Ngay theo ánh nhìn chăm chú của gã, những binh sĩ Đại Hán này thẳng tiến tới trước mặt bổn trận, mắt thường của gã gần như nhìn thấy rõ phục sức trên thân những binh sĩ này, gã cầm lên kính viễn vọng để quan sát kỹ càng bọn họ, nhận ra bọn họ đều chỉ là giơ cao vũ khí, mặt không biểu tình, dường như là máy móc biết giết chóc không mảy may có cảm xúc.
Mà lúc này, ống lớn phía trước nhất bổn trận đều đã sẵn sàng xong, những ống lớn này là súng hỏa mai đường kính cực lớn, thể tích của bọn chúng khác biệt, có một số đại khái tương đương lớn gấp mấy lần súng hỏa mai thông thường, tay phải của pháo thủ nắm chặt đuôi ống, tay trái giơ lên ngang với thân, nhắm binh lính Đại Hán phía trước sẵn sàng bắn ra. Còn thể tích thì càng thêm lớn, gần như bằng với chiều cao một người, quả thật thoạt nhìn giống như đại pháo, được chuyển tải trên giá riêng biệt, một đám pháo thủ đứng ở đằng sau ống lớn này, sau cái giá còn đắp túi gạo.
Vào thời đại Chiến Quốc, bời vì súng hỏa mai chảy và hàng đống, cho nên hình thức chiến tranh Nhật Bổn đã nảy sinh thay đổi trọng đại, vả lại súng hỏa mai cũng có được yêu thích của hầu như tất cả Đại Danh. Hơn nữa bản thân người Nhật Bổn cũng đi tới lên con đường phỏng chế súng hỏa mai, mà những ống lớn này đều là do thợ thầy trong nước Nhật Bổn tỉ mỉ chế tạo ra, theo đuổi chính là uy lực, đường kính làm rất lớn.
Ở bên cạnh những ống lớn này, bọn pháo thủ cẩn thận dè dặt điều chỉnh góc bắn của đại pháo, những đại pháo này đều là nhập khẩu vào lúc Đức Xuyên Gia Quang tại thế mấy chục năm trước. Vào thời đại Chiến Quốc, Nhật Bổn tuy rằng nhập khẩu hàng loạt súng hỏa mai, nhưng nhập khẩu đối với đại pháo lại không được coi trọng, cho nên đại pháo rất ít phát huy hữu dụng, đợi tới sau khi Đức Xuyên Gia Quang thống trị Nhật Bổn, vì tiêu diệt Phong Thần gia, gã bắt đầu nhập khẩu hàng đống đại pháo từ trong tay người Hà Lan cùng với người nước Anh.
Mà những đại pháo này cũng xác thật phát huy hữu dụng thời điểm Đức Xuyên Gia Khang tiêu diệt Đại Bản.
Tuy nhiên, chờ tới sau khi tiêu diệt Đại Bản, Mạc Phủ Đức Xuyên bắt đầu cho rằng thiên hạ đã vô sự, cho nên không hề nhập khẩu vũ khí hàng loạt nữa, ngược lại theo đuổi hệ thống thống trị củng cố cấu trúc, cho nên ngay sau hai mươi năm giáp mặt kẻ địch càng thêm hung ác, đại quân Mạc Phủ chì đành dựa vào những hỏa pháo năm đó tới cứu trợ mình.
Ngay sau khi quân đội Đại Hán đi tới tiền trận, xạ kích của những thương pháo đó chuẩn bị cũng đã làm xong rồi.
Mượn nhờ mệnh lệnh “khai hỏa”, tiếng thương pháo bùm bùm bắt đầu vang dội mặt đất, sương khói cũng trong nháy mắt bao phủ cả trận địa, vô số đạn pháo và đạn súng mang theo tiếng phá không bén nhọn hướng mảnh đá ngầm màu đỏ này đánh tới, hy vọng đủ tạo thành cho bọn họ thương tổn đầy đủ, khiến cho bọn họ dừng lại bước chân của mình.
Đạn pháo dày đặc xuyên qua sương khói đánh thẳng về phía quân đội Đại Hán, cũng bức ép bọn họ tạm thời dừng lại bước chân, tay súng hỏa mai bắt đầu dàn trận, chuẩn bị tiến hành đánh trả kẻ địch, mà những người khác thì đứng sừng sững nguyên tại chỗ, cùng đợi mệnh lệnh tiến quân lần nữa.
Có một số người trúng đạn rồi, nhưng bọn họ không rên một tiếng, mãi tới lại một viên đạn đánh ngã bọn họ xuống không chiến đấu được nữa mới thôi. Người cả phương trận đều đứng sừng sững nguyên tại chỗ, trong đạn lửa tàn sát bừa bãi đợi chờ mệnh lệnh tiến lên, nhìn đồng đội đứng ở bên cạnh mình từng người nối tiếp từng người trúng đạn ngã xuống, trong lòng bọn họ cũng không có sợ hãi, ngược lại tích lũy thù hận vô cùng, không còn đợi được nữa muốn xông lên chém giết với quân địch. Nhưng bọn họ không có được mệnh lệnh, bọn họ chỉ là đứng ở nơi này một chút cũng không động, giống như đối diện đánh sang không phải là đạn pháo, đạn súng mà là bùn đất.
Đoàn trưởng đoàn thứ ba quân chinh Nhật Mã Đồng Tể lúc này cũng ở trong quân trận, nhìn các bộ hạ của mình gặp phải cục diện quân địch phản kích, mặc dù rõ ràng biết rõ càng nhích tới gần bản trận quân đội Mạc Phủ càng sẽ gặp phải phản kích của quân địch, nhưng đạn pháo phản kích mãnh liệt này hơi có chút ra ngoài dự tính của gã.
Quan binh Đại Hán xuất kích một lần này, đều là tới từ đoàn của gã, theo mệnh lệnh đột kích tiền trận trung ương của Triệu Tùng, gã và đại bộ phận bộ hạ của gã xếp ra mấy phương trận lớn ép về phía quân địch. Mã Đồng Tể đã sớm muốn ở trong lần chiến sự này lập được đại công rồi, mà thuận lợi mở màn cuộc chiến càng thêm cứng rắn so với cách nghĩ của gã, cho nên gã không mảy may do dự tiếp nhận trọng trách gian khổ này, thậm chí vì điều này cảm thấy hân hoan không thôi.
Nhưng mà, thời khắc này nhìn từng tên bộ hạ của mình theo oanh kích của quân địch ngã xuống, Mã Đồng Tể nhìn phẫn nộ tới cực điểm, gã mở to hai mắt, dường như sắp nứt ra rồi. Gã ho quát bên cạnh bộ hạ, bảo đảm quân trận bản quân không cần vì vậy mà có bất kỳ dao động nào, đồng thời lấy giọng nói cực lớn thúc giục tay súng hỏa mai mau chóng chuẩn bị sẵn sàng.
Đại pháo sau lưng gã cũng không ngừng nổ vang, tuy nhiên những đại pháo bổn trận này cũng không cung cấp bao nhiêu trợ giúp cho gã, bởi vì bọn họ đang tập trung hỏa lực tập kích cánh trái quân địch, hơn nữa đã mang tới hỗn loạn cho đối phương, thắng lợi của cánh trái Mã Đồng Tể hiện giờ không cách nào biết được, gã chỉ biết bản thân ở nơi này tuyệt không được có bất kỳ sơ sót nào, cộng thêm… tuyệt đối không được lui bước.
- Nổ súng! Sau khi bọn súng hỏa mai chuẩn bị sẵn sàng rồi, Mã Đồng Tể lập tức hạ lệnh.
Sương khói sặc người lại lần nữa từ trong quân trận quân đội Đại Hán bốc lên, viên đạn dày đặc trộn lẫn với tiếng gào thét thống hận báo cừu của bọn binh sĩ oanh kích về phía chính diện quân Mạc Phủ, cũng khiến không ít binh lính Mạc Phủ ngã xuống đất, súng pháo trong chiến trường sương khói lượn lờ không ngừng vang lên, cũn khiến cho hết thảy mọi chuyện đều giống như bao phủ bên trong thế giới mơ hồ không rõ.
Mã Đồng Tể cầm lên kính viễn vọng muốn quan sát một chút tình hình đối diện, nhưng gã chỉ nhìn thấy được một mảnh thân ảnh mơ hồ hỗn loạn màu xám đen, cái gì cũng đã không nhìn rõ nữa. Mà đạn pháo và viên đạn lại cùng nhau xuyên ngang xẻ dọc bên trong sương khói này, dường như là yêu ma đột nhiên từ bên trong hư không xuất hiện, mang đi từng cái tính mạng trẻ tuổi hai bên.
Lo lắng trong lòng Mã Đồng Tể càng lúc càng nồng đậm rồi, đối diện có hàng đống thương pháo, tuy rằng xạ thuật không giỏi nhưng số lượng và hỏa lực lại bù đắp khuyết điểm này. Mà phe mình mặc dù có súng hỏa mai và tay súng hỏa mai hoàn mỹ, nhưng bên trong đối kích như vậy không tránh thoát được sẽ rơi vào thế hạ phong, nếu như vẫn luôn đứng ở chỗ này đối kích, rõ ràng sẽ là tự mình chịu thiệt.
Đối diện vẫn luôn là sương khói lượn lờ, nhìn không rõ bố trí binh lực cụ thể, thế nhưng nghĩ tới quân đội bên cạnh Tướng quân Mạc Phủ sẽ không ít.
Có lui lại được hay không?
Không, tuyệt đối không được, Triệu soái hạ đạt mệnh lệnh, bện họ cũng ký thác kỳ vọng lớn như vậy với mình, sao lui bước được.