- Nếu như vậy, chúng ta nhất định sẽ tiến đến Đô Kinh nghe theo huấn dụ của điện hạ! Sau khi nghĩ đến đây, hai người bọn họ lập tức thay đổi cái kiểu do dự trước kia, vô cùng cung kính thỉnh cầu tiến đến Đô Kinh.
Sau khi ra lệnh cho bọn họ, ngày hôm sau Chu Phác liền lên đường đưa bọn họ đi tới Đô Kinh, còn gã thì tạm thời ở lại trong thành Nạp Lương, tiếp tục tuyên bố hịch văn, ổn định trật tự các nơi Nhật Bổn, đồng thời tiếp nhận đầu hàng của Đại Danh các nơi.
Tuy rằng tầm vóc lần chiến tranh này rất lớn, nhưng tiến binh của Đại Hán lại hết sức nhanh chóng, gần như chỉ tốn ba tháng là quyết định đánh sụp Mạc Phủ, mà lúc này rất nhiều nơi tuy rằng nhận được thông báo đòi hỏi cứu viện của Mạc Phủ nhưng cũng cứu viện không kịp —— hoặc là nói rằng không dám không chịu tới cứu, cho nên lịch trình chiến tranh cuối cùng diễn biến thành Đại Hán dọc theo Cửu Châu sau đó đổ bộ Bản Châu, tiến công thẳng vào gần kỳ cuối cùng thẳng đến đảo Quan Đông, đại bộ phận địa phương ngược lại cũng không có bị quân đội Đại Hán đặt chân tới.
Vì để giảm bớt phí tổn thời giờ và thương vong, để xây dựng cục diện một loại vạn chúng thần phục trước khi hoàng thái tử điện hạ tới đây, Chu Phác bắt đầu không ngừng mà thúc giục gia tộc quyền thế của những địa phương này khẩn trương đầu hàng, ví như Tiền Điền gia, Thượng Sam gia và Y Đạt gia, lại ví như hai Đại Danh lớn trên đảo Tứ Quốc chi phối toàn bộ cả đảo —— Phong Tu Hạ gia của phiên Đức Đảo và Sơn Nội gia của phiên Thổ Tả.
Hai nhà kia đều là Đại Danh lớn mà Mạc Phủ đã xác nhận, chi phối gần như toàn bộ đảo Tứ Quốc, bọn hắn sau khi Đại Hán đánh tới cũng sáng suốt giống như gia tộc khác lựa chọn đứng ngoài cuộc, cuối cùng bảo toàn thân gia, Chu Phác tin tưởng rằng dưới uy áp của mình, hai nhà này nhất định cũng sẽ đuổi tới cúi đầu xưng thần ở trước mặt thái tử điện hạ.
Từ khi Đại Hán đổ bộ Cửu Châu, từ Trường Khi tới Cửu Lưu Mễ, lại đến Cơ Lộ, tiếp đến Đại Bản và Đô Kinh, lại đến Nại Lương, cuối cùng thẳng đến Đa Ma Xuyên, trong nhiều lần chiến dịch này, Đại Hán đều lấy thái độ đường đường chính chính giành được toàn thắng. Những thắng lợi huy hoàng này không chỉ khiến cho Đại Hán đánh bại Mạc Phủ, cũng khiến cho Chu Phác ở Nhật Bổn chiếm được uy vọng nói một không hai, Chu Phác hiện tại đã là đắc chí vừa lòng, gã không tin có người nào dám can đảm cãi lại mệnh lệnh của gã.
Ngay theo cố gắng của Chu Phác và Triệu Tùng, trật tự tại quần đảo Nhật Bổn vốn hỗn loạn chậm rãi bình định lại, theo uy áp của Đại Hán, thế lực và gia tộc quyền thế các nơi còn chưa có giao thủ thẳng qua với Đại Hán đều rõ ràng tỏ vẻ thần phục.
Sau khi nhanh chóng bình định lại Nhật Bổn, rốt cục cũng đã đi đến thời cơ thái tử điện hạ đích thân tới Nhật Bổn.
Ngay tại một buổi sáng đầu thu, thái tử điện hạ Đại Hán mang theo bọn quan viên của mình đi tới ngoài cảng Phủ Sơn, chuẩn bị lên thuyền đi tới Nhật Bổn. Bởi vì thái tử điện hạ còn chưa có đích thân đi tới, cho nên bọn họ hiện tại cũng túm năm tụm ba tụ tập cùng một chỗ, một bên nói chuyện phiếm một bên chờ đợi điện hạ.
Những quan viên này, một số là Tá liêu phụ tá Thái tử điện hạ tiến hành lần chiến tranh này, một số là triều đình Đại Hán vì hưởng ứng đòi hỏi của triều đình Nhật Bổn cho nên chuẩn bị tạm thời điều động quan dân chính giúp bọn họ xử lý chính vụ địa phương. Người trước bởi vì chiến tranh thắng lợi mà khí phách dâng trào, bởi vì bọn họ biết được lần này lập được nhiều công huân như vậy, sau khi trở về kinh thành triều đình tất nhiên sẽ có phong thưởng, người sau cũng thoả thuê mãn nguyện, bởi vì bọn họ biết mình mượn được binh uy Đại Hán, sau khi đi tới Nhật Bổn khẳng định là quan viên nói một không hai lời, trong đó có một số người thậm chí còn đang dự định làm sao mượn cơ hội này âm thầm kiếm lời thật to từ trong đó.
Chính là bởi vì nguyên nhân này, bọn họ đều có một loại cảm giác tâm trạng vô cùng sung sướng, mỗi người đều hăng hái, chỉ chờ thuyền giương buồm xuất phát.
Mà trong lúc này, tâm trạng của thái tử điện hạ Đại Hán đang ngồi trong xe ngựa, chuẩn bị đi tới cảng Phủ Sơn, cũng không có nhẹ nhàng thoải mái như bọn quan viên của nó.
Đó cũng không phải là nó không hài lòng với chiến sự, nó cũng không phải không hài lòng với công huân mà bộ hạ mình đã lập được, chỉ là thân làm thái tử điện hạ, nó biết rằng ở trên quân sự đánh bại đối thủ chỉ là hết thảy vấn đề mới bắt đầu mà thôi, kế tiếp cũng không thiếu vấn đề đang chờ đợi nó đến xử lý và giải quyết.
- Nói như vậy, phụ hoàng là dự định cưỡng ép thông hành tiền giấy ở Nhật Bổn rồi sao? Trong xe ngựa bay nhanh, thái tử điện hạ bình tĩnh mà hỏi một vị quan viên thanh niên bên cạnh.
- Đây đúng là ý của bệ hạ. Vị quan viên thanh niên này cung kính trả lời.- Bọn thần chính là vì chuyện này mà được triều đình phái tới đây, tuyệt đối không dám có một chút sơ xuất.
Vị quan viên này tên là Vu Anh Triều, là một vị quan viên của bộ Tài chính, lúc trước chuyên môn xử lý công việc tài kế, bởi vì có công hỗ trợ Tài tướng Bình Nguyên Hầu Trần Hoành thành lập ngân hàng Đại Hán, cho nên rất được Thương tướng coi trọng, được coi là một trong những quan viên trẻ tuổi có tiền đồ của Đại Hán, gã bây giờ là trợ lý giám đốc ngân hàng Đại Hán.
- Việc này liên can trọng đại, kính xin ái khanh cẩn thận đi làm, chớ nên khinh thường! Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của gã, thái tử điện hạ cũng không kinh ngạc, chỉ trịnh trọng dặn dò gã một lần nữa.- Thành quả giành được trong chiến đấu hăng hái và đẫm máu của tướng sĩ tiên phong, chúng ta cũng không được dễ dàng hoang phí!
- Điện hạ xin yên tâm, bọn thần lúc trước cũng đã vì chuyện này nghiên cứu mưu hoa khá lâu, đã làm xong vạn toàn chuẩn bị, mà ngay cả lúc đầu dùng tiền mặt cũng đã chuẩn bị xong. Vu Anh Triều lập tức cúi đầu trả lời.- Chỉ cần khi chúng ta làm việc không bị người khác cản tay cản chân, thần có đủ tự tin đạt thành sứ mệnh, tuyệt đối không dám để cho tướng sĩ thất vọng đau khổ!
- Vậy là tốt rồi. Thái tử điện hạ gật gật đầu.
Trong mưu hoa của triều đình Đại Hán, bọn họ sẽ đại lượng cướp lấy vàng bạc và kim loại quý giá từ bên Nhật Bổn, mà ngay cả đồng, loại vật tư trọng yếu trong chiến lược cũng sẽ đại lượng vận chuyển đến Đại Hán, nhưng cái này sẽ mang đến một vấn đề —— Nhật Bổn dứt khoát sẽ xuất hiện tình huống đại lượng kim loại hiếm bị lọt ra ngoài.
Đại lượng kim loại hiếm bị lọt ra ngoài, nếu cái gì đều mặc kệ mà nói, sẽ mang đến tăng cao giá hàng, đến lúc đó Nhật Bổn gần như tất cả quan dân đều sẽ sa vào đến trong cực độ nghèo khó, bọn họ lại chưa chắc đồng ý ngoan ngoãn chờ đợi đói chết, nhất định sẽ nơi nơi sinh loạn, khiến cho sức mạnh trấn áp của Đại Hán càng thêm mệt mỏi.
Đại Hán phải lấy phí tổn thấp đến chiếm đoạt Nhật Bổn, vậy thì không được giống như Man tộc bình thường chỉ muốn giết sạch cướp sạch là được, một quốc gia có ngàn vạn nhân khẩu, nếu cứ vùi lấp bọn họ vào chỗ chết mà nói, Đại Hán sẽ tiêu hao quân phí rất lớn mới bình định được, hoàn toàn mất đi ý định ban đầu.