Công bằng mà nói, tuy không thích người của Đức Xuyên gia chút nào, nhưng Hòa Tử hoàng thái hậu từ sau khi đến hoàng cư, quả thực vẫn đều tận tâm hầu hạ Pháp hoàng bệ hạ, hơn nữa nỗ lực muốn lấp đầy rạn nứt giữa triều đình và Mạc Phủ, đối với bà mà nói, muốn tìm một cái tội cũng thực sự khó.
Nhưng... trên đời này làm gì có nhiều việc phân rõ được phải trái như vậy.
Đến lúc này, triều đình đã coi Mạc Phủ là đầu đảng tội ác, một khi đã như vậy liền quyết tuyệt không để lại con gái của Mạc Phủ tiếp tục làm trung cung, thậm chí cũng không được để một người con gái của Đức Xuyên gia là vua một nước...
Những ngày qua, Pháp hoàng bệ hạ ở phía nam vẫn luôn gửi chỉ thị cho y, dường như không rõ chi tiết, nhưng duy nhất chính là không có lời nào liên quan đến Hòa Tử hoàng thái hậu.
Không có một câu nói, thì đã thay mặt cho thái độ của bệ hạ, mà là một thần tử trung thành, Nhị Điều Khang Đạo cho rằng có một số việc phải do tự mình làm, mà không được để quân thượng khó xử.
Công bằng mà nói, Hòa Tử hoàng thái hậu chịu ở lại Đô Kinh vào lúc gian nan này, một mình đối mặt với nguy hiểm, quả thực khiến người ta có chút kính nể, nhưng thỉnh thoảng lập trường là quyết tuyệt không xao động được.
Nhị Điều Khang Đạo phất phất tay, ra hiệu cho người phía sau tiến lên.
- Dẫn kẻ phạm tội này đi! Giam giữ lại!
Theo mệnh lệnh của y, mấy người này không tiếng động tiến về phía màn trúc.
- Các ngươi muốn làm gì? Sau màn trúc lập tức vang lên tiếng lăng nhục.- Các ngươi mới là nghịch tặc!
Nhưng tất cả mọi người đều mắt điếc tai ngơ, xốc hẳn màn trúc lên.
Một khắc này, Hòa Tử hoàng thái hậu tức giận đến mức tái mặt, trước đây bà là con gái Tướng quân Mạc Phủ, về sau lại là trung cung, cho dù là lúc tiếp đãi ngoại thần cũng đều là người người cung kính vô kể, nào đã từng phải chịu khuất nhục như vậy?
Lúc này, dung nhan Hòa Tử hoàng thái hậu cũng lộ ra trước mặt mọi người, tuy bởi vì gần đây một loạt việc đả kích, cho nên có vẻ tiều tụy không ít, nhưng còn nhìn ra được vẻ đẹp vốn có, cộng thêm với quần áo đẹp đẽ quý giá, cho nên nhìn qua ung dung quý phái, dáng vẻ cao sang.
Chỉ là loại dáng vẻ này bây giờ lại bị phẫn nộ phủ mờ.
Sau khi màn trúc bị xốc lên, bà phẫn hận ném chiếc quạt trong tay về phía Nhị Điều Khang Đạo, sau đó hoàn toàn không để ý đến việc làm như vậy sẽ mang đến nguy hiểm mà luôn miệng mắng.- Nghịch tặc! Nghịch tặc!
Mà Nhị Điều Khang Đạo vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ là cho người cưỡng chế dẫn bà ra khỏi ngự điện và hoàng cư, tạm thời nhốt ở trong phủ đệ của một vị công khanh.
Mà cùng ngày hôm đó, sứ thần Đại Hán Chu Phác cũng đến trong thành Đô Kinh nhưng vì chiến sự hiện tại vẫn vô cùng căng thẳng, lại thêm quốc quân vẫn còn chưa có hồi giá, cho nên Chu Phác cũng xin miễn lễ nghi long trọng, mà là khăn áo nhẹ nhàng đến trong thành. Hơn nữa, theo đòi hỏi của hắn, phủ đệ của Kiều Bản Thực Thôn được tạm thời trưng dụng để hắn ở - cho dù có rất nhiều phủ đệ xa xỉ hơn phủ này nhiều, nhưng Chu Phác lại chọn ở chỗ mình đã từng sống một thời gian này.
Mà sau khi gã đến ở, lại bắt đầu bận rộn.
Nhị Điều Khang Đạo đầu tiên là thông báo cho Chu Phác việc của Hòa Tử hoàng thái hậu, còn Chu Phác tỏ vẻ việc như thế này là việc trong nội bộ triều đình Nhật Bổn, gã sẽ không can thiệp, nhưng gã đề nghị tốt nhất nên giam lỏng Hòa Tử lại, đãi ngộ đừng quá thấp, giữ cho bà ta một chút thể diện, đợi đến sau này hãy định đoạt xử lý bà ta như thế nào.
Sau đó, Chu Phác cùng với đám tham nghị của mình bàn bạc hành động sau này.
Đại quân Mạc Phủ chủ động rút khỏi Đô Kinh, quả thực là rất ngoài dự liệu của bọn họ, cũng khiến cho kế sách tiêu diệt đám quân đội này ở Đô Kinh bị vỡ. Nhưng, nếu vẫn là bại quân đào quân, thì cũng không cần quá sợ hãi.
Lúc này điều khiến đám Chu Phác lo lắng nhất là Lập Hoa Tông Mậu bên đó, dù sao y phải đối mặt với tấn công chính diện của đại quân Mạc Phủ, cho nên đám người Chu Phác quyết định về sau cử ra một đám quân đội vũ trang nhẹ truy kích theo sau đám bại quân Đô Kinh, sau đó chủ lực lại tiến quân về phía Nại Lương, chuẩn bị gấp rút tiếp viện Lập Hoa Tông Mậu.
Đồng thời, bọn họ cũng chính thức đi Tín Cửu châu, thúc giục Triệu Tùng thực hiện kế sách đã định.
Cứu viện Lập Hoa Tông Mậu, vừa ngăn cản thế tiến công của đại quân Mạc Phủ từ Quan Đông phái đến, củng cố lãnh thổ triều đình Nhật Bổn đã chiếm lĩnh, cũng kiềm chế chặt chẽ đại quân của Tỉnh Y Trực Hiếu và y quản hạt tại vùng gần kinh kỳ, từ đó đạt được mục tiêu kế sách lúc trước, để cho quân đội Đại Hán không bị trở ngại mà tiến thẳng tấn công Quan Đông, đánh một đòn trí mạng cho Mạc Phủ.
Nhị Điều Khang Đạo thông suốt bố trí của Chu Phác, y cũng biết hiện giờ triều đình tuy đã chiếm cứ được vùng đất lớn gần kinh kỳ, nhưng vốn dĩ kỳ thực vẫn tương đối không ổn định, cho nên vẫn cần giúp đỡ của Đại Hán, ít nhất cần biện pháp áp đảo Mạc Phủ, để Mạc Phủ không còn uy hiếp được đến trong kỳ nữa.
Cho nên, y cũng vô cùng phối hợp với đòi hỏi của Chu Phác, lập tức hạ lệnh lại tập kết đại quân, trừ những tiểu bộ đội phải ở lại giữ Đô Kinh và những nơi khác ra, toàn chủ lực lại bắt đầu đi theo bên người Chu Phác, sau đó theo mệnh lệnh của gã cùng tiến quân về hướng Nại Lương.
Đồng thời, để tiến thêm một bước khuếch trương thanh thế, Nhị Điều Khang Đạo và Chu Phác còn cố ý ban bố hịch văn nữa, tuyên cáo với cả Nhật Bổn sự thật rằng triều đình đã chiếm lại Đô Kinh, sau đó lấy sự thực này để luận chứng triều đình là nơi thiên mệnh, Mạc Phủ đã không còn nhiều thời giờ nữa. Bọn họ còn phái sứ giả đặc biệt đến Tiền Điền gia của Gia Hạ phiên bên đó, đòi Tiền Điền gia nhanh chóng quay về với chính nghĩa.
Tiền Điền gia là Đại Danh lớn nhất Nhật Bổn sau Mạc Phủ, nếu bọn họ quay về với chính nghĩa thì không khác gì thêm một đòn nặng nề cho Mạc Phủ. Về vấn đề lãnh địa mà Tiền Điền gia tâm tâm niệm niệm, Chu Phác cũng để cho sứ giả mang cam đoan đến cho bọn họ - chỉ cần Tiền Điền gia nhanh chóng đưa ra cờ hiệu đến, trợ giúp triều đình đối kháng Mạc Phủ, thì sau cuộc chiến thừa nhận lãnh địa Tiền Điền gia hiện có, để Tiền Điền gia tiếp tục thống trị Gia Hạ phiên.
Ngụ ý, nếu Tiền Điền gia hiện giờ vẫn còn lưỡng lự, tiếp tục dao động không ngừng, thì sau cuộc chiến sẽ phải cắt giảm lãnh địa của Tiền Điền gia. Theo tình thế triều đình và quân đội Đại Hán đã trọng chiếm Đô Kinh, uy hiếp như thế đã không còn cần nói rõ nữa rồi.
Mà khi Chu Phác và Nhị Điều Khang Đạo dẫn đại quân một mạch tiến về Nại Lương, Triệu Tùng và Ngiêm Quảng ở Cửu Châu xa xôi cũng nhận được tin tức gã gửi đi.
Thời giờ này bọn họ vẫn luôn ở đảo Cửu Châu án binh bất động, theo dõi chặt chẽ mọi thay đổi trên đảo Bản Châu, cũng đang đợi thời cơ mình xuất động giải quyết dứt khoát. Mà hiện giờ bọn họ đều cảm thấy, thời cơ này đã càng ngày càng gần rồi.