Mặc dù y không có nói rõ 'Hiện tại không chạy liền không có cơ hội rồi! ' nhưng ngụ ý cũng đã rõ rành rành rồi.
Nếu như là ngày thường, Đức Xuyên Gia Quang nhất định sẽ giận tím mặt, hung hăng trách phạt đồ nhát gan nhiễu loạn quân tâm này, nhưng hiện tại gã đã không có hứng thú đi làm như vậy rồi, hiện tượng bổn quân thất bại đã rõ ràng như thế rồi, cho dù không thừa nhận thì có ích lợi gì nữa?
- Chạy... Chúng ta còn chạy trốn được đến đâu? Gã lộ vẻ sầu thảm cười nói.
- Trận chiến này một khi bị thất bại, thiên hạ đã không còn chỗ cho ta dung thân rồi, cũng không có chỗ cho các ngươi dung thân rồi!
Trên mặt gã vẫn còn treo nước mắt, xen lẫn trong hạt mưa không ngừng giọt rơi xuống trên mặt đất, cái loại uể oải và tuyệt vọng này, khiến mỗi người đều nhìn thấy sinh lòng rầu rĩ.
- Đại nhân... Đại nhân! Đám người hầu cận đều sốt ruột rồi, bọn họ mờ mịt nhìn chung quanh, nhưng lại nghĩ không ra cách nào cả, Tướng quân đại nhân hiển nhiên đã là tuyệt vọng tới cực điểm rồi, đã đi vào trạng thái buông tha hết tất cả.
Do dự một lát sau, mắt thấy quân đội Đại Hán đã ép tới càng ngày càng gần, đám người hầu cận rốt cục nhịn không được rồi, bọn họ cưỡng ép xách lên Đức Xuyên Gia Quang, sau đó lôi kéo gã chạy về phía sau.
Theo bản thân tướng quân Mạc Phủ chạy trốn trên chiến trường, toàn bộ trạng thái chiến đấu càng thêm biến thành nghiêng về một phía, gần như tất cả quân Mạc Phủ đều đã bỏ xuống chống cự, ngược lại chạy trốn về phía sau, cho dù là trận tuyến và bộ đội còn chưa có tham dự qua chiến đấu, cũng không còn dũng khí đối chọi với Đại Hán.
Quân đội Mạc Phủ ở tiền tuyến quần chiến với quân đội Đại Hán chỉ còn lại một đội cuối cùng rồi, Lão trung Tùng Bình Tin Cương trẻ tuổi nhất của Mạc Phủ cầm lên bội đao, mang theo người hầu cận và các bộ hạ còn sót lại của mình đi chống đỡ chắn ở phía trước quân tiên phong của quân đội Đại Hán.
Khi tiền tuyến trải qua pháo kích nghiêm khắc nhất, bản thân Tùng Bình Tín Cương cũng thâm thụ kinh hãi, y lợi dụng các loại phương thức ẩn núp của mình, thật vất vả mới tránh thoát giữ được cái mạng, nhưng những bộ hạ của y lại gặp phải thương vong nghiêm trọng, toàn bộ chiến trường đều huyết nhục văng tung tóe. Thương vong cũng không phải đả kích lớn nhất, khi vừa mới trời mưa, y vốn rất là mừng rỡ, cảm thấy bổn quân rốt cục thấy được hy vọng, nhưng nguyện vọng của y rất nhanh lại bị hiện thực tàn khốc đánh sụp, trong thương vong thê thảm và nghiêm trọng và chiến đấu kịch liệt thay nhau đả kích, tiền tuyến bên quân Mạc Phủ rốt cục chống đỡ không nổi rồi, đã bắt đầu chạy tán loạn.
Tùng Bình Tín Cương vốn là muốn dừng lại tan tác tại tiền tuyến, nhưng bất kể là y và bọn người hầu cận của y có cố gắng như thế nào, nhóm bại quân đã sợ hãi đến không còn ý chí chống cự, chỉ muốn chạy trốn, như thế nào ngăn đón cũng ngăn không được.
Tùng Bình Tín Cương hiện tại cũng tuyệt vọng như những người khác rồi, y hiểu được trận chiến này quân đội Mạc Phủ đã hoàn toàn thất bại —— thậm chí nói rằng, toàn bộ chiến tranh cũng đã bị thất bại, Mạc Phủ đã thảm bại ở trước mặt quân đội Đại Hán, Đức Xuyên gia sau này còn tồn tại được hay không đều rất khó nói.
Nhưng khác với gào khóc như Đức Xuyên Gia Quang, y cũng không có khóc lóc, cũng không có chuẩn bị bỏ chạy như những người khác, y ngược lại nắm chặt binh khí trong tay, trơ mắt nhìn quân đội Đại Hán bên đối diện.
Có lẽ là bởi vì thấy được cơ hội chiến thắng, cho dù sợ hiện tại rơi xuống mưa to, quân đội Đại Hán vẫn không có dừng bước, mà là vô tình triển khai truy kích với quân Mạc Phủ, bọn họ rất nhanh lại đè tới trước mặt Tùng Bình Tín Cương rồi, gần như khiến y nhìn rõ được khuôn mặt của mỗi người.
Khi nhìn thấy quân địch còn sót lại này, quân đội Đại Hán cũng không có dừng bước lại, mà là tiếp tục nện bước thẳng tiến về phía trước, mũi thương giống như khóm bụi gai đẩy về phía trước, mỗi người đều lạnh lùng nhìn y.
- Giết đi! Khi những binh sĩ Đại Hán đã đi tới cách mình chỉ vẹn vẹn còn mấy trượng, Tùng Bình Tín Cương phát ra gầm lên giận dữ, sau đó không để ý đầy đất lầy lội, kiên quyết xông về phía trường thương nhiều như bụi rậm.
Theo tiến hò hét của y và binh khí vang lên, vị Lão trung trẻ nhất bên trong Mạc Phủ, cuối cùng cũng tiêu tan trên mảnh đất hiu quạnh này, đã trở thành một bộ phận chiến công của binh lính Đại Hán.
Vào lúc ban đêm, ở trong một mảnh gió rét mưa thảm, Đức Xuyên Gia Quang và một số đám người hầu cận của gã cưỡi ngựa nhanh chạy trở về trong thành Giang Hộ, lấy bộ dạng vài ngày của gã trước khi ra khỏi thành so sánh với hiện tại bộ dạng đã vô cùng chật vật của gã, đại quân vốn theo sau gã cùng đi xuất chinh kia hiện tại đã không còn sót lại chút gì. Sắc mặt Đức Xuyên Gia Quang trở nên trắng bệch, ở trong ban đêm len lén về tới trong Bản Hoàn thành Giang Hộ.
Mà sau khi Đức Xuyên Gia Quang trở lại Giang Hộ, tin tức về quân Mạc Phủ trong khi giao chiến thảm bại cũng không chân mà chạy (lan truyền nhanh chóng), khiến mỗi người đều vô cùng buồn phiền.
Khi trở lại trong Đại Áo, Đức Xuyên Gia Quang đã là tâm như tro tàn rồi, tuy rằng đây là nơi cư ngụ khá lâu và vô cùng quen thuộc của gã, nhưng chỉ vừa mới trôi qua vài ngày thôi, gã có cảm giác nơi này đã là vật còn người không còn, xung quanh hết thảy đều vô cùng xa lạ.
Gã ngơ ngác ở lại trong biểu điện, chờ đợi một khắc quân đội Đại Hán xông vào trong thành Giang Hộ kia —— chỉ sợ không cần đến vài ngày, bọn họ đã đánh tới rồi.
Tuy nhiên, ngay tại đêm khuya hôm đó, trong lúc gã vừa mới miễn cưỡng đi ngủ, liền nghe được bên ngoài một trận xôn xao.
Gã miễn cưỡng bò lên, sau đó phát hiện chủ tọa Lão trung Thổ Giếng Lợi Thắng của gã xâm nhập tới trong điện rồi. Tuy rằng gã vừa mới cũng không có triệu kiến qua vị trọng thần này, nhưng nghĩ rằng lão cũng là vì quốc sự hiện giờ mà đến cầu kiến đấy.
Nhưng Đức Xuyên Gia Quang hiện tại cũng không có chút tinh thần nào, chẳng qua là cảm thấy hứng thú buồn tẻ.
- Ngươi đi về trước đi, có việc gì ngày mai tái nghị.
Nhưng mà Thổ Tỉnh Lợi Thắng không có lui ra, ngược lại ngay lập tức lấy đầu chạm đất.- Tướng quân đại nhân, lúc này tình thế đã là vô cùng khẩn cấp, thời giờ thật sự trì hoãn không được, kính xin đại nhân trước hết hãy nghe thần phân trần!
- Được rồi... Chuyện gì. Tuy rằng đã vô cùng mệt mỏi rồi, nhưng Đức Xuyên Gia Quang vẫn suy yếu gật gật đầu.
- Tướng quân đại nhân, lúc này quân ta nhất bại tái bại, tình thế quá tệ hại, chỉ sợ đã không có năng lực giao chiến với Đại Hán...
Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại dập đầu trên mặt đất, lấy giọng nói rất là thành khẩn.- Kính xin Tướng quân đại nhân vì bảo tồn Mạc Phủ, bảo tồn cốt nhục Đức Xuyên gia, lập tức tự sát!
Khi vừa mới nghe đến đây, Đức Xuyên Gia Quang còn cho là mình nghe lầm, vô cùng kinh ngạc nhìn đối phương.- Ngươi nói cái gì?
- Kính xin Tướng quân đại nhân lập tức tự sát! Nhưng mà, Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn lặp lại một lần, hủy bỏ nghi hoặc của Đức Xuyên Gia Quang.
- Đại nhân, lúc này Đại Hán đã chiếm cứ hoàn toàn thượng phong, vì bảo tồn cốt nhục Đức Xuyên gia, chúng ta chỉ dựa theo mệnh lệnh của Đại Hán đi làm việc, cho nên... Kính xin Tướng quân đại nhân tự sát, để thể hiện thần phục có được tha thứ của Đại Hán!