Đúng lúc này, từ xa truyền đến một loạt tiếng gầm rú, sau đó lại có tiếng gào thét đầy trời truyền tới.
Lập Hoa Tông Mậu lập tức dừng quát tháo Đảo Tân Đạo Cửu, sau đó lập tức đi ra nơi bên ngoài. Chỗ ở nơi cao của tường thành, cho nên y vừa đi ra, lập tức liền nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, y phát hiện quả nhiên là đối diện phát động một trận tiến công mới, một đại quân đông nghìn nghịt đang tiền về phía y.
Từ tầm vóc nhìn bằng mắt mà thấy, tầm vóc lần tiến công này lớn hơn những lần trước, xem ra Tỉnh Y Trực Hiếu cũng lo lắng trong lòng rồi.
Y lập tức quyết đoán, sau đó lại chạy đến trước mặt Đảo Tân Đạo Cửu.
- Hiện giờ quân địch đã phát động tiến công với quân ta rồi, mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm chống đỡ quân địch, còn tiếp tục tranh cãi chỉ làm yếu đi chúng ta, sẽ khiến cho đại quân rơi vào chỗ nguy hiểm, ngươi phải tiếp tục nghe theo điều khiển của ta, nếu không ta sẽ báo thẳng việc của đại nhân với phiên chủ của ngươi, để bọn họ phân xử!
Đảo Tân Đạo Cửu hiện tại không có nói gì, chỉ cúi đầu, cũng không phải là hắn sợ uy hiếp của Lập Hoa Tông Mậu mà là theo tình hình phát động tấn công hiện giờ của quân địch, có tranh cãi thậm chí nội chiến thì chỉ khiến cho đại quân thất bại càng nhanh, thậm chí hắn còn không trốn được, nếu trốn đi nhất định sẽ bị Tỉnh Y Trực Hiếu truy kích đến chết. Nhưng trong lòng y vẫn là không phục.
- Tóm lại, tổn thất lớn lao mà trước đây các ngươi dốc toàn lực ta cũng biết, cho nên lần này các ngươi hãy ở lại trong thành hiệp phòng đi, sớm chút hồi phục tinh lực, đợi điều khiển của ta. Lúc này, Lập Hoa Tông Mậu đột nhiên thay đổi ngữ khí.- Ngươi yên tâm đi, Tỉnh Y Trực Hiếu người này quá mức cẩn thận, hắn ta càng sợ hãi chúng ta, cho nên ta đích thân đón đánh thì hắn ta sẽ chần chừ, tuyệt sẽ không đến nỗi liều chết một lần đâu.
Sau khi nghe những lời Lập Hoa Tông Mậu nói, Đảo Tân Đạo Cửu hiển nhiên có chút không tin, gã hồ nghi nhìn Lập Hoa Tông Mậu.- Lời này của đại nhân, có chắc không?
Thân là tướng lĩnh ở đây, lão tất nhiên hiểu rõ tình thế trước mắt ác liệt thế nào. Đội quân mà Lập Hoa Tông Mậu quản hạt này, kỳ thực là thể kết hợp của các phiên quân của các Đại Danh gia tộc quyền thế, không được tính là một chỉnh thể, ngược lại ai cũng có lòng dạ riêng, tuy mấy tháng nay Lập Hoa Tông Mậu đã cố gắng gán ghép các cánh bộ đội thuộc hạ nhưng bởi vì thời giờ có hạn, hiệu quả vẫn là không đủ.
Nếu trong tình huống thuận lợi, loại kết cấu này không tính là gì, nhưng lui bước và tiêu hao mấy ngày gần đây, các phiên quân đều bị tổn thất nặng nề, trong tình hình đó, lòng người đều có chút dao động, không chỉ một nhà Đảo Tân Đạo Cửu, mà những người khác cũng có ý muốn rút lui, chỉ là bọn họ không có địa vị cao như Đảo Tân Đạo Cửu, cho nên không dám nói trước mặt Lập Hoa Tông Mậu mà thôi.
Lập Hoa Tông Mậu chỉ mỉm cười.- Tỉnh Y Trực Hiếu là loại người nào, ta hiểu rõ hơn cậu, loại tiểu bối này, trước mặt ta sao dám xằng bậy!
Sau đó, y xoay hẳn người, dẫn theo mấy vị thân cận rời đi.
Sau đó y cưỡi thẳng lên ngựa, rồi dẫn đám thân cận ra khỏi thành, đến trong quân trận của mình ở ngoài thành. Tiếp đó, y lập tức triệu tập mấy vị bộ tướng đến chỗ mình. Rất nhanh những bộ tướng này liền vây quanh người y, lo lắng hỏi thăm tình hình hiện tại, mong mỏi từ chỗ y lấy được đối sách tiếp theo.
Khác với trước đây, Lập Hoa Tông Mậu hiện giờ lại đã là một bộ ngưng trọng.
Y phất tay cho đám bộ tướng yên lặng, sau đó cầm kính viễn vọng lên quan sát tình hình, lúc này quân Mạc Phủ đã ép đến tiền trận bọn họ, đại quân đông nghịch, thoạt nhìn ưu thế bức người, gần như là không thấy điểm cuối.
Tuy trước mặt Đảo Tân Đạo Cửu nói những lời vô cùng thoải mái nhưng trong lòng y lại cũng biết tình thế hiện giờ đã nguy hiểm thế nào, chỉ là để ổn định tâm tình đám thuộc hạ nên y mới biểu hiện điềm tĩnh như thế.
Mạc Phủ tuy cho Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu đích thân dẫn đại quân tiến công gần kỳ, quả thực nằm ngoài dự liệu của y, y thấy, hiện giờ tình thế Mạc phủ đã tan vỡ đến mức này rồi, thì nên tử thủ Quan Đông, kết quả bọn chúng lại trái lại suy yếu binh lực Quan Đông, phái đại quân tiến công gần kỳ, điều này không khiến y thầm cảm thản Mạc Phủ hiện giờ quả thực không còn người không được.
Lúc trước y ở bên cạnh Chu Phác, cũng sớm biết kế hoạch của Đại hán, Tỉnh Y Trực Hiếu dẫn đại quân ra, là đã khiến cho sách lược Đại Hán thành công rồi, tiếp theo Quan Đông sẽ đối diên với trận đánh toàn diện của lục hải quân Đại Hán, mà nhiệm vụ thiết yếu của mình chính là luôn giữ chân nhánh đại quân của Tỉnh Y Trực Hiếu, để bọn chúng không về cứu viện Quan Đông được, càng dễ dàng cho Đại Hán đánh thẳng vào Mạc Phủ.
Nhưng, tuy Mạc Phủ đưa ra quyết sách sai lầm như hiện tại, y vẫn phải đối diện với áp lực của quân địch. Lúc này là không lơ là khinh suất được.
- Chư quân, hiện tại đại quân Mạc Phủ đã ép đến trước trận quân ta, lúc này quả thật là thời khác gian nan nhất của quân ta! Lập Hoa Tông Mậu hạ kính viễn vọng xuống, sau đó quay đầu nhìn các bộ tướng của mình: - Thành Nại Lương chẳng qua chỉ là một cái thành nhỏ, không dung nạp được quân ta, cho nên quân ta tuyệt đối không lui bước được, nếu không sẽ bị quân địch bao vây tiêu diệt. Quân ta chỉ đành ôm thành mà đánh, cố gắng đánh lui quân địch!
Y nói như thế, đám bộ tướng nhìn nhau thất sắc, nhưng ai cũng không nói gì thêm.
Đây quả thực là sự thật, Nại Lương tuy là một tòa thành nhưng phòng ngự thành trì vô cùng đơn sơ, cũng không có cách nào dung nạp cả một đại quân.
- Trước đây ta đã phái sứ giả đến Đô Kinh rồi, Chu đại nhân đã dẫn đại quân chạy về Nại Lương, chỉ cần chúng ta tiếp tục kiên trì trấn thủ một đoạn tháng ngày, Chu đại nhân sẽ đến cứu viện chúng ta. Sau khi nói rõ tình hình nghiêm trọng, Lập Hoa Tông Mậu xốc lại tinh thần cho đám thuộc hạ.
- Chỉ cần chúng ta kiên trì phòng thủ thêm mấy ngày là được!
Sau khi biết được sứ thần thiên triều đã dẫn đại quân đến, ai cũng hiện rõ nhẹ nhõm không ít.
Trong tháng ngày này, trải qua chiến đấu nhiều lần, ấn tượng quân đội Đại Hán để lại khó xóa nhòa, cũng cho bọn họ một niềm tin không chiến thắng dduowjc, chỉ cần sứ thần thiên triều đến kịp, mọi người đều tin nhất định ngăn được đại quân Mạc Phủ.
- Đám chúng ta một đường chinh chiến, đã lập đại công, triều đình phong thưởng liên tục không ngừng, về sau nhất định sẽ còn có phong thưởng lớn hơn thế, nhưng nếu chúng ta bị tiêu diệt ở đây, thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi! Các vị lẽ nào muốn để tất cả những cố gắng trước đây đều chảy về biển đông sao? Lập Hoa Tông Mậu nhìn quanh các vị bộ tướng, lại dùng ánh mắt sắc bén tiếp thêm động lực cho họ.
- Được rồi, tình thế trước mắt khẩn cấp, các vị, đến lúc đó lại gặp các vị trên tiệc ăn mừng! Sau khi nói xong những lời này, Lập Hoa Tông Mậu phất tay để bọn họ rời đi.- Ta ở đây đích thân chỉ huy, cùng sống chết với các vị.
Sau khi động viên khí thể các bộ tướng, y cho họ lại trở bề trong quân trận của họ, còn y cũng lại cưỡi lên ngựa, chuẩn bị tuần tra chung quanh, hiệp trợ các thuộc hạ chống đỡ quân địch.
Mà lúc này, quân Mạc Phủ xếp hàng ở dưới thành đã hoàn thành việc dàn trận, thế quân của bọn họ tạp mà không loạn, hơn nữa phục trang cũng vô cùng thống nhất, khôi giáp sáng rõ, trình tự rõ ràng khai triển trước mắt bọn người Lập Hoa Tông Mậu.
Tiếp đó, trước trận của quân đội Mạc Phủ đột nhiên nổi lên một trận xôn xao, trận tuyến vốn dĩ kiên cố chặt chẽ giống như tường thành bắt đầu chuyển động, một đoàn binh lính Mạc Phủ vác trường thương, dùng trận tuyến nghiêm mật mà ép về phía Lập Hoa Tông Mậu.
Mà bên cạnh những binh lính cầm trường thương này, có một đám binh lính cầm thiết pháo, bọn họ số lượng cũng đông, hơn nữa trận hình càng thêm nghiêm mật, xem ra là chuẩn bị dùng để oanh kích thế trận nơi này.
Xem ra quân địch đã không kiềm chế được muốn tấn công thẳng rồi.
Lập Hoa Tông Mậu không hoảng loạn quan sát thế trận đối phương, tính toán khoảng cách hai bên quân trận. Sau đó, y mệnh lệnh cho lính súng hỏa mai thuộc hạ của mình cũng dàn trận.
Những lính súng hỏa mai từng trải qua huấn luyện tỉ mỉ, theo huấn luyện của quân đội Đại Hán luyện thành trận tuyến mấy hàng, sau đó giơ hỏa thương trong tay nhắm thẳng vào quân trận đối phương.
- Khai hỏa, ưu tiên đánh lính súng hỏa mai của bọn chúng!
Khi Lập Hoa Tông Mậu cảm thấy quân địch đã đến khoảng cách đủ để bắn chính xác, cuối cùng hạ lệnh cho lính súng hỏa mai khai hỏa.
Theo khẩu lệnh lớn tiếng của đám quân quan, lính súng hỏa mai hàng đầu tiền bắt đầu nổ súng.
Dường như là bị thiết quyền đánh trúng mặt, quân trận Mạc Phủ ở tiền phương chợt ngừng lại, sau đó hàng đầu tiên có không ít người ngã thẳng xuống đất.
Mà sau khi bị đánh đau lần đầu tiên, quân Mạc Phủ cũng dàn trận bắt đầu đón đánh, quân Mạc Phủ ở hàng đầu tiên dùng súng hỏa mai.
Những tay súng hỏa mai này đều là lính súng hỏa mai trong quân các phiên Cửu Châu và quân Mao Lợi gia trước đây, tháng ngày này tiếp nhận huấn luyện của quân đội Đại Hán, chiến pháp và kỹ thuật bắn đều có nâng cao không nhỏ, còn súng hỏa mai mà bọn họ dùng đều là súng ống quân dụng Đại Hán, cho nên bắn ra độ chính xác so với súng kíp bọn họ dùng lúc trước mạnh hơn không ít.
Tuy không có cách nào ngắm chuẩn được, nhưng theo khống chế cố ý của bọn họ, đạn súng vẫn là cố hết sức nhắm vào đám lính súng hỏa mai ở trước trận, cho dù bọn họ có yểm trợ đặc biệt của quân Mạc Phủ khác, tổn thất vẫn là rất lớn.