Sau khi bác bỏ những lời của Bản Thương Trọng Tông, Cao Mộc Thanh tiếp tục nói.- Mà nếu điều bọn họ đi, chúng ta sẽ phối hợp với viện quân của Trực Hiếu công! Đại nhân cũng biết đấy, cái tên đại gian tặc Lập Hoa Tông Mậu hiện giờ đang dẫn quân tiến đánh Nại Lương, rõ ràng y là muốn đi ngăn viện quân Mạc Phủ... Nếu Đô Kinh xuất binh, thì tiền hậu giáp kích Lập Hoa Tông Mậu, đến lúc đó há chẳng phải là lập một công lớn sao? Chỉ cần tiêu diệt được Lập Hoa Tông Mậu, giặc Hán cũng sẽ gặp phải đả kích nặng nề, lẽ nào đây không tốt hơn so với hy sinh vô ích ở chỗ này sao?
Bản Thương Trọng Tông cẩn thận suy nghĩ một chút lời của Cao Mộc Thanh, cảm thấy quả thực có chút đạo lý.
Nhưng y vẫn có chút giữ lại. Trước đây từ thành Cơ Lộ chạy loạn lên bắc, trên đường gặp Lập Hoa Tông Mậu không ngừng truy kích, loại lang thang vất vưởng đó bây giờ y nghĩ lại vẫn giống như cơn ác mộng, y không bao giờ còn muốn chịu đựng loại cảm giác đó nữa.
- Nhưng... sĩ khí đại quân đã giảm, nếu ta lại dẫn quân rút lui, chỉ e trên đường không trói buộc nổi quân đội nữa. Chúng ta ở Đô Kinh còn phòng ngự được một chút, nếu ra khỏi thành ở bên ngoài, chỉ e sẽ dễ dàng sụp đổ mất!
Sau giây lát, y đau đớn nói.- Hơn nữa, giặc Hán hiện giờ đã đánh đến Phục Kiến, chúng ta cho dù muốn rút lui về phía đông cũng không có nhiều dư dật.
- Chính vì giặc Hán hiện giờ chỉ đến Phục Kiến, chúng ta mới có cơ hội rời đi, nếu giặc Hán thực sự đánh đến ngoại thành Đô Kinh thì chúng ta mới là không có chỗ để lui! Cao Mộc Thanh lại vẫn không tiếp nhận cách nói của y.- Đại nhân, chúng ta rút về đông bắc trước, tiến về Đại Tân, sau đó lại xuống phía nam, phối hợp với Trực Hiếu công cùng bao vây tiêu diệt quân gian tặc Lập Hoa Tông Mậu!
Bản Thương Trọng Tông trầm ngâm một lát, cảm thấy lời gã nói quả thực có đạo lý, nhưng... bảo y cứ thế rút khỏi Đô Kinh vẫn là quá không cam lòng.
- Đại nhân, việc đến nước này không cần do dự nữa! Cao Mộc Thanh lại thúc giục.- Nếu chúng ta tử thủ ở đây, Đô Kinh tất sẽ trở thành một biển lửa, chỉ e thảm kịch loạn Ứng Nhân sẽ lại lần nữa diễn ra. Đô Kinh là quốc đô nước ta, không được quá mức tàn phá... Ngoài ra, nếu chúng ta làm như thế, thì sẽ kết thâm thù huyết hải với triều đình. Triều đình hiện giờ đã không còn giống như ngày xưa nữa, nếu chúng ta trở thành từ thù với triều đình, chỉ e về sau không còn cơ hội hòa đàm nữa!
Hóa ra nói cho cùng vẫn là vì để hòa đàm. Bản Thương Trọng Tông lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, sau đó cười khổ trong lòng.
Mạc Phủ đã rơi vào tình cảnh này rồi sao?
Nhưng mà, mặc dừ y vô cùng khó chịu nhưng y vẫn phải thừa nhận, đối phương nói rất có lý.
Lúc đầu chỉ có tình huống danh nghĩa bất đồng, triều đình bây giờ đã có binh và tiền lương, đã trở thành thế lực không bỏ qua được, nếu cứ muốn ở lại Đô Kinh tử chiến, chỉ e thù oán như vậy thực sự sẽ không giảm đi được.
- Vậy... vậy ta sẽ ở lại Đô Kinh, dẫn võ sĩ bên cạnh, tử chiến với giặc Hán trong thành Nhị Điều... Sau khi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng y lại thở dài.- Những người khác ngươi hãy dẫn đi đi.
Sau đó, y cười khổ.- Hẳn là, thành Nhị Điều nhất định sẽ bị triều đình hủy đi sau cuộc chiến, cho dù ta đốt quách cái thành này đi thì cũng sẽ không có ai tiếc hận đâu.
- Đại nhân?
Nghe thấy sở Ti đại đại nhân nói thế, Cao Mộc Thanh không khỏi giật mình.- Ngài... ngài đây là ý gì?
- Ta nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Bản Thương Trọng Tông thu lại nụ cười, cuối cùng thở dài.- Ta đã không muốn chạy nữa rồi, ta muốn ở lại Đô Kinh, tuẫn thân cho Mạc Phủ, cũng là để dễ ăn nói với người trong thiên hạ.
- Đại nhân, đều đến lúc này rồi, ngài còn nghĩ đến những việc như thế này, đây là không có trách nhiệm! Cao Mộc Thanh có chút tức giận.
- Đô Kinh mất đi, Mạc Phủ nhất định phải có câu trả lời cho mọi người, ta cho dù dẫn quân chạy rồi, nhất định cũng sẽ bị Mạc Phủ trị tội, cuối cùng vẫn là một con đường chết. Bản Thương Trọng Tông nhẹ lắc đầu, có chút ảm đạm.- Dù sao đều là một con đường chết, ta tại sao phải khuất nhục chết vào tay Mạc Phủ, không bằng liều chết với giặc Hán, như thế ít nhất còn giữ được danh tiếng của Bản Thương gia.
- Đại nhân nghĩ là danh tiếng của gia đình mình, tại sao không nghĩ cho những bộ hạ chúng tôi đây? Cao Mộc Thanh lạnh lùng nhìn đối phương.- Đại quân Đô Kinh hiện giờ, đều là một tay đại nhân biên chế, cũng chỉ có đại nhân mới dễ dàng sai khiến. Hiện giờ đại nhân ở lại đây, chúng tôi làm sao đi hoàn thành chỉ đạo của Mạc Phủ, bắt cái tên gian tặc Lập Hoa Tông Mậu lại.
- Cho dù không có ta, ngươi cũng một mình dẫn quân được, ngươi là người Lão trung đại nhân phái đến đây, chắc hẳn Lão trung đại nhân đã dặn dò ngươi một chút rồi. Bản Thương Trọng Tông bình tĩnh trả lời.- Cho nên ta không cần lại gây thêm phiền phức cho ngươi nữa.
- Đại nhân... Cao Mộc Thanh nhất thời nghẹn lời, sau đó mới bắt đầu giãi bày.
- Đó chỉ là đề phòng ngộ nhỡ mà thôi! Đại quân Tây Quốc, vẫn là phải do ngài thống soái mới được.
Lúc được Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng cử đến đây, vì để đề phòng Bản Thương Trọng Tông vì tình hình đột phát mà không cách nào trông coi công việc, đồng thời đề phòng y làm phản đi theo quân địch, Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang đích thân còn giao cho gã một mệnh lệnh, bảo gã phụ trách giám sát Bản Thương Trọng Tông, đồng thời trong tình huống bắt buộc cưỡng ép tiếp nhận quân đội Tây Quốc.
Nhưng từ sau khi đến Đô Kinh, Cao Mộc Thanh quan sát thấy Bản Thương Trọng Tông tận tâm tận lực cống hiến cho Mạc Phủ, không hề có chút ý đồ làm phản nào, đồng thời gã cũng tự biết mình không có kinh nghiệm dẫn quân, cho nên không công bố mệnh lệnh của Đức Xuyên Gia Quang ra, mà là đem hết tinh lực của mình đặt trên việc mưu cầu hòa đàm với giặc Hán.
Bây giờ hòa đàm không thành, thế cục cũng ngày càng xấu, hắn càng thêm không có sức lực, ngược lại muốn ý lại vào Bản Thương Trọng Tông để duy trì quân đội Mạc Phủ của Tây Quốc.
- Hiện giờ chính là tình hình ngộ nhỡ đó đấy. Bản Thương Trọng Tông khẽ thở dài.- Từ khi ta giao chiến vói giặc Hán đến nay, liên tiếp đánh liên tiếp bại, bộ đội sở thuộc chịu tổn thất nặng nề, cũng để cho giặc Hán từng bước tiến quân, chiếm lĩnh mảnh lớn đất đai, bại tướng như ta, nên sớm tự sát để tạ tội rồi... Cchỉ là vì lòng nhân từ của Tướng quân đại nhân mới kéo dài chút hơi tàn, nhưng... ta không được cứ mãi sống sót như thế! Thân là sở Ti đại Đô Kinh, lý do ở lại bảo vệ Đô Kinh, đến chết mới thôi.
- Đại nhân! Cao Mộc Thanh vẫn muốn khuyên nhủ thêm.
- Được rồi, không cần nói nữa! Bản Thương Trọng Tông đưa tay ngắt lời gã.
- Ý ta đã quyết, có nói nữa cũng vô ích. Các ngươi nếu đã muốn rút lui, sáng sớm ngày mai hãy đi đi, đừng kéo dài thời giờ nữa. Ta sẽ triệu tập thuộc hạ đến, để bọn họ nghe theo điều khiển của ngươi, cùng ngươi rời khỏi Đô Kinh.