Hiện tại chiến tuyến các nơi cũng đã sa vào đến trong hỗn loạn và sụp đổ, hiển nhiên trận chiến này gã đã thua trận rồi, gã đã sa vào trong tuyệt vọng rồi.
Mà trong trận thua này, gã đã không còn có hy vọng gỡ vốn, Giang Hộ sẽ trở thành một tòa cô thành, và nhất định sẽ sa vào trong lửa đạn hải lục của giặc Hán. Mà Đức Xuyên Mạc Phủ cũng đụng phải vận mệnh như vậy.
Mưa to cũng không có khiến cho gã cảm thấy không được khoẻ, hạt mưa lạnh lẽo đánh vào tới trên người của gã ngược lại khiến cho gã dễ chịu thêm một chút. Khi hạt mưa ngập tràn đến trên mặt, gã không kìm nổi khóc thảm rồi, ở trong thống khổ cực độ, gã ngược lại bình tĩnh trở lại, lặng yên nhìn chăm chú vào cảnh tượng một mảnh hoang vắng này, nước mắt từ trên gương mặt của gã chảy xuôi xuống dưới, gã ngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời, bên trong bầu trời đen như mực kia, giống như có người nào đó đang nhìn chăm chú vào gã.
- Ông nội, rất xin lỗi... Gã đột nhiên đau buồn khóc ra và quỳ xuống.
- Thật đúng là trời mưa a! Trong mưa lớn giàn giụa, Nghiêm Quảng quan tham nghị chinh quân Nhật của Đại Hán thấp giọng cảm thán.- May mắn là quân ta trước khi trời mưa đã làm rối loạn quân địch rồi...
Trước khi bắt đầu trận đại chiến này, khi vừa mới đổ bộ tiến quân về Hoành Tân, Nghiêm Quảng cũng đã suy xét tới vấn đề khi đại chiến sẽ đột nhiên có mưa to, và đề nghị Triệu Tùng làm ra một ít bố trí tương ứng, lúc mới bắt đầu trận đại chiến này, y vẫn luôn luôn lo lắng về tiết trời.
Cũng may ông trời coi như cũng rất tốt, đợi đến khi quân đội Đại Hán bắt đầu dùng bộ binh và kỵ binh tấn công, sau đó lại dùng pháo dã chiến cường oanh, khi ba thứ này đánh xuống, đánh đến khiến cho trận tuyến bên quân đội Mạc Phủ đại loạn mưa to mới trút xuống, cơn mưa này cũng không có tạo thành trở ngại gì khi quân đội Đại Hán đã giành được thắng lợi trọng đại, ngược lại khiến cho quân Mạc Phủ đã bắt đầu hỗn loạn càng thêm trận cước đại loạn.
Khi đang nói, Nghiêm Quảng giống như nhớ lại điiều gì đó, giật mình đi nhìn Triệu Tùng chủ soái quân chinh Nhật.
Chẳng lẽ đây là nguyên nhân Triệu soái liều mạng nhất định phải tốc chiến tốc thắng với quân đội Mạc Phủ sao?
Vừa rồi Triệu Tùng đều vô cùng cấp tiến khi bố trí tuyến đầu và chỉ huy lâm trận, hơn nữa cưỡng ép tập trung binh lực ngay mặt đột kích quân địch, đó cũng không phải là phong phạm thường ngày của Triệu Tùng, lúc nãy Nghiêm Quảng còn tưởng rằng đây là bởi vì Triệu Tùng hoàn toàn khinh thường quân Mạc Phủ, hiện tại y cảm thấy có lẽ Triệu Tùng là vì trước khi tiết trời tạo thành nhân tố không xác định mau chóng dùng toàn lực đến đánh úp Mạc Phủ, để tránh đêm dài lắm mộng.
Nhưng tuy rằng y vẫn luôn đang nhìn trộm Triệu Tùng, nhưng Triệu Tùng lại dường như không phát giác gì cả, chỉ là lẳng lặng yên tĩnh nhìn về phía trước, mưa to tưới lên trên quân phục của gã, khiến quân phục của gã đang mặc trên người đều ướt đẫm, huân chương cũng dán thật chặt trên quân phục, nhưng gã vẫn như không hề có gì cả.
Bởi vì mưa lớn như thế này, đại pháo đã không phát huy được tác dụng, cho nên bọn pháo binh bên cạnh cũng bắt đầu nghĩ hết cách một lần nữa thu dọn lại đại pháo, chuẩn bị chuyển dời bọn họ đưa đến nơi hơi chút tránh mưa trong rừng cây, tuy rằng như vậy là nói rằng bọn họ tạm thời không được tham dự đến trong chiến tranh, tuy nhiên tâm tình của bọn họ cũng cực kỳ thoải mái, bởi vì bọn họ biết được nếu đã đánh thành như vậy, cho dù hiện tại bọn họ có tạm thời rời khỏi chiến trường, bổn quân cũng đã đạt được toàn thắng rồi, mà các quan tham nghị và bọn quan truyền lệnh đi theo Triệu Tùng và Nghiêm Quảng chuyển dời đến nơi này, mỗi người cũng đều là vui mừng nhướn mày, chúc mừng lẫn nhau.
- Đi truyền lệnh, gọi quan binh các bộ tiếp tục truy kích quân địch, nhất định phải vượt qua hết thảy khó khăn, cũng đừng tạo cơ hội cho quân đội Mạc Phủ tụ họp lại được! Tại đây trong hoàn cảnh thoải mái này, Triệu Tùng đột nhiên hô to với các quan truyền lệnh bên cạnh.- Trong cơn mưa sẽ bất lợi cho kỵ binh chạy máy, bọn kỵ binh tạm thời thu đội được rồi, đợi cho đến khi hết mưa rồi lập tức đi theo bộ binh cùng nhau truy kích, ai cũng không được buông thả!
Theo hô quát lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị của gã, các quan truyền lệnh gần như đồng thời khẩn trương lên, bọn họ vội vàng hứa hẹn, sau đó lập tức tản ra bốn phía, chạy tới các bộ, truyền đạt mệnh lệnh mới nhất của Triệu soái, sau khi các quan truyền lệnh rời khỏi, Triệu Tùng lại khôi phục vẻ mặt đờ đẫn không hề bận tâm như vừa rồi, dường như hết thảy đều đã tính trước kỹ càng rồi.
Đây mới là phong độ nên có của tướng lĩnh Đại Hán ta. Trong lòng Nghiêm Quảng khen ngợi.
- Chúc mừng Triệu soái, lần đại chiến này đã trở thành đại thắng hiếm thấy sau khi kiến quốc của nước ta, chỉ dựa vào trận chiến này, ban thưởng phong hầu của Triệu soái hôm nay cũng đã định rồi.
Nghiêm Quảng tiến tới bên cạnh của Triệu Tùng, sau đó nói với giọng điệu thoải mái rất khác với ngày thường.- Triệu soái còn trẻ tuổi như vậy, chỉ cần tiếp tục vì nước cống hiến, chỉ sợ phong công phong soái cũng chỉ là gần ngay trước mắt...
- Ta cũng nghĩ thế. Triệu Tùng đột nhiên quay đầu lại, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười hiếm thấy.
Mà đang giàn giụa trong cơn mưa to này, Đức Xuyên Gia Quang khó kìm chế được tự mình gào khóc lên, trên người của gã rốt cuộc nhìn không thấy được một chút uy phong và ngạo mạn vốn có của một tướng quân Mạc Phủ rồi, hiện tại ra vẻ thống khổ và bất lực, một người với cái tuổi này mới vừa vặn ba mươi tuổi trẻ tuổi như vậy, vốn chính là lúc trẻ trung khoẻ mạnh nhất, có vô số chí nguyện to lớn phải đi hoàn thành, kết quả lại rơi vào trong cảnh tượng như vậy.
Trong ngắn ngủn mấy tháng thôi, gã từ hăng hái biến thành tuyệt vọng như hiện giờ, gã biết rằng nếu chiến bại, hiện tại đã không còn hy vọng rồi, hết thảy kế sách cũng đã biến thành bọt nước.
Lúc trước gã có tiếp xúc qua vài lần với Đại Hán, tìm kiếm cách giải quyết ngoài chiến tranh, nhưng thái độ của triều đình Đại Hán kiên quyết đến đáng sợ, bọn họ kiên trì đòi hỏi mình lui xuống đại vị Tướng quân, mà thân là Tướng quân của Mạc Phủ, lui xuống không khác gì tử vong.
Mưa to vẫn còn đang liên tục, hạt mưa lạnh lẽo dọc theo khe hở khôi giáp thẩm thấu tới trong quần áo, khiến gã cảm giác cả người lạnh như băng.
Tiền tuyến bại binh càng không ngừng xuyên qua trước mặt gã, nhưng bọn họ lại không ai chịu dừng lại, bảo vệ Tướng quân của mình, chỉ là gào thét lên mạo hiểm chạy trốn trong mưa to, lòng gã bi phẫn tới cực điểm, nước mắt không ngừng chảy xuôi.
Mà đám người hầu cận bên cạnh gã này, có một số người bởi vì cũng bi phẫn và thống khổ như gã, cho nên như lây nhiễm theo Tướng quân đại nhân cũng khóc rống lên, ngoài ra còn có một số người thì mắt thấy tình thế không ổn, dứt khoát lựa chọn đi theo bại binh cùng nhau chạy trốn, tại đây theo tình thế hỗn loạn, sụp đổ cuối cùng của quân đội Mạc Phủ cũng đã là thuận lý thành chương.
- Tướng quân đại nhân... Chúng ta... Chúng ta rời khỏi nơi này đi! Bên cạnh một vị người hầu cận rốt cục không chịu nổi, to gan lên cố gắng đi khuyên nhủ Đức Xuyên Gia Quang.- Hiện tại tiền tuyến một mảnh hỗn loạn, giặc Hán nói không chừng sẽ xông thẳng đến nơi đây, kính xin Tướng quân đại nhân bảo trọng chính mình!