Tỉnh Y Trực Hiếu đột nhiên lên tiếng khiến Thổ Tỉnh Lợi Thắng và Đức Xuyên Gia Quang nhất thời đều không có kịp hiểu ra, kinh ngạc nhìn vị Đại lão này.
Thật không phải bởi vì ý kiến của lão kinh thế hãi tục, mà là bởi vì, gần đây lúc thương thảo phương lược chống đỡ giặc Hán, có lẽ là bởi vì trong lòng không có định kế sách, có lẽ là bởi vì không muốn quấy nhiễu lối suy nghĩ của Đức Xuyên Gia Quang và Thổ Tỉnh Lợi Thắng, Tỉnh Y Trực Hiếu về cơ bản không có lên tiếng qua, cũng không phát biểu ý kiến đối với chính sách của bọn họ, cam chịu của lão cũng làm cho Thổ Tỉnh Lợi Thắng phương tiện rất lớn.
Nhưng hiện giờ, lão đột nhiên hiếm thấy phát biểu ý kiến, hơn nữa là nói rõ phản đối Thổ Tỉnh Lợi Thắng, đây thực khiến tất cả mọi người cảm thấy kinh ngạc.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng rất là cảm thấy kinh ngạc và xấu hổ, bởi vì gã làm đầu lĩnh chủ tọa của Lão trung, lại cộng thêm tin cậy của Đức Xuyên Gia Quang, vẫn luôn nói được là không nói hai lời, bị người bên trong phản đối và quát lớn như vậy thật sự là đã rất lâu không có thấy được, thực sự khiến gã cảm thấy có chút khó chịu được.
Huống chi, Tỉnh Y Trực Hiếu còn thẳng thừng chụp mũ tới trên đầu của gã. Nước Tam Hà là nơi chốn khởi nghiệp của Đức Xuyên gia, cũng là đất căn cơ của Đức Xuyên gia trước khi Đức Xuyên Gia Khang bị Phong Thần Tú Cát chuyển đất phong tới Quan Đông, nói được là có ý như “đất hưng long”, địa vị ở trong Mạc Phủ xếp vào chỗ không tầm thường.
Mặt khác, vị trí địa lý nước Tam Hà đặt ở trung bộ đảo Bản Châu cũng vô cùng trọng yếu, nói được là cửa khẩu lớn của Quan Đông, nếu như thật bị người đánh tới nước Tam Hà, như vậy Quan Đông cũng sẽ gặp thẳng mặt binh tiên phong của quân địch rồi.
Chỉ trích nghiêm khắc như vậy, Thổ Tỉnh Lợi Thắng đương nhiên không chịu nổi, gã lập tức phân biện vì mình.
- Đại nhân, tôi tuyệt không có ý bảo Tướng quân đại nhân vứt bỏ đất cũ Tam Hà, ngược lại tôi cảm thấy để cố thủ Quan Đông, Tam Hà cần phải dốc hết toàn lực cố thủ, cho dù thương vong lớn hơn nữa cũng phải tử chiến tới cùng, để giặc Hán thấy được dũng khí thề chết bảo vệ Mạc Phủ của chúng ta.
- Ý theo như lời của ngươi, chính là muốn vứt bỏ Đô Kinh đúng không? Nhưng mà, biện giải của gã lại không có khiến Tỉnh Y Trực Hiếu vừa lòng, Tỉnh Y Trực Hiếu lành lạnh nhìn gã hỏi ngược lại.- Thử hỏi, nếu như chúng ta cứ như vậy buông bỏ kinh thành, vậy người thiên hạ lại thế nào tin tưởng chúng ta đủ thủ vững được những nơi chốn khác? Nếu như mất đi lòng người thiên hạ, chẳng lẽ chúng ta còn đủ chống đỡ được giặc Hán ở Tam Hà sao? Nếu như ở kinh thành ngăn không được, Tam Hà cũng ngăn không được, hai bên là một thể đấy!
Theo ngắt lời như đinh đóng cột của lão, các trọng thần Mạc Phủ khác cũng đồng loạt gật đầu, âm thầm nói nhỏ, hiển nhiên những người khác cũng có cách nghĩ như vậy.
- Ý kiến của Trực Hiếu công, bỉ nhân cũng không tán đồng! Lần này Thổ Tỉnh lợi Thắng sốt ruột rồi, vội vàng gia tăng âm lượng.
- Kinh thành chính là kinh thành, Tam Hà chính là Tam Hà, hai cái như thế nào sẽ là một thể? Kinh thành đơn độc ở Quan Tây, xung quanh cũng đã rung chuyển không chịu nổi, hơi không chú ý liền sẽ là tứ phía đều là địch, mà Tam Hà là tựa lưng vào Quan Đông, dân trong đất thâm thụ ân huệ nhiều đời Đức Xuyên gia, càng có trợ giúp toàn diện của Mạc Phủ, cả hai kém nhau đã quá nhiều rồi!
Tỉnh Y Trực Hiếu chỉ là cười lạnh một tiếng, hiển nhiên bất động.
- Ngươi nói thoạt nhìn rất có lý lẽ, tuy nhiên nếu chúng ta vứt bỏ Đô Kinh, chẳng lẽ cường phiên và hào tộc nơi chốn khác sẽ tin tưởng lời thoái thác của ngươi sao? Chúng ta hiện giờ đã nhìn thấy rồi, Tiền Điền gia và Y Đạt gia đã rục rịch muốn động, bọn chúng sở dĩ còn không có làm ra sự tình đại nghịch bất đạo, chẳng qua chỉ là còn sót lại một điểm kính sợ cuối cùng đối với Mạc Phủ mà thôi, nếu như chúng ta không trải qua khổ chiến thẳng thừng buông bỏ Đô Kinh và Tây Quốc, như vậy bọn chúng không nghi ngờ sẽ cho rằng Mạc Phủ đã cùng đường mạt lộ, như vậy bọn chúng tới lúc đó chẳng lẽ sẽ không thẳng thừng phản nghịch sao?
Lời chất vấn này vô cùng hữu lực, thế cho nên Thổ Tỉnh Lợi Thắng chợt nghẹn lời.
Gã cũng biết, hiện giờ Mạc Phủ trải qua một loạt thất bại, đã là tổn hại uy vọng, cường phiên các nơi đều đã lén lút thăm dò hư thật của Mạc Phủ, tùy thời có khả năn đảo mũi thươn ngược lại. Hiện giờ bọn họ chỉ là làm như không biết gì không nghe theo Mạc Phủ điều khiển mà thôi, nhưng nếu như Mạc Phủ thật sự buông bỏ Đô Kinh thậm chí cả Tây Quốc, bọn họ còn sẽ làm ra cử động càng thêm quá phận hay không, mà ngay cả bản thân Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng không cách nào làm ra bảo đảm được.
Địa vị Đô Kinh quá mức đặc thù, nếu như mất đi khẳng định sẽ là đả kích nặng nề về chính trị và uy vọng của Mạc Phủ, càng huống chi vừa mất đi Tây Quốc, Tiền Điền gia liền đã liền thành một mảnh với Đại Hán, bọn họ còn sẽ kính sợ Mạc Phủ hay không liền rất khó nói. Tỉnh Y Trực Hiếu đang hoài nghi về chính trị, xác thật là rất có lý lẽ.
Nhưng Thổ Tỉnh Lợi Thắng biết rõ mất đi Đô Kinh sẽ có mạo hiểu lớn như vậy, lại vẫn kiên trì cách nhìn vốn có của mình.
- Đại nhân, ngài nói vô cùng có lý lẽ, nếu như Tây Quốc mất đi, chư vị Đại Danh cường phiên chỉ sợ đều sẽ lòng dạ giá băng, thậm chí còn có một số hạng người gian ác sẽ thừa loạn cử binh phản đối Mạc Phủ… Nhưng cho dù như vậy, tại hạ vẫn là cho rằng, lúc này nhất định phải buông bỏ Tây Quốc cố thủ Quan Đông! ?
Gã đòi hỏi ngoan cố như thế, khiến Tỉnh Y Trực hiếu không khỏi mở to hai mắt, cuối cùng lắc đầu.- Ngươi thân là chủ tọa Lão trung, đảm đương đại nhậm, lại đối với giặc Hán sợ như sợ hổ như thế, thật sự khiến người cười chê.
- Nếu như hót như khướu kêu như vượn đuổi được giặc Hán đi, đánh bại được bọn chúng, tại hạ hiện giờ liền hô ra một vạn câu cao giọng! Chẳng lẽ tại hạ không hi vọng quân ta liền chiến liền thắng, một đường đánh đuổi được giặc Hán xuống biển hay sao? Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng có chút tức giận rồi, chính ngay cả mặt mũi cũng có chút đỏ bừng.- Tại hạ cũng muốn liều chết quyết chiến cùng giặc Hán, đánh đuổi bọn chúng đi, nhưng hiện giờ tình thế như vậy, chẳng lẽ chúng ta không nên nhìn thẳng vào sự thật sao, áp dụng sách lược phù hợp thực tế sao?
Tiếp đó, gã lại nhìn một vòng các trọng thần Mạc Phủ xì xào bàn tán xung quanh, ánh mắt đầy đủ áp lực bức ép bọn họ đều câm miệng không lên tiếng.- Từ lức hai nước bắt đầu giao binh tới nay, một phía quân ta đã giao thủ nhiều lần với giặc Hán, nói được là liên tục chiến liên tục bại, một đường bại lui khiến giặc Hán từ đảo Cửu Chân cuối phía nam một đường đánh tới trong kỳ! Sự tình đã rất rõ ràng rồi, chúng ta ở Tây Quốc quyết chiến với giặc Hán không phải thông minh, chỉ sẽ không không khiến Mạc Phủ rơi vào trong hiểm nguy… Cho nên hiện giờ chỉ đành lấy cố thủ Quan Đông tiêu hao giặc Hán. Nếu như có ai cảm thấy mình mang binh đi Tây Quốc nhất định đánh thắng được giặc Hán, vậy thì xin đứng ra, nói với Tướng quân đại nhân biết đi!