thần gây ra tai nạn và rắc rối!
- Chúng tôi đương nhiên không trốn khỏi tất cả tội lỗi được, cho nên vì gánh vác trách nhiệm dẫn phát lần tai nạn và rắc rối này, Tửu Tỉnh gia và Bổn Đa gia đều phải tự nhận tội... Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn khá bình tĩnh.- Bọn họ thân là Đại Danh phổ đại và trọng thần Mạc Phủ, lại không gánh vác được trọng trách giúp đỡ cho tướng quân, thế cho nên dẫn phát ra thiên đại tai nạn và rắc rối như thế, thật sự khó chối được tội lỗi này, nhất định phải lấy trừng phạt thật nặng đến đền bù!
Đức Xuyên Gia Quang hiện tại đã hiểu, Thổ Tỉnh Lợi Thắng xem ra đã âm thầm đạt thành điều gì đó với Đại Hán rồi, chỉ cần phản bội chính mình, giao ra một số trọng thần Mạc Phủ đến tạ tội với Đại Hán, như vậy Đại Hán sẽ bỏ qua không truy cứu với lão nữa, thậm chí còn tưởng thưởng lão mà tiếp tục khiến cho lão được hưởng quan to lộc hậu.
Gã muốn lăng nhục trọng thần Mạc Phủ này đã thâm thụ ân trọng quên ơn phụ nghĩa của mình, nhưng nói tới bên miệng lại không còn tinh thần, hơn nữa gã cũng biết, loại lăng nhục này sẽ không có chút ý nghĩa nào.
- Đại Hán... Đại Hán dự định xử lý Đức Xuyên gia như thế nào?
- Đại Hán đã nói, bọn họ sẽ khiến cho Đức Xuyên gia duy trì lãnh địa cũ ở Quan Đông, bảo vệ một bộ phận lãnh địa lớn của Thần Quân khi tại thế. Thổ Tỉnh Lợi Thắng trả lời ngay.- Nếu Tướng quân đại nhân còn muốn tiếp tục kiên trì, như vậy Đại Hán vốn không có lý do nào tiếp tục buông tha cho Đức Xuyên gia, Đức Xuyên gia sẽ gặp phải tình cảnh càng thêm quẫn bách... Cho nên kính xin đại nhân vì đại cục suy nghĩ, mau chóng tự sát đi!
Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại thúc giục lần nữa, khiến cho Đức Xuyên Gia Quang trong lòng đang phẫn nộ càng thêm đến cực điểm, gã giơ tay lên, run run rẩy rẩy chỉ vào vị phản thần này, nhưng cuối cùng vẫn để xuống.
Gã thở dài một hơi.- Sau khi ta mất đi, Đức Xuyên gia đã không còn ai rồi, còn không phải tùy ý để cho Đại Hán và triều đình xâm lược!
- Đại nhân đây chỉ là kiến giải vụng về rồi. Thổ Tỉnh Lợi Thắng hiếm khi phản bác thẳng lời nói của Đức Xuyên Gia Quang.- Tướng quân đại nhân mặc dù là con trai trưởng của tổ tiên Tướng quân, nhưng tổ tiên Tướng quân cũng không phải chỉ có một con trai trưởng, cho dù Tướng quân đại nhân không còn nữa, vẫn có người khác tiếp tục đứng ra gánh vác trụ cột cho Đức Xuyên gia, cộng thêm giúp đỡ của chúng ta, lại có lãnh địa Quan Đông, chỉ cần Đại Hán không còn bức bách, chúng ta tự bảo vệ mình đương nhiên là không có vấn đề đấy...
Vừa nghe thấy Thổ Giếng Lợi Thắng âm thầm chỉ rằng Đức Xuyên Trung Trường sẽ kế thừa chủ vị đương gia Đức Xuyên, Đức Xuyên Gia Quang chợt mở to hai mắt, khó tin được đi nhìn đối phương.
- Ngươi muốn cho Trung Trường kế vị? ! Gã rống to lên hỏi.
- Cũng không phải là thần muốn cho Đại nạp ngôn đại nhân đến kế vị, mà là Đại Hán đồng ý cho Đại nạp ngôn đại nhân nối tiếp Đức Xuyên gia. Thổ Tỉnh Lợi Thắng thản nhiên trả lời, cho dù không nhìn thấy được mặt mũi của ông ta, cũng nghe được trong lời nói của gã ẩn sâu ý cười.- Mà ngay cả Trực Hiếu công cũng đã đồng ý...
- Mà ngay cả Tỉnh Y Trực Hiếu... Đức Xuyên Gia Quang đã ngây dại rồi.
Lúc này gã mới hiểu được, vì sao Giếng Y Trực Hiếu suất lĩnh đại quân vẫn luôn khoan thai đến chậm, không có tiếp viện được Giang Hộ đã nguy cấp, hoá ra lão cũng sớm đã âm thầm đàm phán xong với Đại Hán rồi!
Một cảm giác tuyệt vọng vô trợ đột nhiên đánh úp về trong lòng Đức Xuyên Gia Quang, gã chỉ cảm thấy trong lòng ngực nặng như có thiên quân, làm sao cũng không thở gấp hết hơi được.
- Tướng quân đại nhân hiện tại đã hiểu được tình thế rồi chứ? Lúc này, Thổ Tỉnh Lợi Thắng rốt cục ngẩng đầu lên, sau đó bình tĩnh mà nhìn Đức Xuyên Gia Quang.- Kính xin tướng quân đại nhân không nên bôi nhọ thêm mặt mũi của Đức Xuyên gia!
Theo một tiếng hét lớn này của lão, một đám võ sĩ mặc giáp trụ vọt vào, sau đó bao bọc vây quanh cả biểu điện, mà bọn họ còn bắt một người khác, cũng dẫn hẳn theo tiến vào.
- Tướng quân đại nhân! Nhũ mẫu Xuân Nhật Cục của Đức Xuyên Gia Quang bật khóc vọt tới bên cạnh gã, sau đó ôm lấy gã.
Ngay cả ngươi cũng không buông tha sao? Đức Xuyên Gia Quang nở nụ cười đau khổ.
- Tha mạng cho bà ta được không?
Gã hỏi Thổ Giếng Lợi Thắng.
- Kính xin tướng quân đại nhân lập tức tự sát! Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại lần nữa dập đầu, đoạn tuyệt hy vọng cuối cùng của Đức Xuyên Gia Quang.
Một giọt nước mắt chợt xẹt qua trong mắt Đức Xuyên Gia Quang, gã nhìn nhũ mẫu của mình, sau đó suy yếu vỗ vỗ bờ vai của bà ta.- Phúc, rất xin lỗi...
- Tướng quân đại nhân, con cái võ gia như chúng ta chẳng có gì phải sợ!
Xuân Nhật Cục vừa khóc, vừa cổ vũ cho Đức Xuyên Gia Quang.- Chỉ hận sau khi đi qua Tam Đồ Xuyên không cách nào chăm sóc được ngài rồi...
- Ta đã trưởng thành, không cần phải chăm sóc nữa. Đức Xuyên Gia Quang cuối cùng cười khổ một cái, sau đó cầm lên bội đao của mình.
Tiếp theo, gã thở thật dài, lại nói một tiếng "Rất xin lỗi", sau đó đâm đao vào tới trong bụng của mình rồi.
Đau đớn kịch liệt ngoài dự liệu đã khiến toàn thân của gã đều căng cứng lên.
- Làm giới sai cho ta đi! Dùng hết sức lực cuối cùng của mình, gã lớn tiếng hô lên với Xuân Nhật Cục.
Sau khi thấy Đức Xuyên Gia Quang và Xuân Nhật Cục cùng nhau ngã vào trong vũng máu, Thổ Giếng Lợi Thắng rốt cục nhẹ nhàng thở ra.