Tuy nhiên, Xuân Nhật Cục tuy rằng được sủng ái tin tưởng vô cùng, nhưng nàng cũng là một người hết sức cẩn thận và an phận thủ thường. Ngày thường, Nhật Xuân Cục tuyệt đối không tham dự vào khi Đức Xuyên Gia Quang xử lý chính sự, bởi vì hôm nay Đức Xuyên Gia Quang đột nhiên ngất xỉu, nàng mới bất chấp như vậy, lúc nhận được tin báo liền chạy thẳng tới chăm sóc Tướng quân đại nhân.
Theo cẩn thận chăm sóc của nàng, Đức Xuyên Gia Quang rốt cục cũng từ từ tỉnh lại, đã có tinh lực gọi những trọng thần thân tín nhất Mạc Phủ tới.
Sau khi cung kính hành lễ với Đức Xuyên Gia Quang, Thổ Tỉnh Lợi Thắng quỳ trước mặt Tướng quân đại nhân, cùng đợi Tướng quân đại nhân chỉ bảo, mà Đức Xuyên Gia Quang phất phất tay, những người này đều biết phải rời đi.
Xuân Nhật Cục cũng muốn rời khỏi, sau đó khi nàng hành lễ tính rời đi, Đức Xuyên Gia Quang lại đột nhiên nắm tay nàng thật chặt, gã nắm quá chặt, khiến Nhật Xuân Cục có chút đau, như thể là dùng phương thức này để nhận được chút ấm áp và an ủi.
Nhật Xuân Cục đau xót, nàng khó xử nhìn Thổ Tỉnh Lợi Thắng, mà Thổ Tỉnh Lợi Thắng không biểu lộ thái độ gì, vì vậy nàng liền ở lại, cẩn thận nắm lấy tay Đức Xuyên Gia Quang.
- Vừa rồi, ta nhận được tin từ Tam Hà truyền tới Kế tiếp, ĐứcXuyên Gia Quang hạ giọng nói.
Gã vẫn nằm tư thế như cũ, ánh mắt nhìn nóc phòng, giống như là đang tự lầm bầm.
- Quân đội giặc Hán đã đổ bộ lên rồi, hơn nữa nhìn tầm vóc là một cánh đại quân rất lớn
- Cái này….
Cho dù người trầm tĩnh như Thổ Tỉnh Lợi Thắng, lúc này cũng không nhịn được mà kinh ngạc vô cùng.- Cái này… đại nhân… cái này…
Sau một hồi nói năng lộn xộn, gã mới trầm mặc lại, tiếp nhận tin tức này.
Mặc dù thời điểm Đức Xuyên Gia Quang nói có phát sinh đại sự đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe tới giặc Hán ở Quan Đông đã đổ bộ lên bờ, Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn hêt sức chấn động.
Khó trách Tướng quân đại nhân lại bị chấn động mạnh như vậy.
- Ngươi đã nói đúng. Đức Xuyên Gia Quang nở nụ cười khổ.- Giặc Hán quả nhiên đã đổ bộ lên Quan Đông rồi.
Thổ Tĩnh Lợi Thắng im bặt một hồi, lão muốn nói điều gì, cuối cùng vẫn nói không nên lời, chỉ đành thở dài.
Lúc trước trên dưới Mạc Phủ hội nghị, vì để ứng phó giặc Hán tiến vào kinh thành, các trọng thần Mạc Phủ tranh luận lần nữa, lúc này Thổ Tĩnh Lợi Thắng đề nghị bỏ toàn bộ khu đất liền Tây Quốc, đổi lại cố phòng thủ Quan Đông, thế nhưng cố Đại lão Mạc Phủ Tĩnh Y Trực Hiếu lại phản đối ý kiến của lão, sau đó yêu cầu đem quân tới quyết chiến với giặc Hán, tranh thủ khôi phục kinh thành, chí ít ngăn được giặc Hán ở ngoài Tam Hà.
Lúc ấy Thổ Tĩnh Lợi Thắng đối với lần này rất phê bình, hơn nữa còn hỏi ý kiến của Thổ Tĩnh Trực Hiếu, tình huống bây giờ Đại Hán nắm toàn bộ ưu thế trên biển, nếu như y mang đại quân đi, giặc Hán ở Quan Đông đổ bộ lên bờ thì phải làm sao. Kết quả Thổ Tĩnh Trực Hiếu lại không cho rằng tình huống như vậy sẽ phát sinh, y cảm thấy bây giờ chủ lực giặc Hán đang ở bên trong kỳ huyết chiến, chỉ cần mang theo đại quân tiến lên, bọn họ không rảnh để dành thời gian cho việc khác.
Kết quả sự thật chứng minh, Thổ Tĩnh Lợi Thắng băn khoăn đúng là rất đúng, khi đại lão Thổ Tĩnh Trực Hiếu mang theo đại quân đi khỏi Quan Đông, Giặc Hán thật sự đổ bộ lên Quan Đông ngay sau đó.
Nhưng bây giờ Thổ Tĩnh Lợi Thắng thà rằng là mình đoán sai, bởi vì giặc Hán đổ bộ lên Quan Đông, không khác gì cho Mạc Phủ đang bấp bênh một đòn trọng kích, hơn nữa so với lần tấn công trước càng có khả năng là đòn chí mạng – Hoành Tư Hạ ngay bên cạnh Giang Hộ, cách Giang Hộ tuy chỉ hơn một trăm dặm, sau khi giặc Hán ở trong này đổ bộ lên, là uy hiếp ngay được Mạc Phủ, làm cho người ta như nghẹn ở cổ họng.
- Bây giờ, ngươi còn có cách gì sao?
Mang theo một chút bất đắc dĩ và một chút chờ đợi, Đức Xuyên Gia Quang lại lần nữa hỏi vị Lão trung thủ tọa này.- Ngươi cảm thấy ứng thế nào với giặc Hán?
Thổ Tĩnh Lợi Thắng buông tầm mắt xuống, sa vào trầm tư, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lão cũng thật không có phương pháp nào quá tốt.
- Khi chúng ta nhận được tin, giặc Hán đã đổ bộ lên được nửa ngày rồi, bây giờ bọn họ đã dừng chân ổn rồi, chúng ta chỉ sợ khó lay động được, đẩy bọn họ xuống biển. Một lúc sau, lão mới khó khăn nói.- Địa hình bán đảo Tam Hà hẹp dài, chúng ta cũng không có cách nào cử đại quân cùng quyết chiến, vả lại bây giờ dáng vẻ giặc Hán đang thịnh, bọn họ khẳng định cũng đang mong quân ta tiến đến…
- Cho nên không nên để toàn quân tấn công giặc Hán sao? Tuy rằng lão nói từ ngữ mập mờ, nhưng Đức Xuyên Gia Quang vẫn hiểu rõ ý tứ của lão.
- Đúng đấy, Tướng quân đại nhân Thổ Tỉnh Lợi Thắng bây giờ đã thẳng thắn bộc trực.- Dù sao phòng thủ so với tiến công vẫn dễ dàng hơn một chút.
Từ khi Tỉnh Y Trực Hiếu mang đại quân rời khỏi Giang Hộ, Quan Đông tuy rằng còn tập hợp phần lớn quân đội Mạc Phủ, con số thoạt nhìn hết sức kinh người, thế nhưng trong đó tham chiến chỉ có một phần trăm thậm chí là ít hơn, hơn nữa cho dù là võ sĩ muốn chiến, so với tinh binh giặc Hán cũng kém hơn rất nhiều, cho nên ngay từ đầu Thổ Tĩnh Lợi Thắng liền không muốn phái đại quân đi tới Hoành Tu Hạ cùng giặc Hán quyết chiến và đem bọn họ đẩy xuống biển, mà giữ lấy kế sách ban đầu là gom lại phòng thủ.
Huống chi, địa hình vô cùng bất lợi đối với việc đại quân tiến quân, ở giữa eo đất chật hẹp, nếu như đại quân đụng phải hỏa pháo hải lục vô cùng sắc bén của giặc hán, hậu quả thật không lường nổi.
- Vậy ý ngươi là cố thủ Giang Hộ hả? Đức Xuyên Gia Quang hỏi ngược lại.
- Đúng vậy, bây giờ kế sách khả thi chỉ có phòng thủ, đem đại quân tập hợp nơi này và dốc sức với giặc Hán. Thổ Tĩnh Lợi Thắng lập tức gật đầu, tuy nhiên giọng điệu đã trở nên trầm trọng.- Quân địch nếu như ở Hoành Tu Hạ đổ bộ lên đất liền, bọn họ hiển nhiên sẽ không ở chỗ này khổ đợi mà thôi, bọn họ nhất định sẽ thẳng tiến về Giang Hộ, mà khi đó chúng ta sẽ cùng giặc Hán quyết chiến… mà hiện tại, chúng ta không nên tiếc rẻ, bất cứ giá nào cũng phải củng cố phòng thủ hơn nữa còn rút lại phòng thủ.
Đức Xuyên Gia Quang lập lại mấy lời của đối phương, sau đó đầu bắt đầu đau lên, suy tư cũng chầm chậm trở nên mơ hồ, lại có một chút choáng váng, gã cưỡng ép mà cắn chặt môi, hồi phục được chút tỉnh táo.
- Cái kia cứ dựa theo ngươi nói mà làm theo, tập hợp hết mọi người, cố thủ Giang Hộ, cùng giặc Hán kéo dài thời gian.
- Đại nhân, chớ quá lo lắng. Mắt thấy bộ dạng Đức Xuyên Gia Quang đau khổ, Thổ Tĩnh Lợi Thắng không kìm được mà trấn an gã.- Giặc Hán tuy rằng thuyền tốt pháo mạnh, nhưng dù sao bọn họ vận chuyển cũng có hạn, không cách nào đem quá nhiều người đến Quan Đông được, hơn nữa giặc Hán đang có một đám người cùng Trực Hiếu Công giằng co, cho nên… cho nên thần thấy, nhân số đổ bộ lên Quang Đông cũng sẽ không nhiều lắm! Chỉ cần… chỉ cần chúng ta giữ vững Giang Hộ, tiêu hao binh lực địch, cuối cùng… đúng là vẫn có hy vọng đấy…