Sau khi ngừng lại một chút, gã lại khẽ cười cười.- Tuy nhiên ngươi nói cũng đúng, chúng ta khi làm chuyện gì cũng phải lấy phòng ngừa vạn nhất, to gan nhưng không được kiêu ngạo ngông cuồng, cho nên vẫn phải làm sẵn vạn toàn chuẩn bị —— sau khi ta mang người đi đến Giang Hộ, ngươi tiếp tục lưu lại nơi này thống soái đại quân, nếu chẳng may ta có bất trắc gì, ngươi cứ tiếp tục mang theo đại quân tiến công Giang Hộ, không cần lo lắng về sinh tử của ta. Còn nữa, chiến hạm hải quân cũng khiến cho bọn họ chạy đến ngoài thành Giang Hộ đi, nhiều ít cũng là uy hiếp.
Lúc trước, Triệu Tùng tâm tâm niệm niệm là thế nào đánh bại được Mạc Phủ, mà hiện giờ Mạc Phủ đã quỳ gối đầu hàng, suy nghĩ của Triệu Tùng đã biến thành làm thế nào mau chóng ổn định lại thế cục Quan Đông thậm chí toàn bộ Nhật Bổn, mau chóng khiến cho Đại Hán ấy ý chí của mình chi phối toàn bộ Nhật Bổn —— Triệu Tùng biết rằng, đối với Đại Hán mà nói, đánh bại Mạc Phủ chỉ là một cái thủ đoạn mà không phải mục đích cuối cùng nhất, mục đích cuối cùng nhất của bọn họ, là tận lực trả giá và tinh lực càng ít, để ép được càng nhiều của cải từ bên Nhật Bổn, cung phụng cho triều đình và vạn dân Đại Hán.
Vì mục đích này, Triệu Tùng cảm thấy bản thân hiện tại biểu hiện ra một ít diện mạo khoan dung với Mạc Phủ, bốc lên một ít nguy hiểm đều là đáng giá.
- Được rồi! Vậy nghe theo sắp xếp của Triệu soái đi xử lý. Suy tính một lát sau, Nghiêm Quảng cuối cùng đồng ý cách nói của Triệu Tùng.- Kính xin Triệu soái nhớ bảo trọng!
Hai ngày sau đó, Triệu Tùng mang theo mười mấy người hầu cận của mình đi tới trong thành Giang Hộ.
Bọn họ nhận lấy hoan nghênh vô cùng long trọng, sau khi Triệu Tùng đi đến ngoài thành Giang Hộ, Lão trung Mạc Phủ Thổ Tỉnh Lợi Thắng dẫn dắt quan viên và các tướng lĩnh Mạc Phủ đã hàng phục toàn bộ đi tới ven đường, quỳ sấp trên mặt đất, mà đường phố Giang Hộ đã bị tẩy sạch không còn gì cả, trên ven đường cũng không còn người đi đường qua lại, hiển nhiên đã được đề phòng nghiêm khắc.
Sau khi đi vào Giang Hộ, Triệu Tùng đầu tiên là nhẹ lời động viên một chút công lao cải tà quy chính của đám người Thổ Tỉnh Lợi Thắng, sau đó một lần nữa nhắc lại với bọn họ rằng Đại Hán cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt với Đức Xuyên gia và bọn quan viên Mạc Phủ, hiện tại nếu thủ phạm khiến cho hai phe trở mặt nhau đã bị chém đầu rồi, những người khác cũng đã nhận được trừng phạt tương ứng, vậy Đại Hán cũng sẽ không truy cứu những người khác nữa.
Sau khi Chiếm được chính miệng Triệu Tùng cam đoan, những người này đều đã yên tâm rồi, bọn họ đều tán tụng Triệu Tùng nhân từ và võ dũng, hồn nhiên nhìn không ra bọn họ không lâu trước kia còn là kẻ thù không đội trời chung, mà Đức Xuyên Gia Quang lưu lại những đồ vật đã xa ngút ngàn dặm không còn dấu vết.
Khi Triệu Tùng tự mình trấn thủ, đồng thời theo sức ép ngoài thành Giang Hộ còn lưu trú đại quân và hạm đội Đại Hán, Giang Hộ lúc đầu vốn đã hỗn loạn không chịu nổi từ từ hồi phục ổn định trở lại, vật tư cung ứng cũng chầm chậm khôi phục lại, mọi người bắt đầu khôi phục lại cuộc sống lui tới bình thường, chỉ có một số gia đình bị mất đi thân nhân trong cuộc chiến Đa Ma Xuyên, mới nhìn ra vết thương chiến hỏa đáng sợ lúc trước đã lưu lại.
Đại Hán toàn thắng trong cuộc chiến Đa Ma Xuyên, một loạt tin tức về Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang đã tự sát, rất nhanh đã truyền khắp cả nước Nhật Bổn, mà Tỉnh Y Trực Hiếu Đại lão Mạc Phủ cũng nhận được tin tức của sứ giả.
Đả kích đáng sợ như thế, khiến một số người trong quân đều gào khóc, đau lòng vô cùng, cho dù là bản thân Tỉnh Y Trực Hiếu trong lòng đã sớm có tâm lý chuẩn bị, cũng không kìm nổi lã chã rơi lệ.
Tuy nhiên khóc thì khóc, lão cũng biết được chuyện gì là quan trọng nhất —— trước mắt lão chỉ đành cố gắng hết sức đi bảo toàn Đức Xuyên gia và gia tộc của chính mình, cũng không có dư sức vì chuyện của Đức Xuyên Gia Quang trì hoãn thêm.
Mà sứ giả từ Giang Hộ tới đây, ngoại trừ báo tin Đức Xuyên Gia Quang đã chết ra, còn nói cho bọn hắn biết hiện tại thống soái trưng quân Nhật Đại Hán đã tiến vào chiếm giữ trong thành Giang Hộ rồi, và toàn bộ Mạc Phủ đã hàng phục với bên Đại Hán, đồng thời y còn truyền đạt mệnh lệnh bên Giang Hộ, đòi hỏi quân đội Mạc Phủ này mau chóng đầu hàng với sứ thần Đại Hán.
Mệnh lệnh như vậy đương nhiên khiến không ít người cực kỳ mâu thuẫn, bọn họ hết sức thống hận Đại Hán, càng không muốn bị chiến bại sỉ nhục, mà đại đa số bọn họ đối với việc này im lặng tiếp nhận rồi —— Sau khi Giang Hộ sụp đổ cộng thêm Đức Xuyên Gia Quang tự sát, bọn họ đã tìm không thấy lý do nào đi chiến đấu nữa, huống chi theo tình huống đã đoạn tuyệt hậu phương cứu viện, tái chiến cũng chỉ là sẽ làm hết thảy đều quy về hủy diệt mà thôi.
Hơn nữa, hiện tại đại đa số người nhà bọn hắn đều nằm dưới uy hiếp của quân đội Đại Hán, nếu cứ tiếp tục chống cự mà nói, chỉ sợ sẽ dẫn phát tai ương diệt môn.
Tại đây trong hoàn cảnh chuẩn bị sẵn tâm lý, Tỉnh Y Trực Hiếu nay đã dự định đầu hàng lại càng thêm thuận buồm xuôi gió, lão đem một số bè lũ ngoan cố còn muốn chống cự tới cùng giam cầm lại và bảo bọn họ tự sát, đồng thời phái người đề xuất đầu hàng với sứ thần Đại Hán bên đối diện.
Sứ thần Đại Hán Chu Phác lập tức tiếp nhận đầu hàng của lão, và mệnh lệnh quân đội của lão ngay tại chỗ nộp lên vũ khí, đồng thời cam đoan tuyệt đối sẽ không làm thương tổn tù binh.
Sau khi chiếm được phối hợp của Tỉnh Y Trực Hiếu, Chu Phác khiến quân đội bộ hạ của mình tiếp quản nơi đóng quân của quân đội Mạc Phủ bên đối diện, sau đó tạm thời nhốt lại bọn họ, tuy nhiên gã quả thật thực hiện như lời hứa, không có gây tổn thương cho đám tù binh, chỉ tước đoạt vũ khí của bọn họ xong việc rồi thì thôi.
Đến tận đây, chiến sự giữa Đại Hán cùng với cả Mạc Phủ xem như đã chấm dứt, chấm dứt bằng Đại Hán toàn diện thắng lợi, mà Chu Phác cũng đồng thời phát ra dụ lệnh cho toàn bộ Nhật Bổn, mệnh lệnh tất cả Đại Danh của Nhật Bổn nhất định phải nghiêm khắc đóng tại trong khu vực lãnh địa của mình, không được vi phạm nửa bước, chờ đợi bước xử lý tiếp theo của triều đình Nhật Bổn —— nếu Mạc Phủ đã bị đánh bại, hiện tại Chu Phác cũng cần phải chỉnh đốn lại trật tự của Nhật Bổn một lần nữa, đồng thời áp chế Đại Danh các nơi không cho phép bọn họ tùy ý khuếch trương.
Theo mệnh lệnh của lão, bởi vì sợ hãi binh uy của Đại Hán, tuyệt đại bộ phận Đại Danh tuân thủ mệnh lệnh của lão, Gia Hạ phiên Tiền Điền gia và Tiên Đài phiên Y Đạt gia lúc đầu vốn vi phạm tiến công lãnh địa Mạc Phủ trước sau cũng đều triệt binh, sau đó không yên bất an chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của Đại Hán.
Mà ở trong khoảng tháng ngày này, Chu Phác không ngừng ra tuyên bố, các nơi dàn xếp trật tự đồng thời thăng chức thưởng phạt, nghiễm nhiên một bộ thái độ tư thế như thượng hoàng, theo cố gắng của Triệu Tùng và chính gã, trật tự tại Nhật Bổn cũng chầm chậm một lần nữa an định.
Sau khi bổn quân đầu hàng, đại quân tứ tán, Tỉnh Y Trực Hiếu được Chu Phác gọi tới triệu kiến tại nơi trú đóng của mình, bởi vì có công đầu hàng, cho nên lão có được đãi ngộ khá tốt, tuy nhiên Chu Phác bởi vì sự vụ bận rộn nên vẫn chưa triệu kiến được lão.