Tùng Bình Tín Cương cố gắng dẫn dắt bộ hạ chống đỡ ở trên tiền tuyến, nhưng trận tuyến của y đã bị nén ép thành một tuyến mỏng manh, bất cứ lúc nào đều sẽ có nguy cơ bị đập nát, những binh lính Đại Hán như thể là lấy một loại trầm tĩnh đến điên cuồng, nện bước bất loạn từng chút từng chút đẩy về phía trước, bọn họ giẫm lên thi thể đã ngã xuống của hai bên binh lính, không một chút lay động đè tới trước trận quân địch rồi, sau đó các tay súng kíp đã sớm chuẩn bị sẵn bắt đầu nổ súng liên tục, khiến trận tuyến đã bắt đầu có chút chống đỡ hết nổi càng thêm tràn đầy nguy cơ.
Đức Xuyên Gia Quang khàn cả giọng đi mệnh lệnh người chung quanh tiếp tục đi truyền lệnh, đòi hỏi binh lính xung quanh đến ngăn cản giặc Hán, nhưng đúng lúc này, gã nghe được bên hông truyền đến một trận tiếng vó ngựa, gã đờ đẫn nhìn sang nơi âm thanh truyền đến, sau đó phát hiện một đám kỵ binh đang lấy tốc độ cực nhanh lao đến bên gã, tựa như là luồng gió màu đỏ, mà ở trước mặt bọn họ, quan binh Mạc Phủ đã bắt đầu chạy trốn.
Binh lính vì an toàn mà chạy trốn, theo bản năng đè ép tới trung ương bổn trận, nhưng mà lại khác với viện quân, những bại binh này chỉ đành mang đến hỗn loạn càng lớn hơn nữa cho bổn trận, những người này hỗn loạn trà trộn vào trong bộ đội điều động, quả thực khiến cho tất cả mọi người đều tiến thoái không được, loại cảnh tượng bùn bẩn tê liệt này, đối với bất kỳ một danh tướng nào khi nhìn thấy trong lòng đều run sợ, huống chi là Đức Xuyên Gia Quang?
Lo lắng và phẫn nộ làm bỏng lòng gã, khiến cổ họng gã lại ngòn ngọt lần nữa, máu loãng vọt tới trong miệng, gần như sẽ hôn mê bất tỉnh, chỉ là dựa vào một chút tinh lực cuối cùng, gã mới không có bị ngã xuống như vậy.
Đúng lúc này, không trung bỗng nhiên trở nên ảm đạm, lớp mây thật dày che ở đường chân trời, gió to mãnh liệt cuồn cuộn bay lên, gió cuốn cả nhánh cây ném về phía không trung, đồng thời nổi lên một trận bụi đất tung bay, dường như biểu thị một trận bão tố đột nhiên giáng lâm.
Khi nhìn thấy trời sắp mưa rồi, trong lòng Đức Xuyên Gia Quang bất chợt thả lỏng, chỉ cần chống đỡ thêm một lát, đợi đến khi trời mưa, lửa đạn của quân đội Đại Hán không phát huy được, hơn nữa mưa to và lầy lội trì trệ bước chân của quân đội Đại Hán, làm cho bọn họ không tiếp tục khuếch trương ưu thế của bọn họ, cũng làm cho quân đội Mạc Phủ ở trong bại thế dần dần tạm thời thở ra một cái, thu nạp một chút trận tuyến.
Mau trời mưa... Mau trời mưa... Thần Quân phù hộ, mau trời mưa, phù hộ một chút con cháu của ngươi đi!
Gã gần như hô lên cầu xin ở trong lòng.
Nhưng mà, trước hết hạ xuống cũng không phải hạt mưa, mà là đạn pháo.
Pháo binh Đại Hán đã lấy tốc độ cực nhanh một lần nữa vận động tới trên trận địa mới, lại lần nữa bắt đầu pháo kích rồi, còn pháo binh quân Mạc Phủ thì không phải như vậy, đám pháo binh Đại Hán huấn luyện có tố chất căn cứ tình trạng có được trên chiến trường đến điều chỉnh tốt chỗ đặt pháo xạ kích, và pháo dã chiến chất lượng tốt của Đại Hán lại lần nữa phát huy được uy lực của chúng nó.
- Oanh! Oanh!
Không biết là tiếng sấm hay là tiếng pháo oanh kích, gần như toàn bộ đại địa đều đang run chuyển lên, đại lượng đạn pháo gào thét ở trên trời, sau đó quay đầu đánh tới trung ương bổn trận của quân Mạc Phủ, chúng nó chuẩn xác đánh trúng mục tiêu dự định, cũng làm cho bổn trận hiện giờ đã chật chội bùn bẩn trở nên càng thêm hỗn loạn.
Đạn pháo được hỏa dược gia tốc, giống như ác ma chùy xích, đi đến nơi nào nơi đó đều là gió tanh mưa máu, khắp nơi đều là huyết nhục văng tung tóe, có một số đạn pháo thậm chí nện thẳng vào trên người, mở một cái động lớn hoặc là đánh đến người thành bầm thây. Loại cảnh tượng máu loãng và phần còn lại của chân tay đã bị cụt bay múa chung quanh đáng sợ này, rốt cục đã khiến cho quân tâm di động, đại quân Mạc Phủ hoàn toàn chống đỡ không nổi rồi.
- A! Vô số người gào lên, binh lính bị thương và không bị thương, binh lính bại lui và binh lính tiến đến tiếp viện, binh lính đã chết và binh lính sắp chết hết thảy đều chen chúc lại với nhau, sau đó gào lên chạy trốn về phía sau.
Bởi vì bị pháo oanh đánh tan chế độ xây dựng hoặc là giết chết quan chỉ huy, một số bộ đội lui lại lâm vào bên trong không hề trật tự và tan tác lớn, bọn quan binh của bọn họ mới vừa rồi còn giống như sư tử dũng cảm đi chiến đấu với quân đội Đại Hán, lúc này đã không còn có dũng khí, bọn họ gào lên chạy về phía sau, cũng không ngăn cản hết thảy trước mắt, bất kể là động viên, la mắng hay là múa may đao kiếm giết chết lính đào ngũ, cái gì cũng không ngăn cản được bọn họ chạy trốn về phía sau, bọn họ vừa rồi dũng cảm tiến tới, hiện tại cũng đã bị thương vong đáng sợ và quân địch oanh kích tiêu mài mất hết tất cả ý chí, tình nguyện chấp nhận chiến bại nhục nhã cũng phải chạy trốn khắp nơi, trong dòng người chạy trốn lớn này, cho dù có những người muốn lưu lại chiến đấu cũng không khỏi không bị quấn kẹp lấy mà chạy trốn, có một số bại binh trong lúc đang trốn chạy giẫm đạp lẫn nhau, người bất hạnh thì bị tươi sống đạp chết, thậm chí còn có người vì tranh đoạt lối trốn chết mà chém giết với nhau.
Lúc này, rốt cục trời đã mưa rồi, nhưng hiện tại mới bắt đầu mưa cũng không đạt tới được hiệu quả mà Đức Xuyên Gia Quang hy vọng đạt thành, ngược lại khiến cho quân Mạc Phủ đã bắt đầu tan tác trở nên càng thêm hỗn loạn hơn, vô số người ở trong mưa lầy lội chạy trốn ra khắp nơi, có một số người trốn vào trong rừng cây, có một số người thì mặc kệ tất cả chạy về phía sau, chỉ muốn thoát khỏi mảnh chiến trường đáng sợ này.
Nhưng kẻ địch của bọn họ lại không có dự tính cho bọn hắn được may mắn như vậy, khi quân đội Mạc Phủ bắt đầu chạy tán loạn, quân đội của Đại Hán bắt đầu với tốc độ nhanh hơn, không lưu tình chút nào truy kích về phía trước, bọn họ phải thừa cơ hội này hoàn toàn đánh bại đại quân Mạc Phủ.
Loại truy đuổi không lưu tình chút nào, khiến cho đám quân Mạc Phủ càng thêm tuyệt vọng, có một số người chạy một chút liền đã tiêu hao hết toàn lực, bởi vì khẩn trương mà không động đậy được, kết quả binh lính Đại Hán bị truy kích giết chết, có một số người dứt khoát quỳ xuống đất cầu xin được tha thứ, mà có một số người thì rơi hẳn vào trong mê man và sợ hãi bỏ mạng chạy tới bờ sông Đa Ma Xuyên.
Những binh lính Mạc Phủ đó tiến thoái không được, khi nhìn thấy kỵ binh Đại Hán truy kích tới đây, khóc to hô lên vọt tới trong sông, tuy rằng nhân số binh lính Đại Hán đang truy kích bọn họ xa xa ít hơn bọn hắn, nhưng những bại binh đã mất đi hết thảy ý chí chiến đấu, bản năng cầu sinh làm cho bọn họ quên đi tất cả quân lệnh, bọn họ dứt khoát nhảy tới trong sông.
Đa Ma Xuyên cũng không quá mãnh liệt rất nhanh liền nuốt sống một đoàn quân Mạc Phủ, những binh lính này gào to giẫm lên trên bờ sông, từ từ đều chìm đến trong đáy sông, bọn họ vĩnh viễn đều không trốn khỏi được.
Nhìn cảnh tượng đáng sợ khắp nơi, Đức Xuyên Gia Quang đã tuyệt vọng tới cực điểm, gã cả ngày nay giống như tổ phụ của gã, mạo hiểm trong mưa bom bão đạn anh dũng đi chỉ huy tác chiến, nhưng mà hiện tại khi đối mặt với trận đại nạn này gã cũng đã hết đường xoay xở, các kỳ bản và túc khinh nhiều thế hệ bảo vệ gã, giờ phút này lại chỉ muốn chạy trối chết, không còn có người nào bận tâm cho gã, chiến đấu vì gã.