Gã ở trong lòng càng phát ra độc ác, cắn chặt răng, sau đó tay của gã sờ tới bội đao trên mình, nắm chặt lấy chuôi đao.
Đại trượng phu cho dù chết, cũng phải chết có ý nghĩa.
- Xung phong, xung phong tiến lên! Gã dứt khoát rút ra bội đao của mình, lớn tiếng hô với các quan quân bên cạnh.- Cùng theo ta tiến lên!
Ngay tại lúc gã khàn giọng la hét, một viên đạn pháo gào thét mà qua, sượt qua bên cạnh Mã Đồng Tề, sau đó đánh trúng kỳ thủ vác quân kỳ ở bên cạnh gã, đánh nát nửa bên đầu của người trẻ tuổi này.
Đầu óc tung tóe và máu tươi văng tới giữa chừng không, chất nhầy màu trắng dính tới trên mình Mã Đồng Tể, mùi máu tươi gay mũi và một cỗ mùi vị nói không ra lời khiến gã gần như buồn nôn, nhưng trong lòng gã chẳng những không có chút nào sợ hãi, ngược lại loại oán hận và lửa giận càng thêm tăng lên.
Gã mở to hai mắt, gương mặt gần như cũng vặn vẹo thành một dáng vẻ dữ tợn, sau đó dứt khoát vứt bỏ bội đao trong tay, cầm lên quân kỳ trong tay kỳ thủ ngã xuống này.
- Theo ta lên! Nương theo một tiếng quát to này, Mã Đồng Tể không nhìn vào đạn súng bổ tới, gần như điên cuồng chạy tới phía trước, mà đám thân vệ của gã cũng gần như đồng thời gào thét, đi theo đằng sau đoàn trưởng của bọn họ. Mà xung phong của bọn họ cũng mang theo cả đoàn, gần như mỗi người đều hô lên, sau đó cầm lên vũ khí xông tới trước, mang theo phẫn nộ tích tụ đã lâu xông về phía trước.
Đại quân Mạc Phủ trong sương khói lượn lờ cũng không có động tĩnh phát hiện quân đội Đại Hán trước tiên, cho nên ngay thời điểm dòng nước lũ màu đỏ ở bên trong sương khói như ẩn như hiện, ngay thời điểm tiếng quát thét của quan binh Đại Hán truyền tới trong tai bọn họ, chính ngay Đức Xuyên Gia Quang cũng trong lòng run lên.
Lửa đạn bên ta đủ sắc bén rồi, đây gần như là tập trung toàn bộ lửa đạn của tất cả quân đội Mạc Phủ tới, vốn dĩ với phán đoán của Đức Xuyên Gia Quang, không khả năng có bất kỳ quân đội nào đủ chống cự lửa đạn như vậy, gã vốn dĩ tính toán đánh sụp trận hình đối phương, sau khi đánh lui quân địch lại phát động truy đuổi, lại không có nghĩ rằng đối phương không chỉ không có tan tác, ngược lại vẫn luôn lấy thân xác máu thịt gắng gượng chịu đựng lửa đạn, thậm chí còn thẳng thừng phát động phản kích.
Những giặc Hán đó, còn là người sao… Đức Xuyên Gia Quang trong lòng chợt lóe lên một ý niệm.
Nhưng mà gã hiện giờ cũng không rảnh đi suy xét vấn đề này nữa, gã hiện giờ ở khắp nơi không được có bất kỳ sơ sót này, không chỉ là bởi vì an nguy của bản thân gã, vả lại cũng là vì an nguy cả đại quân.
Nhìn giặc Hán áo đỏ phía đối diện gào thét không nhìn lửa đạn xông lên, Đức Xuyên Gia Quang trong lúc bất kỳ cắn môi ra máu rồi, gã không tin rằng có binh lực gấp mấy lần, bản thân vẫn là không ngăn được tấn công của quân địch.
- Toàn quân đột kích!
Gã lớn tiếng hạ lệnh đối với bên cạnh, sẵn sàng quyết chiến với giặc Hán, đánh tan một cánh quân địch này.
Theo mệnh lệnh của Đức Xuyên Gia Quang, đại quân sớm đã tích súc đợi phát toàn tuyến bắt đầu phát động tấn công đối với quân địch đối diện, một trận chiến sát lá cà đáng sợ lại bắt đầu rồi.
Địa hình giữa hai quân hơi có chút gập ghềnh, đây là dọc ngang đồng ruộng trước đó, nhưng những khe rãnh này một chút cũng không có khả năng gây trở ngại và làm giảm bớt cuộc chém giết này. Mỗi một khe hở trên mặt đất đều theo tranh đoạt của đao súng gần như mỗi tấc đất đều đang đấu đá, từ một mảnh ruộng đất tới một mảnh ruộng đất khác, từ một mảnh rừng tới một mảnh rừng khác, thậm chí chính ngay ở bên trong thôn làng thưa thớt, khắp nơi đều có người đang gào thét chém giết.
Quân đội Đại Hán không hề cố kỵ xung phong liều chết, càng không ngừng huy động vũ khí của mình với quân địch trước mặt, cho dù trong lúc hỗn chiến như vậy, bọn họ vẫn là chiếu theo huấn luyện nghiêm khắc tổ thành từng trận hình nhỏ, sau đó chiếu theo sức mạnh của đồng đội chém giết với quân địch xông sang, thẳng tới chiếm lĩnh một mảnh vùng đất nhỏ, dọn sạch hết quân địch đối diện.
Mỗi chỗ đều hiện ra một mảnh cảnh tượng giết hại ghê người, súng hỏa mai quân đội Đại Hán ở trong phương viên lớn này rốt cuộc phát huy được uy lực. Chiếu theo độ chính xác càng cao hơn, và huấn luyện càng hoàn mỹ hơn, oanh kích của những tay súng hỏa mai của Đại Hán này mang tới cho quân địch thương vong rất lớn, vả lại phối thêm thúc đẩy của bọn lính trường thương, Mã Đồng Tể nâng quân kỳ của đoàn mình, không hề sợ hãi mang bọn thân vệ của mình xông giết bên trong quân địch, bọn họ đều đã giết đỏ vàng con mắt, chỉ muốn đè sập quân địch.
Ngay tại thời điểm Mã Đồng Tể vác quân kỳ lên xông về phía trước, đột nhiên gã cảm thấy vai phải một trận bỏng rát đau đớn, gã nhìn bả vai một chút, nhận ra một viên đạn đã ở trên vai phải gã đánh ra một vết thương thật lớn, lúc này máu tươi đang không ngừng tuôn xối xả, không biết chảy bao lâu rồi.
Loại đau đớn mãnh liệt này cũng không có khiến Mã Đồng Tể cảm thấy có bất kỳ sợ hãi nào, chém giết nhiều năm sớm đã khiến gã quen nhìn thương vong đủ loại đủ dạng, thậm chí đã khiến gã phai nhạt sống chết, gã ngược lại cắn chặt răng, tiếp tục mang theo bộ hạ của mình xông giết tiến lên.
Tuy nhiên, bọn họ cho dù dũng cảm hơn nữa huấn luyện ưu tú, nhưng số lượng quân địch vượt xa hơn nhiều bọn họ, cho nên chỉ đành từng bước đánh lui quân địch. Nhưng lập tức quân Mạc Phủ lại bắt đầu tiếp tục phản kích, những võ sĩ Quan Đông đó gào thét cầm thái đao và bội đao phấn đấu quên mình lao tới, một lần lại một lần hiệp lực chiến đấu, lại một lần bị đánh lui. Trên cánh đồng màu xanh, ở trên đường lớn màu vàng đất, gió lớn nhấc lên từng trận bụi đất, mây khói thật dầy khiến bầu trời đen kịt, không biết có bao nhiêu hồn người đang theo sương khói mờ mịt không có dấu vết thăng lên tận trời.
Chiến sự giằng co, mỗi thời khắc đều có người chết đi, nhưng người còn lại vẫn hồn nhiên không hay biết, vẫn không mảy may thương tiếc chiến đấu, dường như ai cũng không có cách nào áp phục được kẻ khác, nhưng quân Mạc Phủ gấp mấy lần chỉ kiềm giữ lẫn nhau với quan binh Đại Hán thua xa bọn họ, bản thân liền đã nói rõ một loại tình trạng rất nguy hiểm rồi. Bởi vậy, quân đội Đại Hán còn tăng viện được, mặc dù số người bọn họ thua xa quân Mạc Phủ, nhưng hiện giờ Đại Hán đưa vào chiến trường vẫn chưa phải toàn bộ binh lực.
Ngay thời điểm Mã Đồng Tể điên cuồng cùng bộ hạ của mình xông giết, đằng sau gã đột nhiên vang lên một hồi tiếng tù và quen thuộc. Khúc điệu quen thuộc này khiến Mã Đồng Tể hơi hồi phục lại một chút tỉnh táo, sau đó gã nhìn về phía sau, nhận ra một đám lớn quan binh Đại Hán mặc áo đỏ đang xông về phía bên này của mình.
Triệu soái phái binh tới tăng viện rồi! Mã Đồng Tể trong lòng vui mừng, gã một lần nữa xoay đầu nhìn bộ hạ của mình, sau đó giao quân kỳ cho vệ binh bên cạnh, tự mình tiện tay cầm lên một thanh bội đao của người khác, trên mình gã đã nhuộm đầy máu tươi, nhưng vẫn không hề hay biết.
- Giết đi! Gã lại lần nữa hô lớn một tiếng, sau đó lấy tinh thần dũng mãnh gấp trăm lần lần nữa đầu nhập vào bên trong chém giết của bọn binh sĩ Mạc Phủ.
- Giết đi! Chính cùng thời khắc đó, đoàn trưởng đoàn thứ hai Lê Hoàng Hà cũng hô lên với bộ hạ của gã.