Tuy nhiên, tuy rằng lão ngoài mặc kiên cường thế, nhưng rất rõ nhận ra lo lắng vô cùng.
- Đúng vậy, các ngươi bây giờ còn có đại quân, Mạc Phủ còn có Quan Đông, nhưng đại quân đã là tiến thoái lưỡng nan, cất bước gian nan, Quan Đông cũng chỉ còn lại một góc, hơn nữa còn bấp bênh, chẳng lẽ ngươi cảm thấy chống đỡ được với Đại Hán ta sao? Vị sứ giả này không hề buông tha lão.- Đừng quên, bây giờ các ngươi lấy một góc Quan Đông đối kháng Đại Hán cùng cả một Nhật Bổn, chẳng lẽ các ngươi cảm thấy bản thân có phần thắng hay sao?
Nhìn bộ dạng Tỉnh Y Trực Hiếu, sứ giả đột nhiên cười lạnh.- Nói cho ngươi biết một tin nữa, hiện tại Gia Hạ phiên Tiền Điền gia cũng cử binh trợ giúp triều đình, thảo phạt Mạc Phủ rồi… Ngày hôm nay đại phiên thiên hạ, đại đa số quy thuận dưới cờ triều đình quý quốc coi Mạc Phủ là địch, chẳng lẽ Mạc Phủ dùng một góc để chống đỡ cả thiên hạ sao?
Tiền Điền gia đã phản rồi!
Tỉnh Y Trực Hiếu trong nháy mắt gần như trợn mắt đờ đẫn.
Tiền Điền gia là Đại Danh ngoài biên Mạc Phủ, một cái lãnh địa lớn nhất, bản thân có trăm vạn thạch lãnh địa, nhất cử nhất động bọn họ khẳng định đều có người nhìn chằm chằm, nếu như bọn họ trở về phòng vệ… Khẳng định sẽ làm cục diện Mạc Phủ càng thêm bị động, thậm chí là giải quyết dứt khoát, để hiện tại Mạc Phủ không còn cơ hội để xoay mình.
Lúc trước trước mặt tướng quân đại nhân Tỉnh Y Trực Hiếu cứu viện gần kỳ, mục đích thứ nhất là ổn định lòng người, khiến Tiền Điền gia bỏ ý định gây rối phản bội đi, chí ít giữ trung lập, kết quả không ngờ bây giờ bọn họ lại thẳng thừng nổi lên phản lại rồi… Nói cách khác, lần này xuất binh, chiến lược lúc trước đã thất bại rồi, không thu được gì.
Tiền Điền gia luôn âm hiểm giảo hoạt, đầu voi đuôi chuột, mạc Phú lúc trước liên tục thất bại giặc Hán, tình thế từng bước chuyển xấu, cho nên Tiền Điền gia bây giờ lựa chọn mưu phản cũng là chuyện bình thường, Tỉnh Y Trực Hiếu cười khổ trong lòng.
Hiện tại, triều đình ủng hộ giặc Hán mới quật khởi, hơn nữa chiếm được kinh thành, rõ ràng kêu gọi người trong thiên hạ lập đổ mạc Phủ, mà Tiền Điền gia, Lãi Nguyên gia, Đảo Tân gia, những hùng phiên Chiến Quốc còn sót lại đều đã phản Mạc Phủ rồi, còn dư lại mấy nhà, chẳng lẽ bọn họ không nhìn mấy tấm gương này mà làm sao? chỉ sợ Y Đạt gia bây giờ cũng đang chuẩn bị rồi nha.
Cho nên vị sứ giả này nói không sai, bây giờ Mạc Phủ thật đúng là lấy một góc chống lại toàn bộ thiên hạ, cùng triều triều đình sau lưng có Đại Hán làm chỗ dựa.
Đã tuyệt vọng rồi.
Cho dù Tỉnh Y Trực Hiếu có được ý chí và tâm tính, hiện tại cũng thấy chán nản rồi, lão biết rằng, tới tình trạng bây giờ, Mạc Phủ đã thua trận chiến này, chỉ sợ hiện tại lão điều quân trở về, đánh lui toàn bộ quân Đại hán đổ bộ lên Quan Đông kia, còn không có cách nào nghịch chuyển, đã tổn thương nguyên khí Mạc Phủ rồi, nhất định không có khả năng thay đổi cục diện này.
Thiên hạ Đức Xuyên gia, sẽ sụp đổ trước mắt mình. Trong chớp mắt, Tỉnh Y Trực Hiếu nhiều thế hệ trung thành ĐứcXuyên gia cảm thấy đau xót, nước mắt gần như là đã chảy xuống.
Tuy nhiên, nhiều năm bồi dưỡng ra được lực ý chí, khiến lão cuối cùng giữ vững tôn nghiêm như cũ.
Lão lấy thái độ đại lão Mạc Phủ ngạo nghễ, lạnh lùng liếc vị sứ giả này.- Tiền Điền gia mưu phản làm loạn, vốn dĩ là trong dự liệu của chúng ta, quý quốc cùng triều đình bây giờ quả thực chiếm thế thượng phong, nhưng là chúng ta có nhiều tướng sĩ hiệu trung với Tướng quân đại nhân, chúng ta sẽ vì Mạc Phủ mà chiến đấu tới cùng, cho dù chết trận, chúng ta cũng không làm nhục thanh danh võ sĩ, nếu như ngươi tới để khoe và giễu cợt chúng ta, bây giờ mời đi trở về, chúng ta tử chiến tới cùng!
- Quyết chiến tới cùng nghe đúng là không tệ, tuy nhiên chẳng lẽ tình nguyện làm một người hư danh, cũng không e dè tính mạng mấy vạn người cấp dưới, thậm chí không muốn e dè tồn tại nối tiếp của Đức Xuyên gia sao? Vị sứ giả này vẫn không chút lo lắng.- Nếu như ngươi nhất định cùng chúng ta quyết chiến quyết tử tới cùng, tiêu xài bao nhiêu tính mạng bộ hạ, cũng là cho Đức Xuyên gia không còn cốt nhục tiếp tục, vậy tại hạ trở về là được!
- Ngươi đây là ý gì?" Nghe rõ ý trong lời nói của đối phương, Tỉnh Y Trực Hiếu kinh nghi bất định nhìn đối phương.
Vị sứ giả này tuy rằng nói vẫn hết sức nhạo bang, nhưng mà lão mờ hồ như là muốn nguyện ý cho ĐứcXuyên Gia một con đường sống?
- Chẳng lẽ ý tứ của ta còn chưa hiểu sao? Ta là sứ thần Đại hán Chu đại nhân phái ta tới, đại nhân cố ý phái ta tới tìm ngươi, hiển nhiên vì để tiêu khiển cho ngươi mấy câu thôi…
Sứ giả này vẫn cười lạnh như cũ.- Đại nhân phái ta tới là muốn hỏi ngươi, ngươi rốt cục có nghĩ là làm cho sau cuộc chiến Đức Xuyên gia kéo dài tiếp, không đến nỗi diệt vong dưới tay triều đình và gia tộc quý quốc hay không?
Tỉnh Y Trực Hiếu nhìn chằm chằm đối phương, sau một hồi, lão rốt cục mới lên tiếng lần nữa.
- Nếu ta muốn, lại nên làm như thế nào?
Từ xưa tới nay, thời điểm Mạc Phủ diệt vong, những gia tộc mạc Phủ chi phối cũng có kết cục không tốt. Thời điểm Liêm Thương diệt vong, thực tế là bị Mạc Phủ chi phối bức bách mà chết, gia hệ hoàn toàn cắt đứt, mà khi Thất Đinh Mạc Phủ diệt vong, một đời Tướng quân cuối cùng Túc Lợi Nghĩa Chiêu làm điều sai trái, nhiều lần bị Chức Điền Tín Trường lưu đày, cuối cùng dưới tay Phong Thành Tú Cát chỉ vẻn vẹn còn mười ngàn thạch lãnh địa gượng ép xếp vào Đại Danh, hơn nữa cuất gia cho qua chuyện, mà con y Túc Lợi Nghĩa Tầm cũng bị bức bách ở tuổi còn trẻ đã phải xuất gia, cuối cùng không có con nối dõi mà chết đi, toàn bộ gia tộc Tướng quân Túc Lợi như thế mà đoạn tuyệt.
Nếu như Giang Hộ Mạc Phủ thật sự diệt vong, Đức Xuyên gia gặp tình cảnh quẫn bách nào đây? Vị này hỏi vấn đề Tỉnh Y Trực Hiếu cũng nghĩ nhiều lần, hơn nữa lâm vào hoảng sợ không ngừng.
Theo tình huống như thế, nếu như tình thế hiện tại sứ thần Đại hán nguyện ý buông tay cho Đức Xuyên gia một con ngựa mà nói… Như vậy xem như là ĐứcXuyên gia được may mắn tựa trời rồi.
Lúc trước tướng quân Đức Xuyên Gia Quang và Lão trung đứng đầu Thổ Tỉnh Lợi Thắng nhiều lần phái sứ giả, mưu cầu cùng Đại Hán đàm phán, Tỉnh Y Trực Hiếu tuy rằng biết tình cảnh hiện tại, nhưng là vì không ảnh hưởng bọn họ cho nên vẫn không can thiệp gì, nhưng sứ thần Đại Hán lại đưa ra lệnh khó nhằn khiến Mạc Phủ tiếp nhận được điều kiện, cho nên đàm phán lần nữa gián đoạn.
Lúc này sứ thần Đại Hán chủ động cùng Mạc Phủ đàm phán hòa bình chỉ sợ… chỉ sợ điều kiện càng làm cho người ta khó chịu nỗi, chí ít Tướng quân đại nhân nhất định khó tiếp nhận.
Nhưng hiện tại tình hình Mạc Phủ xấu như thế, y lại không có thuật hồi thiên, như vậy hiện tại đủ khả năng theo đuổi, cũng chỉ là tận lực tranh thủ vì thể diện Đức Xuyên gia mà thôi. Cho nên lão cho dù trong lòng không ôm hy vọng quá lớn, trong miệng muốn từ chối đối phương một chút.
- Lúc trước chúng ta cùng Mạc Phủ đàm phán qua rồi, chúng ta thương lượng điều kiện hiện tại, tiên sinh đã biết rồi? Vị sứ giả này vẫn bình tĩnh như cũ.
- Chúng ta lúc trước còn điều kiện này, chỉ cần Mạc Phủ đồng ý những điều kiện này, chúng ta cùng Mạc Phủ giảng hòa, hơn nữa khiến Đức Xuyên gia được bảo toàn.
Trước sứ giả Mạc Phủ, sứ thần Đại Hán đưa ra xóa bỏ Mạc Phủ và tướng quân, thay mới Đức Xuyên Gia cũng trừng trị kẻ đại thần đầu sỏ, cùng bồi thường khoản tiền các hạng, bởi vì thực sự quá hà khắc, cho nên bản thân Đức Xuyên Gia Quang tự mình chối bỏ những điều kiện này – Lý do cũng hết sức rõ ràng, nếu như đáp ứng, gã phải từ ngôi vị Tướng quân lui xuống, khi đó lại nên tự xử như thế nào?