Tỉnh Y Trực Hiếu trong lòng lại đau xót.
Mặc dù đối phương không có thêm vào điều kiện gì, nhưng những điều kiện này đã đầy đủ hà khắc rồi.
Cho dù là mấy ngày trước, lão cũng không lo lắng những điều kiện này, nhưng là hôm nay, thật sự không giống ngày xưa rồi, Mạc Phủ và Đức Xuyên gia, thậm chí là cả sự tồn vong và an nguy của Tỉnh Y gia, không làm việc thận trọng không được.
- Hiệp định bồi thường chúng ta thương lượng một chút, Mạc Phủ lúc trước cũng đề cập qua giao nộp núi vàng cho Đại Hán gầy dựng, cũng không phải chúng ta không muốn xuất tiền, trừng phạt đầu sỏ, cùng với... Cùng với bỏ Mạc Phủ chúng ta cũng đáp ứng được, nhưng chuyện Tướng quân đại nhân thoái vị, chúng ta thật sự khó đáp ứng được. Tỉnh Y Trực Hiếu trầm ngâm một lúc lâu sau, cuối cùng mở miệng.- Tướng quân đại nhân chỉ là bị gian thần bịt mắt, hơn nữa bọn ta vô năng hoa mắt ù tai, cho nên mới đúc hạ sai lầm lớn, chính bản tâm ngài ấy mà nói, ngài vẫn luôn là hy vọng cùng Đại Hán giao hảo, cho nên ngài cũng không lỗi nặng... Nếu quý quốc muốn trừng phạt đầu sỏ, liền trừng phạt chúng ta những đại thần này đi, từ ta xuống dưới, từng cái trọng thần Mạc Phủ cũng để mặc cho xử trí.
- Lòng trung thành của ông, tại hạ vô cùng khâm phục, chỉ có điều... Điều kiện này chúng tôi không đáp ứng được. Sứ giả nở nụ cười lạnh.- Đức xuyên gia chỉ là Tướng quân Mạc Phủ, chuyện của Mạc Phủ không phải hắn đến quyết định lại là ai đến quyết định? Nếu hắn quyết định, vậy hắn đến gánh vác... Cho nên bảo hắn tự nhận lỗi thoái vị, chẳng lẽ không phải sao? Hơn nữa, Đại Hán chúng ta xuất binh, triều đình quý quốc hạ chiếu, đều là nói rõ đem Đức Xuyên Gia Quang làm là địch nhân, nếu Đức Xuyên Gia Quang ở sau cuộc chiến bình an vô sự, chúng ta những tướng sĩ Đại Hán này còn có cái mặt mũi gì trở về đối mặt với người trong thiên hạ?
- Nếu như vậy... Ta đây cũng không có lời gì để nói, ngươi trở về đi. Tỉnh Y Trực Hiếu cau mày, sau đó quyết tuyệt phất phất tay.- Chúng ta sẽ huyết chiến tới cùng.
Thân là gia thần võ sĩ nhiều đời của Đức Xuyên gia, lại là Đại lão Mạc Phủ, Tỉnh Y Trực Hiếu hiểu cảm giác mình có nghĩa vụ đi nghĩ hết cách đến bảo vệ cốt nhục Đức Xuyên gia, vì đạt tới mục đích này, lão nguyện ý bị một chút khuất nhục, nhưng đối phương đề xuất điều kiện thực sự quá cho hà khắc rồi, Tỉnh Y Trực Hiếu biết Tướng quân đại nhân không có khả năng đồng ý, cho nên lão cũng không nguyện ý đi suy nghĩ đàm nữa.
- Ha ha ha ha! Ta trước đây nghe người ta nói tiên sinh ngươi chức cao vọng trọng, là một đại nhân vật Mạc Phủ nói một không hai, hoá ra ngươi cũng thường mà thôi! Khi thấy Tỉnh Y Trực Hiếu muốn bàn lại, vị này sứ giả không kìm nổi phá lên cười, sau đó đầy mặt chê cười mà nhìn Tỉnh Y Trực Hiếu.- Ngươi nói là trung với Đức Xuyên gia, kỳ thật bất quá là trung với riêng cái dân tặc của Đức Xuyên gia mà thôi! Chẳng lẽ chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn muốn nhìn thấy Đức Xuyên Gia Quang dùng toàn bộ người Đức Xuyên gia chôn cùng bản thân hắn sao? Đại nhân chúng ta vốn là muốn thả đức xuyên gia một con đường sống đấy, kết quả ngươi ngược lại vì Đức Xuyên Gia Quang mà cự tuyệt cơ hội lần này, ngươi uổng xưng trung thần, ngươi cũng phụ phó thác lịch đại gia chủ Đức Xuyên gia!
Nghe đối phương nói như thế, Tỉnh Y Trực Hiếu rốt cục nhịn không được, lão giơ tay lên, nặng nề mà vỗ tới trước mặt chiếc kỷ trà, phát ra một tiếng bình, đám vệ sĩ ngoài cửa cũng cầm đao vọt vào, nhìn qua giống như muốn chém giết tên sứ giả này ngay.
Nhưng cho dù đã gặp phải uy hiếp sinh mạng, nhưng sứ giả này lại sừng sững không sợ, một chút cũng không có chịu thua, cười lớn như cũ.- Buồn cười đại nhân chúng ta, rõ ràng còn ôm lấy chờ mong, chuẩn bị bảo vệ cho cốt nhục Đức Xuyên gia, giúp Đức Xuyên gia qua lúc gió lốc này… Kết quả đại nhân có ý tốt lại bị ngươi người như vậy tùy ý tiêu xài hao phí, vận mệnh Đức Xuyên gia cũng bởi vì ngươi mà ra, người như vậy cũng gọi là trung thần sao?
Tỉnh Y Trực Hiếu đã tức giận đến trắng bệch, lão căm tức nhìn vị này sứ giả, giống như lập tức sẽ hạ lệnh đưa y kéo ra ngoài chém giết, nhưng cuối cùng, lão lại nhẹ nhàng mà giơ tay lên, sau đó ra hiệu những vệ sĩ này rời đi.
- Sứ thần thiên triều tội gì nhất định phải bức bách? Tướng quân đại nhân chúng tôi, vẫn luôn vô cùng ngưỡng mộ quý quốc, trải qua phen giáo huấn này, ngài cũng nhất định nguyện ý nghe theo quý quốc, quý quốc tội gì nhất định phải bức bách đến nước này, khiến Tướng quân đại nhân xấu hổ vô cùng? Trong giọng nói của lão mặt đã nhiều thêm vài phần đau khổ.- Đừng quên, Đại Hán nếu muốn tiền bồi thường, vậy nên khiến thế lực các nơi đều tận lực ổn định, hiện tại Tướng quân đại nhân cũng không con nối dõi, bên trong chi hệ gần kề lại không có nhân tài kiệt xuất, Tướng quân đại nhân nếu là bị bức thoái vị, lại có ai làm cho Quan Đông ổn định lại? Đây chỉ sợ... Chỉ sợ không hợp lợi ích quý quốc.
Trong bất tri bất giác, thái độ của lão đã mềm hoá xuống, thậm chí có hơi có chút cầu xin.
Nhưng lời của lão lại như cũ, không có đánh động vị này sứ giả, sứ giả vẫn tuyệt không đồng ý nhượng bộ, thậm chí cái loại ý chê cười chuyện này cũng không có che dấu một chút.
- Ta cũng đã nói rõ, Đại Hán chúng ta nhất định muốn Đức Xuyên Gia Quang thoái vị, đây là kết quả không dễ dàng sửa đổi, muốn bảo tồn Đức Xuyên gia phải làm như vậy, nếu không chúng ta cũng chỉ phải thuận theo suy nghĩ của ngươi kiên quyết đánh tới cùng. Mặt khác... Ngươi cũng không phải bắt nạt lừa gạt ta, Đức Xuyên Gia Quang mặc dù không có con, nhưng hắn không phải có một huynh đệ sao? Hơn nữa còn là đệ đệ con vợ cả, chẳng lẽ sau khi Đức Xuyên Gia Quang thoái vị, hắn làm tướng quân không phải danh chính ngôn thuận sao?
- Cái gì? Tỉnh Y Trực Hiếu bị tin thình lình này lần nữa cả kinh nói không ra lời.
Lão không nghĩ đến Đại Hán không ngờ ngầm đánh chủ ý như vậy, tính toán để Đức Xuyên Trung Trường đến thay thế được Đức Xuyên Gia Quang! Hơn nữa... Lão càng thêm thật không ngờ chính là, Đức Xuyên Trung Trường sau khi chạy ra Khi thành, liền chạy thẳng tới và tiếp xúc với Đại Hán.
Đây nên mắng gã là tặc tử phản bội Đức Xuyên gia này như thế nào? Hay là nên âm thầm khen ngợi gã biết trước tất cả đây? Tỉnh Y Trực Hiếu cười khổ.- Các ngươi chính là muốn cho Đại nạp mgôn đại nhân tới tiếp quản toàn bộ Đức Xuyên gia sao?
- Đúng vậy a, Đại nạp ngôn đại nhân làm việc cẩn thận, hơn nữa đối với triều đình quý quốc cùng Đại Hán chúng ta đều vô cùng cung kính, rất được đại nhân chúng ta ưu ái, cũng chính bởi vì đại nhân chúng ta dốc hết sức thỉnh cầu, triều đình quý quốc cũng cố ý không có tước quan chức hắn, khiến hắn tiếp tục làm Đại nạp ngôn triều đình... Sứ giả lập tức gật đầu xác nhận.- Mặt khác, hắn cũng đáp ứng tất cả điều kiện chúng ta nói ra.
Đức Xuyên Trung Trường hiện tại đã rơi vào trên tay của các ngươi, gã cho dù không đáp ứng cũng phải đáp ứng... Tỉnh Y Trực Hiếu thầm nghĩ.
Tuy nhiên, nếu có Đức Xuyên Trung Trường đến tiếp chưởng toàn bộ Đức Xuyên gia, như vậy... Cũng không phải hoàn toàn không tiếp nhận được, ít nhất so với Đức Xuyên gia toàn bộ diệt vong phải tốt hơn nhiều. Đức Xuyên Trung Trường cũng là con trai trưởng Tướng quân Đức Xuyên Tú Trung đời trước, lại là người Tướng quân đời trước khi chết nhớ mãi không quên, muốn Tỉnh Y Trực Hiếu trợ giúp bảo toàn, nếu như gã tới đảm đương Tướng quân...
Bất kể như thế nào, đều so với Đức Xuyên gia bị diệt đều tốt hơn !
- Các ngươi... Các ngươi tính toán xử trí như thế nào Đức Xuyên gia? Đã trầm mặc một lúc lâu sau, Tỉnh Y Trực Hiếu thấp giọng hỏi.
- Nếu ngươi nghe đề nghị của đại nhân chúng ta, phụng Đức Xuyên Trung Trường là việc chính, như vậy chúng ta liền làm cho Đại nạp ngôn đại nhân các ngươi tới kế thừa Đức Xuyên gia, dĩ nhiên là không cần lại tiếp nhận tình thế nguy hiểm hiện giờ rồi, tuy rằng phải trừ đi danh hiệu Tướng quân, và giải tán Mạc Phủ, nhưng hắn được phép lĩnh lại đất cũ của Đức Xuyên gia.
Bởi vì nhìn ra Tỉnh Y Trực Hiếu đã dao động rồi, vị này sứ giả lập tức giải thích.- Mặc dù so với trạng thái Mạc Phủ mấy tháng trước kia, khôi phục đất cũ đúng là vô cùng khó chịu, nhưng theo tình thế như bây giờ, khôi phục được đất cũ hẳn là các ngươi hài lòng rồi chứ?
Tỉnh Y Trực Hiếu trầm mặc không nói.
Ở mặt ngoài xem ra, so với tình thế hiện nay, điều kiện này quả thật đã xem như khoan dung rồi, nhưng lão vẫn còn có chút khó mà tin được Đại Hán không ngờ lại khẳng khái như thế.
- Đại nhân các ngươi… Tại sao phải làm ra quyết định như vậy? Nói vậy hiện tại rất nhiều người đều mơ tưởng đem Đức Xuyên gia đặt vào chỗ chết.
- Đại Hán chúng ta là vì khôi phục kỷ cương nước Nhật Bổn mà đến, là vì trừng phạt Đức Xuyên Gia Quang và bọn nịnh thần trước đó của hắn bất kính đối với nước ta mà đến, cũng không phải là vì riêng biệt tiêu diệt Đức Xuyên gia mà đến, ít nhất chúng ta không muốn dồn Đức Xuyên gia vào chỗ chết. Vị này sứ giả bình tĩnh như cũ.- Cho nên ngươi cũng không dùng sợ hãi, sự tình trước kia thì không cách nào sửa đổi, nhưng chỉ cần các ngươi dựa theo bước đi của Đại Hán chúng ta đến xử lý, cung kính đối với Đại Hán chúng ta. Như vậy về sau chúng ta cũng bảo vệ Đức Xuyên gia.
Đây cũng không phải nói ngoa, thật sự ra Chu Phác quả thật muốn bảo toàn Đức Xuyên gia, thứ nhất dùng Đức Xuyên gia đến uy hiếp chư hầu Tây Quốc và triều đình Nhật Bổn, thứ hai, đã đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích Đức Xuyên gia cho dù bảo toàn được tiếp, nói vậy cũng sẽ đối mặt địch ý khắp nơi, bởi vậy bọn họ sẽ cực độ khát cầu được ủng hộ của Đại Hán, cũng trở thành con cờ của Đại Hán.
Chu Phác liền là muốn xây dựng một loại kiềm chế khắp nơi Nhật Bổn, không ỷ lại Đại Hán đến tiến hành làm người giảng hòa và điều khiển cục diện không được, nếu không, mình đánh tới liền vì diệt Đức Xuyên gia, đây chẳng phải là uổng làm người tốt? Đại Hán chắc là sẽ không làm loại làm ăn lỗ vốn này.
Sai khi sứ giả nói rõ tính toán của Đại Hán, Tỉnh Y Trực Hiếu tiếp tục sa vào trong trầm mặc.
Cuối cùng, lão đột nhiên thở dài.
- Ngươi trở về đi.