Nhưng bởi vì gã vừa mới nghiêm lệnh rút lui, cho nên không ít bộ đội đã rời khỏi doanh trại mới rồi, mà những người này đã cùng với bọn quan binh nhận được mệnh lệnh chen chúc lại cùng nhau, trong lúc nhất thời cả đại quân đều có chút hỗn loạn, người người chân tay luống cuống, gần như là một mảnh hỗn loạn.
Nhìn thấy trạng thái hỗn loạn của đại quân bản bộ, Đức Xuyên Gia Quang càng phát ra lòng như lửa đốt, lại giận tím cả mặt, thúc giục các bộ lập tức trở về tại chỗ bày trận chuẩn bị nghênh đánh giặc Hán, theo đàn áp mạnh mẽ đại quân Mạc Phủ cuối cùng khôi phục bình tĩnh.
Ngay tại thời điểm quân Mạc Phủ hỗn loạn trong lúc rút lui và lưu lại nguyên tại chỗ, thời giờ buổi sáng đã bị hao hết sạch, đã biến thành thời khắc giữa trưa, mà lúc này, quân đội Đại Hán cũng tới được chỗ đại quân Mạc Phủ gần trong gang tấc, hai quân đã dùng con mắt bình thường nhìn thấy đối phương rồi!
Vào lúc này, quân đội đôi bên đều có được cảnh báo, sau đó đã làm xong thái độ lâm chiến, chỗ khác biệt chỉ là quân đội Đại Hán bởi vì binh sĩ kinh nghiệm càng thêm đầy đủ cho nên tốc độ chuyển hoán trận hình và triển khai càng nhanh thêm, mà quân đội Mạc Phủ thì bởi vì số người chen chúc và biến cố mới rồi mà cử động có chút chậm chạp.
Bốn phương tám hướng đều truyền tới tiếng tù và bén nhọn và tiếng trống như sấm động, còn Triệu Tùng đã ở ven một mảnh rừng cây bố trí ổn thỏa bản thân và bọn quan tham nghị của mình, biến nơi này thành chỗ chỉ huy tạm thời. Các quan tham nghị của gã lấy tốc độ cực nhanh thăm dò địa hình xung quanh, vả lại ở trên địa đồ đánh dấu xong bản bộ và đã quan sát kỹ vị trí bố trí và cấu thành binh lực của quân địch. Sau đó bắt đầu nghiên cứu phán đoán tình thế hiện giờ, bọn họ lớn tiếng hô quát lẫn nhau, gần như lấn át tiếng tù và, tiếng trống không dứt bên tai.
Ở trong tình thế bất an bồn chồn như vậy, Triệu Tùng lại vô cùng điềm tĩnh, gã đứng ở ven rừng cây, sau đó cầm lên kính viễn vọng không ngừng nhìn bốn phía xung quanh, thu nạp hết thảy tình báo xung quanh vào trong mắt. Thế nhưng, tuy rằng ngoài mặt vô cùng trấn định, nhưng thời khắc này dòng máu của gã đã đang tăng nhanh thêm, chính ngay cả thị lực cũng giống như nhạy cảm không ít hơi so với trước kia, tốc độ suy nghĩ càng thêm giống như điện quang hỏa thạch.
Gã nhìn ra trong lúc quân địch đang điều động có chút hỗn loạn, thế nhưng thế này cũng không có ra ngoài dự tính của gã. Tố chất của binh Mạc Phủ gã đã nhìn thấy được rất nhiều rồi, thật sự khó mà khen tặng được, vả lại quan quân cũng thông thường vả lại không đắc lực, hơn nữa chính diện còn chen chúc nhiều người như vậy, điều động không hỗn loạn mới là việc lạ.
Sau khi cẩn thận quan sát một lúc, gã càng lúc càng chắc chắn, trên mặt cũng bắt đầu nổi lên nét cười có vẻ có chút tàn khốc.
- Triệu soái, có phát động tấn công hay không? Nghiêm Quảng ở bên cạnh lớn tiếng hô lên.- Cánh trái quân địch khá bạc nhược, quân ta trước đột tiến từ cánh trái quân địch, nếu như thoải mái phá địch liền nhấc tay phá nó.
- Không, đột tiến thẳng từ trung ương, trước cho bọn chúng một chút vui mừng bất ngờ. Đợi sau khi bọn chúng hỗn loạn, sẽ đem pháo binh kéo sang một trận pháo oanh cánh trái bọn chúng. Triệu Tùng thu hồi kính viễn vọng, sau đó lấy một loại ngữ điệu cực kỳ thoải mái nói.- Quân ta chủ động tấn công, hẳn khiến bọn chúng nhìn thấy được thực lực chân chính của quân đội Đại Hán rồi!
- Triệu soái, đây là ý gì? Nguyên Quảng có chút ngạc nhiên.- Quân địch chính diện thực lực mạnh nhất, hơn nữa dường như con có một số tinh nhuệ Mạc Phủ ở đấy…
Làm một quan tham nghị, Nghiêm Quảng vẫn luôn tự xưng trí mưu, đánh giặc trước tiên suy xét chính là như thế nào dùng võ lực cường đại nhất của phe mình tấn công chỗ yếu kém nhất của quân địch. Gã khinh bỉ nhất chính là dồn sức tấn công sang, vả lại cho rằng tấn công thẳng chính diện phòng ngự nghiêm ngặt nhất của quân địch không thực hiện được, nếu như không phải là bởi vì gã một mực tôn kính Triệu Tùng hơn nữa gã lại là chủ quan, gần như liền muốn thốt ra lời trách cứ Triệu Tùng.
- Quân địch ra vẻ chặt chẽ, kỳ thật bạc nhược, lòng quân sớm không ổn, vả lại binh lực quân ta không nhiều, vừa hay hẳn nên tốc chiến tốc quyết, chỉ cần chúng ta đánh nát chỗ tập trung nhất binh lực bọn chúng, bại vỡ của bọn chúng liền gần ở trước mắt rồi. Mặt khác… ta nhìn thằng oắt con Đức Xuyên Gia quang ở trong trận quân địch, chỉ cần quân ta đột tiến trung ương, xung quanh bọn chúng nhất định hỗn loạn. Tới lúc đó lại bọc đánh cánh trái, khiến bọn chúng theo một trận này liền tan tác!
- Đại nhân, có lòng tin như thế sao? Nghiêm Quảng vẫn còn có chút nghi ngờ.
- Tin tưởng? Không cần tin tưởng? Quân địch, chẳng qua là gấp mười chúng ta mà thôi, quá ít rồi. Triệu Tùng thản nhiên cười.- Đáng tiếc bệ hạ không đích thân tới được, xem bọn ta bẻ gãy nghiền nát!
Theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, Nghiêm Quảng mặc dù có chút giữ lại, nhưng vẫn là tiếp nhận mệnh lệnh và phán đoán của Triệu Tùng, sau đó lần nữa sửa đổi một chút kế sách đánh trận của các quân.
Chính ngay thời điểm bóng ảnh dưới ánh mặt trời bắt đầu chênh chếch về hướng đông, quân trận quân đội Đại Hán bắt đầu xuất hiện một chút sóng động, mấy phương trận quân đội Đại Hán bắt đầu dọc theo rất nhiều đường nhỏ giữa hai quân, lấy trận hình trận tề đi tới. Những quân trận này từng cái đều có mấy trăm người, trước đầu và trung ương đều là do binh lính vác trường mâu xếp thành hàng ngang dày đặc, chính diện mỗi hàng ngang là mấy mươi người, thọc sâu vào ước chừng có hơn hai mươi mấy hàng, mà trên góc bốn cạnh của phương trận là binh sĩ súng hỏa mai xếp thành đội ngũ hình vuông dày đặc.
Các quan quân trộn lẫn ở bên trong những quân trận này, cẩn thận khiến bọn binh sĩ chiếu theo nhịp trống cố định của tay trống đi tới, dấu hiệu chiến kỳ màu đen và màu đỏ của các bộ đội, ở trên đại quân mặc quân phục màu đỏ dày đặc phất phới tung bay.
Mà hậu phương những quân đội đột kích này, một đám lớn kỵ binh vô cùng nhìn chăm chú, ánh mặt trời rạng rỡ chiếu trên khôi giáp đủ mọi hình dạng của bộ binh và kỵ binh, hào quang lóng lánh chói mắt.
Ngay tại thời điểm quân đội Đại Hán bắt đầu thúc đẩy tiến lên, quân Mạc Phủ cũng lập tức phất hiện điều động của bọn họ.
Đức Xuyên Gia Quang và Tùng Bình Tín Cương đều đối với quân đội Đại Hán không ngờ từ tấn công bên trong đó cảm thấy có chút kinh ngạc, nhưng mà bọn họ lập tức tỉnh táo trở lại, vội vã điều động bộ đội nghênh đón quân đội Đại Hán.
Rất nhanh, quân đội Đại Hán liền xong tới tiền trận quân địch, bọn họ xuyên qua từng hàng chính giữa từng hàng cây mây quấn xiết xung phong về phía trước, những cây này thành một trở ngại lớn của bọn họ, tuy rằng rừng cây che đậy đại đa số tầm mắt của binh súng hỏa mai, vả lại khiến trận hình bắt đầu có chút buông lỏng, nhưng bọn họ vân như cũ không sợ hãi đi tới phía trước.
Mà vào thời khắc nóng bức này, quân Mạc Phủ cũng không có quên nắm bắt thời cơ có lợi này, hàng loại quân đội Mạc Phủ từ chính diện xông tới, sau khi nhìn thấy quân địch bắt đầu tấn công, quân đội Đại Hán dừng lại bước chân, sau đó binh hỏa thương bắt đầu nổ súng.