Rất nhanh, quân công thành đã phá vỡ được thủ quân trên đầu thành, sau đó xông vào trong thành, trên đầu thành chỉ còn đầy thi thể.
- Thủ quân không giữ một tên, giết sạch! Nhất định phải đốt hết điện phủ của Đức Xuyên gia! Bên ngoài thành, Nhị Điều Khang Đạo đắc chí hạ lệnh.
Y nhất định phải đem tất cả tàn tích của Đô Kinh, cùng với tất cả dấu vết của Đức Xuyên gia ở triều đình hủy diệt tận gốc.
Theo mệnh lệnh của Nhị Điều Khang Đạo, thuộc hạ của y nhanh chóng bắt đầu tiến công thành Nhị Điều, mà ánh lửa trong thành Nhị Điều cũng ngày càng mạnh, những công trình kiến trúc mà Đức Xuyên gia tiêu phí một khoản tiền tài lớn để xây dựng cũng dần dần bị nuốt gọn trong ánh lửa tràn lan bốn phía.
Nhị Điều Khang Đạo muốn hủy diệt hoàn toàn thành Nhị Điều.
Sở Ti đại Đô Kinh Bản Thương Trọng Tông lúc này ngồi yên trong ngự điện thành Nhị Điều, tiếng chém giết bên ngoài càng ngày càng gần, vang lên bên tai y, nhưng y vẫn vẻ mặt bình tĩnh, dường như việc gì cũng không hề xảy ra vậy.
Y biết, không chỉ ngoại thành bị công phá, đến nội thành cũng đã bị quân địch phá rồi, lúc này thành Nhị Điều đã không giữ được nữa.
Nhưng kết quả này sớm đã nằm trong dự liệu của y.
Y ở lại nơi này, là đã biết mình nhanh chóng sẽ bị đại quân của giặc Hán và triều đình nuốt gọn, cho nên sớm đã giác ngộ tốt – thậm chí nói được, đây là kết quả y vẫn luôn chờ mong.
Y thân là sở Ti đại Đô Kinh, về lý nên bảo vệ Đô Kinh, hỗ trợ Mạc Phủ bảo vệ Tây Quốc, đồng thời khống chế triều đình ở Đô Kinh, nhưng y lại không hoàn thành nhiệm vụ như vậy, kết quả không chỉ xuất hiện đại sự triều đình và Pháp hoàng bỏ trốn khỏi Đô Kinh, hơn nữa lúc giặc Hán đánh đến còn liên tục bại lui, liên tiếp mất đất, khiến cho Mạc Phủ hổ thẹn. Đủ loại tội trạng cộng lại, đến y cũng biết tội của mình không tha thứ được.
Cho nên y lựa chọn một cách chết quang vinh nhất, chết trong trận chiến với giặc Hán, để rửa đi nỗi nhục này, để gia danh của Bản Thương gia không bị tổn hao mà tiếp tục lưu truyền.
Ánh lửa đã cháy đến ngự điện bên này rồi, ngọn lửa cuồn cuộn nhuộm cho khuôn mặt của y đỏ bừng lên, quân địch đánh đến nhìn thấy là quyết tâm để bản thân mình cùng thành Nhị Điều hóa thành tro tàn.
Bản Thương Trọng Tông ngẩng đầu nhìn bên ngoài điện, phát hiện dưới ánh lửa bập bùng chỗ nào cũng có tiếng chém giết, có vài cái bóng sau một tiếng kêu thảm thiết liền ngã ra đất, nhưng có càng nhiều cái bóng từ phía sau xông ra, lao đến.
Y đờ đẫn cầm bội đao trong tay lên, sau đó rút nó ra khỏi vỏ đao.
Tâm tình Lão trung Nội Đằng Trung Trọng đại nhân vào giờ phút sắp chết, hiện giờ y đã hoàn toàn hiểu được, sau khi hao tổn bao nhiêu nỗ lực nhưng cuối cùng vẫn là liên tiếp thảm bại, loại tuyệt vọng đó đủ để cắn nuốt mỗi con người, nhưng cũng chỉ đành lựa chọn lấy tính mạng của mình để kết thúc tất cả những dày vò này.
Nhưng y không hề định sẽ chết giống như Nội Đằng Trung Trọng, y muốn càng thêm lừng lẫy hơn.
Thế lửa đã lan tràn đến ngự điện ở đây rồi, trong không khí đã mang theo mùi cháy khét, thậm chí đến nhiệt độ cũng đã cao lên mấy phần.
Bản Thương Trọng Tông ném vỏ đao một cái, sau đó hít sâu một hơi, dường như muốn dùng cách này để hấp thu nhiệt lực trong không khí vậy. Mà trong hô hấp lần này, tinh thần của y cũng đột nhiên chấn động, trong mắt cũng lại hiện lên thần thái, đến đao trong tay cũng dường như nhẹ đi vài phần.
Y nhìn chung quanh một chút, phát hiện hiện giờ bên cạnh y chỉ còn lại mấy người ít ỏi.
Rất tốt, xem ra những người khác đều đã xông vào trận chiến rồi, những người ở lại này quả nhiên là không nhìn lầm, đều là những người nguyện ý huyết chiến đến cùng vì Mạc Phủ, hy sinh tính mạng của mình.
Y lại hít sâu một hơi, sau đó cần bội đao lên chỉ về phía trước.
- Theo ta! Sau đó y hét lớn một tiếng, rồi dẫn đầu xông ra ngoài điện.
Nội Đằng Trung Trọng tuổi già sức yếu, cuối cùng chỉ là dùng cách mổ bụng để chứng minh tấm lòng của mình, còn Bản Thương Trọng Tông lại không giống thế, y định cuối cùng cũng cống hiến chút hơi tàn cho Mạc Phủ, cho dù chỉ là giết thêm một hai quân địch cũng tốt rồi.
Theo mệnh lệnh của y, những người thân cận cuối cùng còn lại cũng cùng rút đao ra, sau đó rống lên cùng y xông ra ngoài, nghênh đón quân địch lao tới.
Bởi vì quân địch đã đánh đến cạnh bậc thang cho nên bọn họ rất nhanh liền xông đến trước trận tuyến của quân địch, mà lúc này, thủ quân chống đỡ ở phía trước đã chết bị thương hầu như không còn, có mấy người vẫn nằm trên mặt đất kêu rên, phần lớn mọi người đều đã lặng yên không tiếng động.
Bản Thương Trọng Tông không rảnh bận tâm bọn họ, mắt y đã dính đầy tơ máu, theo ánh lửa chiếu rọi có vẻ có chút khiến cho người ta sợ hãi, nhưng y lại hoàn toàn không hề cố kỵ điều này, cầm đao liền xông về phía có đám đông tụ tập, bởi vì sắc trời đã tối, cho nên bọn họ chỉ có vài người lại hò hét tạo nên thanh thế, khiến cho phía đối diện sửng sốt, cũng thừa cơ giết chết được mấy người, hơi đẩy lùi quân địch trước mặt.
Nhưng, số lượng quân địch quá nhiều, cho dù tạm thời bị đánh lùi, rất nhanh một đám quân đội khác lại xông lên, sau đó những người khác cũng xông lên cùng. Trong tiếng hô hét, Bản Thương Trọng Tông không ngừng múa may vũ khí của mình, liều mình đánh đấm với quân địch.
Trong trận chém giết, y đâm được mấy quân địch, nhưng trên người y cũng bị mấy vết thương, đến cánh tay phải cũng bị người ta rạch một vết thương sâu, máu chảy không ngừng.
Trong cuộc chém giết, y cảm hấy sức lực trên dưới toàn thân dần dần biến mất, thân thể càng ngày càng nhẹ, nhưng lại làm sao cũng không khống chế được, mỗi một bước đi đều giống như là ngã ra đất, làm thế nào cũng không cân bằng được, mà tùy tùng bên cạnh y đều đã bị giết sạch rồi, nằm la liệt trên mặt đất.
Thế lửa đã lan tới đại điện, chỗ nào cũng cuồn cuộn khói đặc, thỉnh thoảng có mảnh vỡ bị lửa thiêu biến đổi hoàn toàn rơi trên mặt đất, phát ra tiếng kêu trong trẻo.
Đến lúc cuối cùng, Bản Thương Trọng Tông lướt qua một tia tỉnh ngộ.
Y ngẩng đầu nhìn nơi xa, ngoại trừ những bóng người không ngừng gào thét xông tới, chỉ có ánh trăng cô đơn đang nhìn mình, phía sau làn sương khói dày đặc, vầng trăng tròn này giống như là đôi mắt ngoài bầu trời xa xôi đang nhìn mình chăm chú vậy.
Lúc Tín Trường công đợi chết ở Bản Năng tự, đại khái cũng là hoàn cảnh như vậy.
Y mờ mịt quay đầu, nhìn nhìn ngự điện đã bị ánh lửa bao phủ.
Là lúc rời khỏi cuộc đời giống như Tín Trường công rồi.
- Ha!
Sau đó chợt rống lên một tiếng, cố hết sức vung thanh đao trong tay, cùng đánh lui mấy tên địch xông tới, sau đó lảo đảo đi mấy bước về phía ngự điện, cuối cùng tung người nhảy một cái, nhảy vào trong đống lửa ngút trời.
Lửa nhanh chóng nuốt gọn y, sương mù dày đặc cũng vây y lại, không còn để lại chút dấu vết nào nữa.
Đây chỉ là lần nhảy cuối cùng, nhưng lại tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Thành Nhị Điều đã bị đánh hạ, Bản Thương Trọng Tông nhảy vào lửa tự thiêu.
Nửa đêm, khi nghe thấy thuộc hạ báo tin này xong, Hữu đại thần bên ngoài thành Nhị Điều là Nhị Điều Khang Đạo không hề ngạc nhiên, đến bước đường cùng thế này, cho dù tự sát cũng không lạ.