Sau khi trúng oanh kích của đối phương, quân Mạc Phủ qua loa dàn lại thế trận lại nhanh chóng phát động phản kích sang bên này, nhưng súng ống của bọn họ chất lượng thua xa quân đội bên này, cho nên trên khoảng cách này chỉ có cực ít số đạn đánh tới kẻ thù, không tạo thành uy hiếp quá lớn.
Mà bọn họ cũng biết rõ tình hình như vậy, cho nên không ngừng oanh kích thiết pháo, tiếp tục cho quân trận tiến lên trước, muốn kéo gần khoảng cách, thay đổi loại đối chọi tiêu hao tỉ lệ thuận này.
Tuy bỏ ra thương vong không nhỏ, nhưng bọn chúng vẫn từng chút đạt được mục đích, đẩy đến chỗ chỉ cách quân địch mấy chục bước chân. Mà lúc này, ưu thế về số lượng của bọn họ liền phát huy rồi, lượng lớn lính súng hỏa mai liên tiếp không ngừng khai hỏa, vừa che chở cho quân mình tiếp tục ép lên, vừa cố gắng tạo thành thương vong cho đối phương.
Mà Lập Hoa Tông Mậu thấy thế cũng lập tức mệnh lệnh lính súng hỏa mai thu về sau, lui về hậu phương của trận thế lính trường thương.
- Nếu có một chút pháo dã chiến thì tốt rồi. Y tiếc nuối nghĩ.
Trong lúc này, kỹ năng tác chiến và năng lực chiến đấu của quân đội Đại Hán cho y khá nhiều rung động, nhưng điều khiến y thán phục nhất vẫn là pháo hỏa sắc bén của bọn họ, đặc biệt là những thứ trên pháo xa kia, nhẹ nhàng linh hoạt cơ động tứ phía, đảm bảo cung cấp hỏa lực mạnh nhất cho quân mình.
Hiện giờ thế trận của quân Mạc Phủ chặt chẽ thế này, nếu dùng pháo dã chiến để oanh kích, chỉ e sẽ đánh lui ngay một lớp thế công này rồi.
Nhưng loại cảm thán vô nghĩa này không hề được duy trì lâu, Lập Hoa Tông Mậu lại tỉ mỉ quan sát một chút thế trận chính diện, nhận ngựa lập tức lên ngựa, dẫn thân cận của mình vòng về bên cánh trái, mà lính súng hỏa mai lui xuống trên chiến trường chính diện này cũng chia một phần vừa lắp đạn, vừa đi theo y sang cánh trái.
Hiện giờ chính diện tuy chịu áp lực rất lớn, nhưng với ánh mắt của y, quân Mạc Phủ không hề dùng toàn lực, ngược lại dường như đang dụ dỗ sự chú ý của bên ta, xem ra mục đích của bọn họ không phải là tìm kiếm quân trận đột phá trận này. Lập Hoa Tông Mậu tỉ mỉ quan sát động hướng của quân đội đối phương, cho rằng bọn chúng muốn tìm cách đột phá bên cánh trái.
Đúng lúc y đến phía cánh trái, lại một trận xôn xao từ bên sườn sau của quân Mạc Phủ vang lên, mà lần này thanh thế của bọn chúng còn lớn hơn vừa rồi, bụi bay cuồn cuộn bay về phía bên này.
Lập Hoa Tông Mậu lập tức nghe ra được đây là tiếng vó ngựa dày đặc, sau đó hơi có chút biến sắc, y lập tức thúc giục đám quan quân phía này phòng ngự cẩn thân, đồng thời bắt đầu thu nhỏ trận tuyến, để thế quân trở nên càng thêm dày đặc.
Mà theo ánh nhìn của bọn họ, mấy trăm, có lẽ có hơn nghìn con ngựa chạy về phía đằng này, tuy ngựa Nhật Bổn không hề cao, tải trọng cũng có hạn, nhưng lúc nhiều kỵ binh khởi xướng xung phong thế này, vẫn giống như động đất, rung đến nỗi mặt đất hơi rung chuyển. Mà trên tay những kỵ binh này đều cầm thiết thương dài, mũi nhọn lấp lánh dưới ánh mặt trời đến chói mắt.
Mà phía sau những kỵ binh này, một đám quân Mạc phủ cũng nhanh bước theo sau bọn họ xông về phía bên này, nện bước rất nhanh, thậm chí đều không để ý duy trì trận thế, xem ra là muốn để cho kỵ binh phá tới trận tuyến bên này, rồi để cho bộ binh đánh tan hoàn toàn cánh quân địch này.
Thanh thế như vậy khiến cho thủ quân ai ai cũng biến sắc, nhưng đám quan quân có kinh nghiệm lập tức ổn định trận tuyến, thúc giục binh lính gia tăng dàn trận, bọn họ đều biết, trước xung phong của đám kỵ binh, nếu tùy tiện lui lại, là tuyệt đối chạy không lại với ngựa, chạy chỉ đành khiến cho mình chết càng nhanh! Hơn nữa nếu một cánh quân này của bọn họ bị quân địch phá vỡ, những kỵ binh và đại quân phía sau nhất định sẽ tiếp tục tiến sâu vào, làm lung lay trận tuyến toàn quân, mà lúc đó thì thảm bại rồi.
Theo cái nhìn chăm chú của chủ soái Lập Hoa Tông Mậu và thúc giục của đám quân quan, đám binh lính đã có chút kinh hoảng cuối cùng ổn định lại được trận cước, bọn họ dàn thành mấy phương đội, sau đó giơ trường thương trong tay về phía trước, mà binh lính ở phía trên cùng lại quỳ hẳn xuống, giơ trường thương của mình lên, nghênh đón quân địch đang lao tới.
Mà lúc này lính súng hỏa mai điều đến tiếp viện cũng khó khăn chạy tới chiến trường, bọn họ ở sau trận tuyến của lính trường thương dàn thành mấy phương trận loại nhỏ, sau đó bắt đầu lắp đạn chờ đón đánh quân địch.
Theo cái nhìn chăm chú của Lập Hoa Tông Mậu, bọn kỵ binh xông đến càng ngày càng gần, cuối cùng đâm thẳng vào thế trận lính trường thương đón đánh, ngựa hàng đầu tiên lập tức bị trường thương đâm trúng, lúc phát hiện huyết quang tung tóe, kỵ binh trên ngựa cũng bị ngã nặng nề trong không trung, nhưng trường thương trong tay bọn họ lại đã đâm vào thế quân đối phương, có mấy thanh trường thương thậm chí xuyên vào thân người mấy người, tiếng kêu thảm thiết không ngừng bên tai.
Những kỵ binh này nhanh chóng ngã nặng nề xuống thế trận của lính trường thương, có một vài người bị ngã chết ngay, mà những người còn lại cũng hôn mê trên ngựa bị trường thương đâm xuyên.
Không có ai chú ý tới bọn tử thương lúc đầu, kỵ binh kế tiếp tiếp tục phát động xung kích về phía trước, bọn họ đều đã tiếp nhận mệnh lệnh của Đại lão, không tiếc bất cứ giá nào phá vỡ thế trận quân địch, mang đến thắng lợi và hy vọng cho Mạc Phủ.
Theo tấn công liều lĩnh của đám kỵ binh, lính trường thương bắt đầu co về sau, trận tuyến vốn dĩ nghiêm mật cũng bắt đầu trở nên rời rạc không ít, mà lúc này, quân Mạc Phủ kế tiếp tiến lên cũng đã xông lên, trong tay bọn họ cầm thế đao rất dài, tru lên xông về tiến công phía này.
- Phịch!
Lính súng hỏa mai đã lắp đạn xong bắt đầu khai hỏa vào mấy mặt bị phá vỡ, oanh kích hỏa pháo liên tục không ngừng khiến cho quân địch trong thời gian ngắn phải chịu thương vong lớn, cũng lần nữa ổn định trận tuyến của quân ta.
Tiếp đó, một đám lính cầm thái đao phát động phản công về phía đối diện, sau đó bắt đầu hỗn loạn với quân địch đã đánh vào trận thế ở tiền tuyến. Những quân đội này là thân quân mà Lập Hoa Tông Mậu dẫn thẳng đến từ phiên Liễu Hà, cũng là bộ đội thân tín y một tay dẫn đắt mấy chục năm này, y từ đầu đặt nhánh quân này ở cánh trái, chính là để đề phòng quân địch phát động đột kích cánh trái.
Vào thời Chiến Quốc, tuy chủ lực trên chiến trường là trường thương và thiết pháo, nhưng trong trận đánh giáp lá cà vẫn có tác dụng, mà lúc đó trên chiến trường lưu hành chính là đao võ sĩ dài từ hai tấc đến ba tấc, đồng thời dùng ở cự ly gần, nhưng mà Lập Hoa Đạo Tuyết lại bất quy tắc, lại thích để thuộc hạ của mình dùng trường đao ba đến năm tấc, cũng tự mình phát minh phương thức tác chiến kiếm thuật Lập Hoa gia không truyền ra ngoài “Ảnh lưu”.
Trường đao trên chiến trường khá bất tiện, bởi vì trong lúc đánh giáp lá cà, khả năng trường đao vung trảm không tốt mà ngược lại bị phản kích mất mạng, mà khi quân địch gặp phải pháo hỏa công ích hoặc trận cước đại loạn, trường đao lại phát huy tác dụng đả kích lớn cho quân địch.
Là con nuôi của Lập Hoa Đạo Tuyết, Lập Hoa Tông Mậu vô cùng quen thuộc đối với điều này, y nhìn ra được sau khi tiếp binh trải qua đợt đầu, kỵ binh quân địch đã tiêu hao không ít, không vững vàng nữa, cho nên muốn nhân thời cơ này để giết chết đối phương.
Mà theo đả kích luân phiên của hỏa thương và thái đao, trận cước của quân địch bắt đầu rối loạn, thương vong cũng càng ngày càng lớn, mà kỵ binh vốn để đột kích trường mâu, sau khi bị thương vong lượng lớn cũng rơi vào quân trận quân địch, mất đi lực xung kích ban đầu, cũng khiến cho bọn họ bị phân tách ra thành từng nhóm nhỏ, giống như cành hoa khi thủy triều xuống.
- Toàn quân đột kích! Lập Hoa Tông Mậu mắt thấy hiện tại thời cơ thích hợp, lập tức để cho quân trận bên mình đều hướng về phía đối diện xông lên.
Một đám người xông lên tiền tuyến, sau đó binh khí trong tay tiếp cận với quân địch, khắp nơi đều là tiếng binh khí và tiếng gào rú vang lên, Lập Hoa Tông Mậu cưỡi lên ngựa dẫn thân cận của mình đến tiền phương, tuy khắp nơi đều có tên bắn lén, nhưng ông ta dáng người sừng sững không sợ quát tháo xung quanh, cho thuộc hạ liều mạng chống cự quân địch.
Theo đôn đốc của đích thân Lập Hoa Tông Mậu, quân địch xông vào quân trận bắt đầu không chống đỡ nổi, bọn chúng dần dần lui về, mà Lập Hoa Tông Mậu ngẩng đầu, quan sát động tĩnh quân địch phía sau thế quân của họ.
Nếu là y, hiện tại sẽ tiếp tục phái lính xung kích cánh trái đã bị lung lay, nhất định phải nhân cơ hội này quyết chiến với quân địch, ít nhất lợi dụng ưu thế số lượng để tiêu hao quân địch, nhưng y nhìn ra, quân địch ngoài việc thỉnh thoảng có một vài bộ đội chạy đến, thì không có phát động xung kích tầm vóc lớn, ngược lại có dấu hiệu rút lui.
- Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn là cẩn thận quá nhỉ. Y nghĩ thầm.
Tỉnh Y Trực Hiếu xem ra cảm thấy có chút kinh ngạc với khả năng chống cự của mình, sợ cưỡng ép tiếp tục cử quân xung kích sẽ dẫn đến lung lay quân y, cho nên cuối cùng vẫn lựa chọn cẩn thận làm việc, tiếp tục tiêu hao với quân ta.
Nhưng điều này cũng dễ hiểu, y thân là Đại lão Mạc Phủ, lúc này lại gánh hy vọng của cả Mạc Phủ, nhất định không dám quá mạo hiểm, y không thua được.
Đúng lúc này, theo toàn lực phản kích của Lập Hoa Tông Mậu, quân Mạc Phủ cũng bắt đầu lui bước, cuối cùng cả cánh trái lại quay về yên lặng, mà lúc này, hai bên binh lính tiếp địch ban đầu phần lớn đều đã chết, cả vùng đất hoang để lại một mảng thi thể lớn.
Lập Hoa Tông Mậu không có thời giờ cảm thán sinh tử vô thường trên chiến trường, y cầm túi nước trực tiếp uống ực một ngụm, sau đó lại cưỡi ngựa chạy tới.
Lúc này, giữa chiến trường cũng đã chiến đấu kịch liệt rất lâu rồi, nhưng ở đây không phải là hướng chủ công, cho nên sau khi cánh trái tấn công thất bại, bọn họ cũng dần lui về sau, nhìn theo bọn họ rời khỏi tầm mắt, Lập Hoa Tông Mậu biết, ít nhất hôm nay y lại chống đươc được quân địch tiến công tuy hao tổn cái giá thật lớn.
Mà vào đêm cùng ngày, y cuối cùng nhận được tin Chu Phác quả thực hiện tại đã dẫn cả đại quân đến nơi cách thành Nại Lương chỉ có hai mươi mấy dặm, ngày mai là đến được Nại Lương.
Cuối cùng chống được đến cùng rồi, y coi như là trút được gánh nặng.