Lão là trọng thần Mạc Phủ, là từ ngày thành lập Mạc Phủ trợ giúp Đức Xuyên gia thống trị Nhật Bản đấy, lão hầu hạ ba đời tướng quân, hơn nữa giúp bọn họ tăng cường sức mạnh khống chế đối với các Đại Danh cùng triều đình, cũng là biến Mạc Phủ thành một quái vật nắm giữ Nhật Bổn.
Nhưng, đnag lúc Mạc Phủ như mặt trời ban trưa, lại đột nhiên bị đả kích, mắt thấy Mạc Phủ đầy nguy cơ, loại thống khổ này thật sự làm cho người ta khó chịu đựng được.
Lão thật sự mờ mịt, không biết nên đối mặt Thần Quân và tổ tiên Tướng quân như thế nào, càng không biết giữa tình thế hiện tại, rốt cục phải làm như thế nào mới cứu được Mạc Phủ.
- Đại nhân! Mắt thấy đại lão bất an, sứ giả không kìm được mà thúc giục.- Kính xin mau chóng đưa ra quyết định.
- Đúng vậy… Phải nhanh một chút. Lão gật đầu nhẹ một cái.
Tình thế bây giờ, muốn toàn quân bỏ chạy là không cách nào, chỉ đành lưu lại một phần quân để làm quân bảo vệ, kéo dài thời gian quân địch truy kích, đem quân chủ lực về Quan Đông bảo vệ Giang Hộ.
Thế nhưng quân sĩ lưu lại kia, nhất định phải có sĩ khí lớn, bọn họ ngăn địch được bao lâu đây? Tỉnh Y Trực Hiếu thực không nắm chắc, nhưng cũng chỉ đành thử một chút.
Ngay buổi sáng đó, lão ngay lập tức triệu tập các tướng sĩ của mình, sau đó nói rõ tình thế Quan Đông hiện tại cho các tướng lĩnh này.
Nghe tin giặc Hán không ngờ đổ bộ lên Quan Đông uy hiếp Giang Hộ, những tướng sĩ này đều giống Tỉnh Y Trực Hiếu, rơi vào hoảng sợ, bọn họ đều là kỳ bản nhiều thế hệ Mạc Phủ, gia tộc cũng có rất nhiều người gần Giang Hộ, Giang Hộ rơi vào hoàn cảnh binh lửa chiến tranh chẳng khác nào nói người nhà họ cũng rơi vào nguy hiểm rồi.
Lúc này mọi người đều nói phải về viện binh Giang Hộ.
Vốn là, bọn họ từ Quan Đông một lòng một dạ đánh tới, dồn tâm tư cùng giặc Hán quyết chiến một trận, vì Mạc Phủ giành lại kinh thành, nhưng sau khi đánh nhiều ngày như vậy, quân đội Mạc Phủ vẫn tiến từng chút, sự kiên nhẫn và sĩ khí của bọn họ bị tiêu hao, sôi sục căn bản rốt cục cũng có lại rồi. Bây giờ nghe tin Giang Hộ bị uy hiếp, hiển nhiên mỗi người đều muốn lui về.
Mà đúng như tình huống Tỉnh Y Trực Hiếu lo lắng nhất, lão suy tính, cuối cùng vẫn chọn mấy vị tướng lĩnh trung thành với Mạc Phủ, dặn dò bọn họ mang theo binh lính cản phía sau, yểm trợ cho đại quân rút lui, mà những tướng lĩnh này cuối cùng cũng ngậm lệ đáp ứng.
Tuy rằng trên dưới đã đạt thành ý kiến thống nhất, nhưng đại quân mấy vạn tản ra rất khó, bố trí tiến lùi cũng không phải là lập tức giải quyết được, trong mấy ngày kế tiếp, Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn luôn tự mình chỉ huy điều động và chuẩn bị, đồng thời vô cùng bí mật, kỳ vọng lừa được đối phương đối diện, tận lực để quân mình thối lui nhẹ nhàng một chút.
Nhưng mà, cho dù lão cẩn thận như thế, động tĩnh phía trước khác thường làm sao tránh được ánh mắt của Chu Phác.
Bởi vì gã trước đó biết trước kế sách quân đội Đại Hán, cũng biết thời điểm Giang Hộ bị uy hiếp nhất định sẽ thỉnh cầu Tỉnh Y Trực Hiếu trở về viện binh, cho nên đối với hướng đi của quân Tỉnh Y Trực Hiếu vô cùng chú ý, đương nhiên lúc trước khi điều động bố trí lần nữa, gã cũng chỉ tập trung quân trong tay, bắt đầu chuẩn bị phát động công kích quân Mạc Phủ.
Chỉ cần quân Mạc Phủ bắt đầu rút lui, gã sẽ tiến công, không cần diệt sạch quân Tỉnh Y Trực Hiếu, chỉ cần bám trụ bọn họ, khiến một cánh đại quân Mạc Phủ không quay về chi viện Quan Đông được, ảnh hưởng chiến sự Triệu Tùng bên kia.
Đồng thời, vì để tiến thêm một bước kéo dài và phân tách đối thủ, gã còn chuẩn bị tâm lý mà tính toán.
Mấy ngày nay đối với Tỉnh Y Trực Hiếu nói được là sống một ngày bằng cả một năm, cùng ngày nhận được lệnh tướng quân mạc Phủ, mỗi ngày Giang Hộ đều phái người giục y mau chóng suất binh viện binh, một ngày vội vàng cao hơn một ngày. Hơn nữa mấy ngày nay, gã vẫn luôn nhận được tin xấu, giặc Hán sau khi vượt qua Hoàng Tu Hạ, nghỉ ngơi chút rồi lần nữa phát động tấn công, sau đó một đường thẳng tiến hướng bắc đánh thẳng ra Bán Đảo, đánh chiếm Liêm Thương.
Liêm Thương là nơi chốn cũ của võ gia, ý nghĩ phi phàm, rơi vào trong tay giặc Hán như vậy, quả thực khiến Tỉnh Y Trực Hiếu khổ tâm, hơn nữa còn nghe nói rơi vào vô cùng dễ dàng, nơi đó mặc dù có không ít quân trông giữ, nhưng bị giặc Hán đánh tan, bất đắc dĩ phải bỏ chạy khỏi Liêm Thương.
Hơn nữa, cho dù không đề cập đến ý nghĩ lịch sử Liêm Thương, Liêm Thương sa vào tay giặc cũng làm cho Quan Đông và cùng gần đó trở nên nguy hiểm, lại khiến cho con đường viện binh của lão lần này thêm gian nan vài phần. Ý đồ quân Đại Hán cũng rất rõ ràng, bọn họ muốn nơi đó tiêu diệt quân Mạc Phủ quay về viện binh, sau đó tấn công Giang Hộ - nhung dù bết rõ ý nghĩ của bọn họ, Tỉnh Y Trực Hiếu hiện tại cũng không còn đường để lui.
Theo áp lực vô cùng lo lắng, mấy ngày nay lão gần như không ngủ được, cả người đều già đi mười mấy tuổi, ngay cả cổ họng cũng khàn đi. Tuy nhiên, dưới cố gắng của lão, quân Mạc Phủ sắp xếp lần nữa cũng gần như hoàn thành, ngày mai lão mang phần lớn quân rời Y Hạ, chuyển hướng đi Giang Hộ.
Mà ngày này, quân thù phía trước lại phái tới một vị sứ giả, đòi gặp Tỉnh Y Trực Hiếu. Lúc trước Mạc Phủ mấy lần phái sứ giải muốn cùng giặc Hán đàm phán, nhưng vẫn không có kết quả, Đại Hán lại chủ động phái sứ giả sang như vậy là lần đầu tiên.
Theo kinh dị, Tỉnh Y Trực Hiếu lập tức triệu kiến sứ giả Đại Hán – tuy rằng bết rõ đối phương sẽ không cách nào đề xuất ý kiến tốt, nhưng mà Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn tồn tại hy vọng, chờ mong thời điểm cuối cùng chuyển biến tốt.
Nhưng mà Tỉnh Y Trực Hiếu mặc dù có thành ý, nhưng vị Đại Hán sứ giả này lại có chút kiêu căng, sau khi đi vào trước mặt Tỉnh y Trực Hiếu, không hề thi lễ, chỉ chắp tay thi lễ - như lời gã mà nói, bây giờ Tướng quân và các đại thần Nhật Bổn đã bị triều đình tước bỏ chức vụ rồi, bọn họ không còn là quan viên, cho nên chỉ đành đối đãi như vậy, mà Tỉnh Y Trực Hiếu tuy rằng tức giận, nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống.
- Không biết ngươi tới tìm ta có chuyện gì? Lão lãnh đạm hỏi.
- Tiên sinh gần đây ngày đêm bận rộn vất vả, là chuẩn bị lui binh sao? Mà vị sứ giả này lại không khoan nhượng, nhìn Tỉnh Y Trực Hiếu, một chút cũng không có cảm giác tính mạng mình đang nằm trong tay người khác.
- Nếu quả thực như vậy, như vậy tại hạ liền nói thật cho ngài, sứ thần thiên triều chúng tôi đã để cho đại quân chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần đại quân tiên sinh lui khỏi, một đường truy kích, cho nên đại nhân suy nghĩ mà sau đó hẵn hành sự, không cần cố gắng làm ra chuyện tiếc nuối cả đời.
Sứ giả Đại Hán nói không nể mặt như thế… đương nhiên sẽ chọc cho Trực Y Tỉnh Hiếu tức giận, nhưng lão biết bây giờ cũng không tức giận làm gì, hơn nữa đối phương nói là sự thật – chuyện lão ngầm chuẩn bị lui binh đã bị giặc Hán bên kia biết rõ, bọn họ nhất định sẽ truy kích, mà khi đó quân Mạc Phủ chỉ sợ sẽ trả giá thê thảm.
Cho nên, lão cưỡng ép phẫn nộ trong lòng xuống, tận lực giữ thái đội bình tĩnh nhìn đối phương.- Ta bây giờ trong tay còn có đại quân, chúng ta bây giờ còn có Quan Đông, các ngươi nếu như không lo ngại, tùy ý làm việc, vậy cứ thử xem một chút ha! Chúng ta nhất định hầu tới cùng!