Quả nhiên, một câu hỏi như vậy của gã, người khác cũng rơi vào khó xử, trong lúc nhất thời không ngờ không ai nói chuyện nữa.
Sau khi trải qua mấy lần đại chiến với đại quân giặc Hán, trong quân Mạc Phủ có rất nhiều người bại lui mà quay về, mà bọn họ đối với lợi hại của hảo pháo, tác chiến tinh thục của giặc Hán đều lòng còn sợ hãi, tất cả đồng thanh miêu tả khốn khổ và đáng sợ lúc giao chiến với giặc Hán với người xung quanh, theo tuyên cáo của bọn họ, võ thần trên dưới Mạc Phủ đều có một chút cảm xúc sợ hãi với binh uy của giặc Hán.
Hơn nữa, Mạc Phủ bại lui liên tiếp như vậy, nhưng trước đó Bản Thương Trọng Tông mang bộ hạ ở thành Cơ Lộ đã nói được liều chết chống cự rồi, bọn họ phấn đấu quên mình như vậy cũng không chống đỡ nổi, lại có ai có lòng tin nói mình nhất định ngăn đỡ được sao?
Chỉ cần không có người đứng ra nói mình chống đỡ được giặc Hán, vậy lời của Thổ Tỉnh Lợi Thắng liền vô cùng có lý lẽ rồi. Nếu như ai cũng không có lòng tin đi Tây Quốc đánh lui được giặc Hán, vậy cần gì phải gắng sức cố thủ Tây Quốc, bỏ đại quân Mạc Phủ rơi vào trong hiểm nguy?
Nhưng mà, tính toán của Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại rất nhanh bị Tỉnh Y Trực Hiếu phá vỡ. Lão đột nhiên cúi thấp thân thể, một lễ bái sát đất với Đức Xuyên Gia Quang.
- Tướng quân đại nhân, vào lúc gian nguy này, thân là Đại lão của Mạc Phủ, ta không ngăn được cơn sóng dữ, thật sự hổ thẹn với đại nhân, cũng hổ thẹn với Thần Quân linh thiên trên trời. Hiện giờ lúc nguy cơ quan đầu này, Tây Quốc đối với Mạc Phủ mà nói thật sự là vô cùng trọng yếu, bọn ta đã không còn đường thoái lui… Thần tuy rằng vô năng, nhưng trước đó cũng từng đi theo Thần Quân chinh chiến bốn phía, ít nhiều cũng học tập được một số kinh nghiệm dẫn binh đánh trận của Thần Quân… Cho nên thần cảm thấy thời này khắc này, thần hẳn nên vì Tướng quân đại nhân cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.
Đức Xuyên Gia Quang trong nháy mắt mở to hai mắt của mình, mà những người khác cũng cực kỳ chấn động.
Thân là Đại lão, địa vị Tỉnh Y Trực Hiếu ở bên trong Mạc Phủ vô cùng được tôn sùng, nói được là người đứng đầu dưới Tướng quân Mạc Phủ, có được địa vị như vậy, lão vốn dĩ an hưởng vinh hoa phú quý, nhưng vào lúc nguy nan quan đầu như vậy, lão lại động thân mà ra, thỉnh cầu Tướng quân đại nhân để lão mang binh đi đại chiến với giặc Hán, cứu vớt tình thế tràn đầy nguy cơ của Tây Quốc, đây thật sự khiến người cảm động.
Phải biết rằng lấy địa vị của lão, cho dù đánh thắng Mạc Phủ cũng không cho ra ban thưởng bao lớn, nhiều lắm chính là cảm tạ chiến công lão khuôn phò Mạc Phủ mà thôi, nếu như đánh thua, vậy chính là anh danh một đời hủy hết. Vả lại từ tình thế trước mắt để xem, có khả năng rất lớn sẽ xuất hiện cục diện như vậy.
Vị Đại lão này đương nhiên là biết hiện thực này, nhưng cho dù biết, lão vẫn là muốn làm như vậy, đây thật là lòng son dạ sắt rồi.
Nhiều năm qua, Đức Xuyên Gia Quang đều không quá hài lòng với Tỉnh Y Trực Hiếu, bởi vì uy vọng và quyền thế của lão thật sự quá lớn, nhưng hôm nay y lại đối với cách làm của vị Đại lão này cảm động rất sâu.
Nhất là, làm theo như lời của Tỉnh Y Trực Hiếu, đều là không mưu mà hợp với cách nghĩ của y.
- Tướng quân đại nhân, tuy rằng quân đội Đại Hán gia chiến với Mạc Phủ tới này đều là chiến liền thắng, nhưng bọn chúng cũng không có đối chọi toàn diện với chúng ta, trước đó đánh nhau đều là phiên quân các nơi, với quân đội Bản Thương Trọng Tông gấp gáp triệu tập mà thôi. Những quân đội này vốn dĩ chiến lực không đủ, cho dù bị đánh bại cũng là chuyện vô cùng bình thường. Theo tầm mắt cổ vũ của Đức Xuyên Gia Quang, Tỉnh Y Trực Hiếu tiếp tục chậm rãi mà nói.- Mà nếu như chúng ta mang theo võ sĩ tinh nhuệ nhất của Mạc Phủ vả lại nhân số đông đảo đi giao chiến với bọn chúng trước, nhất định đủ khiến cho toàn cục chuyển nguy thành an! Trước kia chính là bởi vì chúng ta hành sự quá mức bảo thủ, cho nên mới khiến bọn chúng không hề kiêng nể như vậy, thế cho nên tình thế rơi tới nước như nay.
- Trước kia quân tiên phong giặc Hán đang thịnh, còn chúng ta trong lúc vội vàng chuẩn bị không đủ, cho nên hơi chút né tránh, cũng là chuyện đương nhiên, cũng không trách được ai.
Tỉnh Y Trực Hiếu đây là đang ngầm châm biếm Thổ Tỉnh Lợi Thắng trước đó quá mức sợ hãi Đại Hán, chủ động né tránh quá nhiều chỗ. Đức Xuyên Gia Quang đương nhiên nghe ra được, vì bảo vệ tâm phúc đứng đầu của mình, y đương nhiên cũng muốn nói mấy câu vì Thổ Tỉnh Lợi Thắng. Thế nhưng, y đã ngã về hướng chiếu theo tình thế phương lược của Tỉnh Y Trực Hiếu rồi. Dù sau làm người trẻ tuổi, trong lòng y cũng đối với tình thế hiện tại cảm thấy vô cùng uất nghẹn, càng thêm không muốn vẫn luôn tránh né giặc Hán.
Đương nhiên, y vẫn có một chút lo lắng.
- Nếu như chúng ta cử binh về hướng tây, ngươi thật có lòng tin ngăn cản được giặc Hán sao?
Hiện giờ, không riêng gì Đại Danh lớn như Đảo Tân và Mao Lợi đã đầu hàng giặc Hán, chính ngay cả triều đình theo ủng hộ của giặc Hán cũng đã có được một cánh vũ lực lớn mạnh, cho nên y đã không thèm nghĩ tới hoàn toàn đánh bại hoặc là đuổi đi giặc Hán nữa rồi. Y chỉ muốn thủ vững được địa bàn Mạc Phủ hiện giờ, sau đó nghĩ cách mưu cầu tiêu hao đại lượng của cải, binh lực và hòa đàm với Đại Hán.
- Hỏa khí giặc Hán hung mãnh, vả lại đánh trận tinh thục, từ lập quốc tới này đã chinh phạt bốn phương, phải gọi là cường binh. Cho nên… tôi không có lòng tin nhất định khu trừ được bọn chúng. Mặt khác, bởi vì chúng ta nhượng bộ từng bước trước đó, cho nên tình thế hiện giờ của Đô Kinh đã nguy như trứng vỡ, chỉ e rằng cho dù chúng ta hiện giờ đi tương cứu, cũng chưa chắc cứu kịp.
Tỉnh Y Trực Hiếu trước hết vô cùng thẳng thắn thừa nhận tình cảnh khốn khó bản thân mình gặp phải, và nói rõ mình chưa chắc nhất định ngăn được cơn sóng dữ.
- Nhưng… thần nhất định sẽ bày ra quyết tâm và dũng khí của võ sĩ Tam Hà chúng ta, khiến cho giặc Hán chảy hết máu tươi. Chỉ cần chúng ta phấn đấu quên mình liều chết với giặc Hán, liền nhất định đủ khiến cho giặc Hán hứng chịu tổn thất khá lớn. Tới lúc đó bọn chúng liền sẽ lùi bước, mà các phiên khác cũng sẽ nhìn thấy được thực lực của Mạc Phủ, chỉ có như vậy, cơ nghiệp của Thần Quân mới bảo toàn được!
Giọng nói của lão càng lúc càng lớn, có chút dõng dạc hiếm thấy.
- Xin Tướng quân đại nhân hạ lệnh đi, sai quân ta đi quyết chiến với giặc Hán!
Theo cổ động của lão, người khác cũng chầm chậm bị lây nhiễm rồi, sau đó cùng với lão hướng Đức Xuyên Gia Quang thỉnh lệnh, trong lúc nhất thời trong biểu điện tâm tình kích động, rất có khí thế cùng ra trận đánh giặc Hán hoa rơi nước chảy.
Còn Đức Xuyên Gia Quang cũng bị loại dõng dạc này làm cho lây nhiễm rồi. Thời điểm loại mưa gió bập bùng này, không có bất kỳ người nào càng thêm mong chờ có người đứng ra được so với y, chống đỡ toàn bộ tình thế lung lay sắp đổ, khiến cho cơ nghiệp tổ phụ và phụ thân truyền cho y kéo dài qua được trận mưa gió này.