Sau lời nói hùng hồn của Đức Xuyên Gia Quang, những người trong biểu điện thoáng có chút mơ mộng. Mọi người không hiểu vì sao Đức Xuyên Gia Quang đột nhiên đưa ra quyết định như vậy.
Trước khi Đức Xuyên gia làm nên sự nghiệp, gia tổ của Đức Xuyên Gia Quang từ một góc chầm chậm lập nghiệp, sau cùng kế thừa sự nghiệp của Chức Điền Tín Trường và Phong Thần Tú Cát, thành lập nên Mạc Phủ thống trị toàn bộ Nhật Bổn. Trên con đường gây dựng sự nghiệp gian khổ, đương nhiên không thiếu việc dẫn binh đi chinh phạt đánh trận, giao chiến với nhiều nhân vật lớn thời Chiến Quốc.
Cho dù là hai mươi năm trước hai lần vây công Đại Bổn, Đức Xuyên Gia Khang dù đã già cũng đích thân lãnh binh ra trận, bức tử con trai Tú Lại (Hideoyori) của Phong Thần Tú Cát mới chịu thôi. Mà một năm sau khi chinh phạt Đại Bản, Đức Xuyên Gia Khang liền đột ngột qua đời.
Mà người thừa kế của y Đức Xuyên Tú Trung, cũng từng đi theo phụ thân dẫn binh đánh trận. Cho nên mấy mươi năm trước các Tướng quân Đức Xuyên gia dẫn binh ra trận chẳng có gì lạ.
Nhưng, bắt đầu từ lúc đó, mấy mươi năm trôi qua, tình hình hiện tại đã hoàn toàn khác. Đức Xuyên Gia Quang từ lúc sinh ra chưa từng lãnh binh đánh trận. Cho dù là sau khi làm Tướng quân, y thật sự là không biết chút gì về quân vụ.
Tuy rằng Tướng quân là trụ cột của võ gia, là thiên hạ đệ nhất võ sĩ, nhưng tình hình thực sự là như vậy. Cho nên khi Đức Xuyên Gia Quang nói mình muốn ra chiến trường quyết chiến với giặc Hán, phản ứng đầu tiên của các trọng thần Mạc Phủ không phải là phấn chấn tinh thần, mà càng thêm sầu lo.
Nhưng lúc Đức Xuyên Gia Quang đang phấn khởi như vậy, không ai dám hỏi tới, nên có không ít người lén nhìn về phía Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng, hy vọng lão đứng ra ngăn cản Đức Xuyên Gia Quang phạm phải sai lầm ngu xuẩn vào thời khắc mấu chốt này, càng thêm hy vọng lão đưa ra được sách lược ứng đối tốt hơn.
Mà Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn im lặng không nói, dường như không nghe thấy quyết định của Đức Xuyên Gia Quang.
- Bẩm đại nhân, tình thế trước mắt nguy cấp, vạn lần không được khinh cử vọng động!
Lão trung Tùng Bình Tín Cương ngồi không yên, dập đầu khẩn cầu Gia Quang thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.
- Tướng quân đại nhân thân gánh vác an nguy của Mạc Phủ, tuyệt đối không được có bất kỳ sơ suất nào. Nếu như trên chiến trường xảy ra bất trắc gì, thì thì Mạc Phủ càng thêm nguy cơ đầy rẫy!
Sau khi Mạc Phủ giao chiến với Đại Hán, vì bị cho rằng gánh trách nhiệm khơi mào cuộc giao chiến giữa hai nước, nên hai vị Lão trung Tửu Tỉnh Trung Thế và Tửu Tỉnh Trung Thắng hiện tại đã im lặng, ngay cả lúc Mạc Phủ bàn bạc cũng rất ít dám nói chuyện. Cho nên Tùng Bình Tín Cương dường như trở thành Lão trung đứng thứ hai sau Thổ Tỉnh Lợi Thắng.
Tuy nhiên, địa vị này không mang đến cho lão vinh quang hay vui sướng gì, mà là bận rộn và phiền não không thôi. Mấy ngày qua lão vẫn luôn cân đối nhân lực và điều động vật tư, dàn xếp tập kết quân đội ở Giang Hộ và các nơi khác của Quan Đông, thậm chí còn phải gom góp lương thực và binh khí, quả thật không rảnh rỗi được chút nào.
Mà bận rộn này không đạt được thắng lợi, lão trơ mắt nhìn giặc Hán giành lấy thắng lợi ở các nơi, sau đó từng bước từng bước áp sát đến cửa ngỏ của Quan Đông. Cái cảm giác này thật sự quá mức khiến người ta khó chịu nổi. Quân tiên phong của giặc Hán sắc bén như thế, lão đương nhiên không dám để Tướng quân Mạc Phủ mạo hiểm đối địch trực diện với bọn chúng.
Nhưng mà đề nghị của lão không được Đức Xuyên Gia Quang tiếp thu. Tướng quân đại nhân ngược lại còn nhíu mày căm tức nhìn lão.
- Nếu như chúng ta thua trận ở dưới thành Giang Hộ, thì lúc đó còn Mạc Phủ sao?
- Điều này điều này
Tùng Bình Tín Cương bị nghẹn lời, ấp úng nói không ra tiếng.
Hiển nhiên, nếu như ở Giang Hộ cũng thất bại thì Mạc Phủ Đức Xuyên nhất định sẽ chẳng còn lại gì. Nhưng lời như thế Đức Xuyên Gia Quang dám nói, lão cũng không dám nói.
- Vậy thì, nếu như ta không lãnh binh, quyết chiến với giặc Hán, khanh cho rằng ai lãnh binh được?
Lão trả lời không được, Đức Xuyên Gia Quang cũng không truy hỏi, mà lại hỏi thêm một câu.
Trước tầm mắt sắc bén linh hoạt của Đức Xuyên Gia Quang, Tùng Bình Tín Cương đổ mồ hôi trán, nhưng vẫn không trả lời được.
Trải qua hơn hai mươi năm trị thế gần đây của Mạc Phủ, những lão tướng còn sót lại từ thời Chiến Quốc đa số đã chết già, một phần nhỏ còn sống thì cũng đã già cỗi, vốn dĩ không lãnh được đại quân đánh giặc. Mà hiện tại trọng thần Mạc Phủ, hai vị Lão trung Tửu Tỉnh gia đã thất thế, đương nhiên không để họ đi lãnh binh quyết chiến với Đại Hán.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng từng tham gia mấy cuộc đại chiến. Nhưng năm xưa lão cũng chỉ là quan quân nhỏ bé trong đại quân Đức Xuyên. Nếu như để lão đích thân lãnh quân, đánh trận chiến liên quan đến sinh tử của Mạc Phủ, quả thật có hơi quá mạo hiểm.
Lúc này, Tùng Bình Tín Cương đột nhiên cảm nhận được Thổ Tỉnh Lợi Thắng thầm đưa mắt nhìn. Vẻ mặt của lão vẫn bình tĩnh, nhưng lại lộ ra một hàm ý khiến Tùng Bình Tín Cương đừng nghi ngờ ý của Tướng Quân Mạc Phủ nữa.
- Y Đậu Thủ (Izunokami). Ta thấy hiện tại cũng chỉ có Tướng Quân đại nhân đích thân xuất mã, mới tập hợp được đại quân giao chiến với Đại Hán, mới hy vọng giải trừ nguy cơ mà thành Giang Hộ gặp phải.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng hạ giọng nói.
- Giặc Hán nếu như cắt đứt được vận tải thủy và nguồn nước của Giang Hộ, đối với Giang Hộ mà nói là một đả kích mang tính hủy diệt. Cho nên chúng ta nhất định không để việc này trở thành sự thật. Cho dù nhất định phải quyết chiến với giặc Hán cũng sẽ không tiếc.
Sau khi Lão trung đứng đầu Thổ Tỉnh Lợi Thắng lên tiếng, quần thần vốn dĩ đang xì xào bàn tán lập tức kết thúc. Đây không chỉ là xuất phát từ uy vọng của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, cũng xuất phát từ suy xét dựa trên hiện thực. Đúng vậy, hiện tại không để Tướng quân đại nhân đích thân lãnh quân quyết chiến với giặc Hán, thì còn ai mang đại quân đi đây?
Hiện tại đại quân Mạc Phủ do quân đội của rất nhiều nơi điều động khẩn cấp đến, cũng chỉ có dùng quyền uy của Tướng quân đại nhân mới điều động hữu hiệu được.
Nhưng Tướng quân đại nhân thật sự có làm được không? Mọi người trong lòng vẫn hết sức nghi hoặc, thậm chí có người còn cảm thấy bi quan.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có duy nhất lựa chọn này của Đức Xuyên Gia Quang.
Tùng Bình Tín Cương hiện tại mới hiểu, tiếng quát tháo của Tướng quân đại nhân, cùng với phấn khởi được cho là kích động, chẳng khác nào cương quyết trong tuyệt vọng.
Từ nhỏ lão đã là hầu cận bên cạnh Đức Xuyên Gia Quang, tình cảm vô cùng sâu nặng, lúc này nhìn thấy Tướng quân đại nhân biểu hiện như vậy, trong lòng vô cùng thống thiết.
Lão lại lần nữa dập đầu, sau đó lớn tiếng nói với Đức Xuyên Gia Quang.
- Tướng quân đại nhân, xin cho thần đi theo ngài đi xuất chinh, cùng nghênh đón giặc Hán! Giặc Hán xâm nhập cảnh nội Quan Đông, hơn nữa binh lực lại không đủ, chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định đánh tan được giặc Hán!
Lời nói hùng hồn của Tùng Bình Tín Cương, cũng thay mặt cho việc Đức Xuyên Gia Quang dẫn binh đích thân nghênh kích giặc Hán trở thành nhận thức chung trong Mạc Phủ.
Mấy ngày qua, trải qua điều tra không ngừng về tình hình quân địch, bọn họ bắt đầu hơi ổn định tinh thần. Bởi vì bọn họ phát hiện binh lực của giặc Hán cũng không nhiều như tưởng tượng, hơn nữa cũng không có dấu hiệu của tiếp viện nhiều ở trên biển. Những trọng thần Mạc Phủ sau khi bàn bạc nhiều lần kết luận, cho rằng hiện tại giặc Hán có lẽ còn có rất nhiều quân đội để lại gần kinh kỳ giao chiến với đại quân của Tỉnh Y Trực Hiếu, cho nên hiện tại chỉ đành chia ra một bộ phận binh lực để đổ bộ Quan Đông.
Chính là vì phán đoán binh lực của giặc Hán ít, cho nên Đức Xuyên Gia Quang mới thúc giục Tỉnh Y Trực Hiếu mau chóng quay về cứu viện, sau đó hai bên giáp công giặc Hán, hoàn toàn tiêu diệt bọn họ. Nhưng trước khi Tỉnh Y Trực Hiếu điều quân trở về, giặc Hán không ngờ chủ động phát động tiến công trước. Đầu tiên là chiếm lĩnh Liêm Thương, sau đó chuyển sang tiến công Giang Hộ, cho nên Đức Xuyên Gia Quang cũng có một cảm giác tức giận như bị miệt thị.
Theo y thấy, quân đội tập trung ở Giang Hộ hiện tại cũng không xem là ít, ít nhất cũng nhiều hơn giặc Hán mấy lần. Chỉ cần mọi người hết lòng đánh giặc, khoan nói tiêu diệt bọn chúng, đánh lui bọn chúng có lẽ không phải là việc khó.
Nhưng mà Đức Xuyên Gia Quang tuy có hào khí, nhưng bản thân cũng biết mình không có kinh nghiệm mang binh đi đánh giặc, cho nên y chỉ định để mình nắm chắc chiến lược, nhân tiện lấy quyền uy của Tướng quân ra hiệu lệnh, còn chỉ huy cụ thể thì giao cho các tướng lĩnh kỳ bản.
Sau khi Đức Xuyên Gia Quang ra quyết định sau cùng với các trọng thần Mạc Phủ, mệnh lệnh bắt đầu được truyền đạt từng cái một. Quân đội trong ngoài thành Giang Hộ bắt đầu tụ họp chuẩn bị điều động, theo sau Tướng quân đại nhân chinh phạt giặc Hán.
Mà lúc này, thành Giang Hộ đã bị rối loạn nhiều ngày càng trở nên hỗn loạn hơn. Kể từ khi Mạc Phủ bắt đầu giao chiến với giặc Hán, các tin đồn bắt đầu lan truyền giữa các cư dân của thành Giang hộ.
Ngay lúc bắt đầu, mọi người vẫn còn tràn đầy lòng tin, không ngừng đồn đại giặc Hán bị phong tỏa ở một nơi nào đó, bị Mạc Phủ đánh cho thảm bại mà về thậm chí toàn quân bị diệt. Nhưng Mạc Phủ liên tiếp bại lui, lập trường của những lời đồn bắt đầu chậm rãi chuyển biến, cuối cùng trở thành lập trường hoàn toàn trái ngược.
Mấy ngày nay, vẫn có vài người đồn rằng Mạc Phủ đã mất toàn bộ đất đai ngoại trừ Quan Đông, có người đồn rằng Đại Danh các nơi đều đã vùng dậy tạo phản, thậm chí còn có người đồn rằng Đại lão Mạc Phủ Tỉnh Y Trực Hiếu suất lĩnh đại quân đã toàn quân bị diệt ở gần kinh kỳ, Giang Hộ cũng sẽ không được trợ giúp của quân chi viện.
Lời đồn lan truyền khắp nơi, gây đả kích cực kỳ lớn đến lòng tin và ý chí của những người trong thành, nhất là lời đồn sau cùng, bởi vì gia quyến của quân đội Mạc Phủ đều ở gần Giang Hộ, nên càng khiến lòng người dao động.
Để ổn định lòng người, Mạc Phủ vẫn rất chú trọng đả kích vào lời đồn. Lần này thậm chí đã xử tử không ít người yêu ngôn hoặc chúng, nhưng Mạc Phủ càng làm như thế lời đồn ngược lại càng dữ tợn hơn, cuối cùng còn truyền rằng thành Giang Hộ sắp trống không, lương thực bị cắt đứt, kết quả khắp nơi đều có người tranh mua lương thực, cuối cùng gây ra tình trạng gần như hỗn loạn.
Có mấy người muốn bỏ chạy khỏi thành, nhưng vì khắp nơi đều có quân đội Mạc Phủ, nên vốn dĩ không chạy thoát, chỉ ở lại thành Giang Hộ, cầu nguyện cho chiến sự sớm ngày chấm dứt.
Sau khi đại quân trong thành bắt đầu tập kết, lời đồn trong thành càng nhiều thêm vài phần. Lúc Đức Xuyên Gia Quang dẫn đại quân ra khỏi thành, lại có vô số gia đình lo lắng cho vận mệnh của chồng và con trai.
Tuy nhiên Đức Xuyên Gia Quang hiện tại không bận tâm nhiều như vậy. Y khoác bộ khôi giáp của Tướng quân, rời khỏi Đại Áo (Oo-oku) mà y vẫn sống, mang theo những tướng lĩnh của mình cùng với cả đại quân, trùng trùng điệp điệp rời khỏi Giang Hộ. Y mặc trên người một bộ khôi giáp sáng loáng màu vàng kim, nhưng vì thân thể yếu ớt của gã, nên bộ dạng của khôi giáp trông chẳng ra cái gì.
Vào hai mươi năm trước, tổ phụ của gã Đức Xuyên Gia Khang cũng dẫn đại quân ra khỏi thành vào buổi sáng sớm như thế này, một mạch tiến về thành Đại Bản, sau cùng diệt trừ dư nghiệt cuối cùng của Phong Thần gia, chiếm được toàn bộ thiên hạ. Hôm nay, gã thì chỉ vì bảo vệ góc Quan Đông cuối cùng của Mạc Phủ mà chiến đấu, chua xót trong đó, vốn dĩ không nói được.
Không được vạn chúng hoan hô, cũng không có nghi thức long trọng, trong cơn gió lạnh buổi sớm, Đức Xuyên Gia Quang lãnh đại quân xuất phát về phía tây bắc Giang Hộ.
Mà vào lúc này, quân đội Đại Hán do Triệu Tùng dẫn đầu đã chiếm lĩnh được Hoành Tân, từ vùng Hoành Tân thay đổi phương hướng, đi về phía bắc. Còn Hoành Tân mà bọn họ chiếm lĩnh được thì giao cho hải quân Đại Hán trú thủ. Dưới mệnh lệnh của Triệu Tùng, hải quân Đại Hán hiện tại lấy việc toàn lực yểm hộ đường lui và hậu cần của lục quân xâm nhập vào trong địa phận làm trung tâm, những kế sách khác đều bị cưỡng ép ngưng lại. Tuy rằng trên dưới hải quân đều có lời phê phán, nhưng theo quyền uy của Triệu Tùng cuối cùng vẫn phải phục tùng mệnh lệnh.
Quan Đông là một vùng bình nguyên rộng lớn, cũng không có quan ải hay cửa ải hiểm yếu, cho nên bọn họ hành quân trên vùng đất này vô cùng dễ dàng. Bọn họ mở ra mấy thông lộ, hơn nữa còn đánh tan quân địch gặp phải trên đường, sau đó tiến thẳng vào đất liền.
Tuy rằng đến hiện tại chiến sự vô cùng thuận lợi, nhưng Triệu Tùng và đám người Nghiêm Quảng vô cùng cẩn thận, không ngừng phái kỵ binh do thám xung quanh điều tra kỹ càng, rất sợ xuất hiện bất kỳ vấn đề nào. Hiện tại bọn họ là cô quân xâm nhập vào đất liền, một khi có sự cố gì, đại quân sẽ vạn kiếp bất phục. Bọn họ tuyệt đối không được mạo hiểm.
Dựa theo kế sách đã định. Bọn họ đi một mạch đến thành Đa Ma. Thành Đa Ma là tòa thành trì nằm ở giữa khu vực sông Đa Ma. Nó trấn giữ dòng nước chính của sông Đa Ma. Chỉ cần chiếm lĩnh tòa thành này, thì cắt đứt sông Đa Ma, khiến nguồn nước và nguồn nước và nguồn cung cung ứng lương thực bị tê liệt một nửa.
Trên đồng ruộng nơi thôn dã, Triệu Tùng dẫn theo binh sĩ của mình hành quân một mạch, từng mảng màu xanh mênh mông vô tận đập vào mắt, có cỏ xanh cũng có lúa nước. Hiện tại nơi bọn họ đặt chân, là một trong những vùng đất phì nhiêu nhất Nhật Bổn. Hiện tại lại đang ở giữa mùa hè, cho nên chỉ nhìn thấy một mảng màu xanh lá.
Nếu như không có chiến sự lần này, nơi đây có lẽ sẽ nghênh đón một vụ mùa sau một hai tháng nữa. Chỉ có điều hiện tại, dọc đường đi bất kể là thôn làng hay là thành nhỏ đều không một bóng người, dường như tất cả mọi người chợt biến mất khỏi thế giới.
Triệu Tùng xâm nhập men theo con đường nhỏ trong thôn làng, đêm đó rốt cuộc đã đến dưới thành Đa Ma. Đây chỉ là một tòa thành nhỏ, hơn nữa quan viên Mạc Phủ và các cư dân sớm đã bỏ chạy khắp nơi, nên bọn họ cũng không tốn sức lực nào để chiếm lĩnh nơi này.
Bởi vì thời giờ đã gần tối, cho nên Triệu Tùng quyết định để đại quân trước tiên cứ nghỉ ngơi chỉnh đốn một đêm, sau đó cho thám mã tiếp tùng lùng sục xung quanh, thám thính tung tích quân địch.
Mà lúc này, Triệu Tùng thì đang ở trong doanh địa ngoài thành quan sát tình trạng bốn phía.
Trời đã vào đêm, ánh chiều tà cuối cùng trước khi mặt trời lặn nhuộm lên đường chân trời một màu vàng kim. Từng áng mây lạc trôi giữa trời, mà mặt đất cũng vì thế mà nhuốm một màu vàng. Y phát hiện xa xa có một rừng cây, nơi đây có một vài cây già. Chúng mọc dọc theo bờ sông, những cành cây cong vẹo, những nhánh cây màu xám đen đan xen vào nhau, có những đóa hoa mơ hồ lạc trong đó, càng già cỗi thì càng xám ngắt. Có vài cành gần như nằm ngang mặt nước, cành cây hòa vào dòng nước, lúc ẩn lúc hiện.
Mà một đoàn kỵ binh Đại Hán, hiện tại đang nghỉ ngơi chỉnh đốn ở bờ sông, để ngựa của mình uống nước sông. Những con chiến mã vây quanh bờ sông, hay phát ra những âm thanh khì khì.
Nơi đó chính là sông Đa Ma.
Nó đã là nơi mà quân đội Đại Hán chúng ta cho ngựa uống nước. Trong lòng của Triệu Tùng đột nhiên bừng lên cảm giác tự hào khó diễn tả được.
Đúng lúc này, có mấy khoái mã đột nhiên chạy đến, bọn họ báo cáo cho Triệu Tùng một tin vừa mới thăm dò được.
- Đã phát hiện tung tích đại quân Mạc Phủ!
Sau khi tin tức này, Triệu Tùng vốn dĩ đang thoải mái nhanh chóng trở nên nghiêm túc.
Theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, những thám mã của quân đội Đại Hán do thám xung quanh, điều tra tình hình địch, mà nhóm thám mã điều tra phía đông thì phát hiện tung tích của một đại quân. Đại quân này số lượng rất đông, hơn nữa cũng đang tiến về phía thành Đa Ma.
Nhìn tầm vóc, có lẽ là đại quân Mạc Phủ Giang Hộ muốn tìm Đại Hán để quyết chiến rồi.
Tuy nhiên, bởi vì thời giờ đã gần tối, đại quân này cũng bắt đầu dừng lại hạ trại. Doanh địa của bọn họ kéo dài triền miên, binh lực xem ra không nhỏ.
- Xem ra tên nhóc Đức Xuyên gia cũng biết tình thế không ổn, vì muốn bảo vệ Giang Hộ mà liều mạng cùng chúng ta rồi
Căn cứ vào tình báo mà thám mã cung cấp, Triệu Tùng đại khái phán đoán được tình thế hiện tại.
- Chúng ta đã uy hiếp con đường vận tải thủy và nguồn nước. Bọn chúng không ra ngoài liều mạng với chúng ta không được.
Nghiêm Quảng trông có vẻ nắm vững mọi thứ trong tay.
- Đại nhân, nếu như bọn họ đến liều mạng, thì chỉ cần chúng ta dẫn quân đội đến đập tan, Giang Hộ chẳng khác nào môn hộ rộng mở rồi.
- Ta cũng thấy như vậy.
Triệu Tùng gật gật đầu, lộ ra chút kích động.
Sau đó, hai người bọn họ tiếp tục căn cứ vào tình báo liên tục không ngừng, đại khái vẽ được một khu vực trên bản đồ, xác định được nơi đại quân Mạc Phủ đóng quân, tiếp đó quan sát địa hình phụ cận. Lúc này, bọn họ cũng không biết quân Mạc Phủ lại là do Đức Xuyên Gia Quang đích thân lãnh binh đến quyết chiến. Nhưng từ việc quân đội Mạc Phủ hùng hổ tiến đến, tuyệt đối là tiền đặt cược của bọn họ vào canh bạc cuối cùng là trận chiến này.
Sau khi nhìn một chút, Triệu Tùng và Nghiêm Quảng đều cảm nhận sâu sắc là tấm bản đồ quá đơn sơ, không mang lại trợ giúp quá lớn với bọn họ.
Triệu Tùng ngẫm nghĩ một chút, nhìn kỵ binh ở bên sông, sau đó lại ngẩng đầu nhìn trời, ánh chiều tà đang sắp tan hết, cũng sắp vào đêm rồi.
- Mau sai thám mã dẫn kỵ binh đi đánh bọn chúng một trận, thăm dò địa hình của chúng ta một chút, thuận tiện cho quân Mạc Phủ một kinh hỉ.
Triệu Tùng hạ quyết tâm.
- Hiện tại bọn chúng vừa hạ trại, vẫn chưa phát hiện vị trí quân ta. Hiện tại chúng ta tập kích một chút trước, bọn chúng nhất định sẽ đại loạn!
- Ánh mắt của đại nhân thật sắc bén!
Nghiêm Quảng ngây người một hồi, lập tức đồng ý với cách nhìn của Triệu Tùng.
- Nhưng mà đường rút về của kỵ binh trong đêm nhất định phải chuẩn bị tốt.
Trời đã vào đêm, Đức Xuyên Gia Quang gọi tất cả trọng thần đến doanh địa tạm thời. Tuy rằng người bên cạnh cũng đã toàn lực bảo đảm sinh hoạt của Đức Xuyên Gia Quang, nhưng hai ngày chịu nỗi khổ xóc nảy vẫn khiến gã khó chịu.
Mặt khác, mỗi khi tiến về tây bắc một bước, tâm tình của gã lại khẩn trương thêm vài phần. Hiện tại gã chỉ cảm thấy hít thở dồn dập, tối cũng không ngủ ngon. Cho nên ban ngày gã cũng cảm thấy vô cùng buồn ngủ, thầm nghĩ cần nghỉ ngơi.
Nhưng bây giờ còn chuyện quan trong phải bàn bạc, gã không tài nào nghỉ ngơi được.
Gã vừa nhận được tin tức, có thêm Tiền Điền gia ở Gia Hạ phiên đã chính thức tạo phản. Bọn họ bắt đầu công kích quân đội Mạc Phủ ở biên cảnh, rất có ý tiến công Quan Đông theo Đại Hán.
Khi các trọng thần đã tề tựu, Đức Xuyên Gia Quang muốn nói chọ bọn họ biết về tình hình ác liệt hiện tại. "Rầm! Rầm!" từng tiếng hoặc sắc bén hoặc nặng nề vang lên từ chân trời, một trận xôn xao bùng phát trong doanh địa, khắp nơi đều vang lên tiếng la hét sợ hãi.