Giữa ánh mặt trời vào lúc sáng sớm, mặt biển hơi hơi lay động, phát ra tiếng sóng nhẹ nhàng, ánh bình mình tươi đẹp chiếu vào trên mặt biển rộng mênh mông, tựa như là ráng mây đỏ mà tiên nữ cắt xuống, trang điểm cho mặt biển rộng càng thêm rực rỡ. Sóng biển cuồn cuộn mà tới dọc theo đường chân trời, đánh vào trên vách đá ngầm, nước bọt sóng tựa như những mảnh ngọc vụn bắn lên tung tóe. Những bọt nước bắn lên kia, nhìn lại từ phía xa xa giống như từng đóa từng đóa hoa mai màu trắng, vì cơn mưa mà nhẹ ràng rơi xuống, mặt biển màu xanh thăm thẳm kéo dài vô tận về phía chân trời xa xôi, khiến cho người ta chính thức hiểu được cái gì gọi là vô biên vô hạn.
Ngày hôm nay vốn là một ngày rất bình thường, mặt biển dâng lên rồi lại hạ xuống dựa theo tiết tấu như ngày xưa, dường như vĩnh viễn cũng sẽ không dừng, nhưng mà, giữa một mảnh xanh thẳm này, một vài bóng đen dần dần xuất hiện từ trên mặt biển ở phía xa xa. Ban đầu chỉ có một vài điểm đen xuất hiện mà thôi, sau đó những điểm đen này chậm rãi dâng lên từ từ, cuối cùng lộ ra diện mạo nguyên bản —— chúng chính là cột buồm của những con thuyền đi biển. Sau đó từng cánh buồm trắng khổng lồ dần dần xuất hiện, những cánh buồm trắng này phồng lên khi đón gió biển, từ đằng xa nhìn lại giống hệt như những tòa tháp to lớn màu trắng đứng sừng sững ở trên mặt biển, mà ở phía dưới cột buồm, từng chiếc từng chiếc tàu chiến màu xanh đen cũng hiện ra dáng vẻ cao chót vót.
Những chiếc tàu chiến này hình thể khác nhau, có chiến hạm cỡ lớn cao tới mấy trượng, cũng có thuyền bè hình thể nhỏ nhưng tốc độ nhanh, mà ở ngay trung tâm những chiếc chiến hạm này vây quanh là một đám tàu chuyên chở nhỏ bé với số lượng lớn, những chiếc tàu này lập thành một đội hình vô cùng chặt chẽ, tầm vóc khổng lồ, đông nghìn nghịt bao trùm cả một vùng hải vực lớn. Đây là toàn bộ sức mạnh tinh hoa trên biển của Đại Hán, mà chuyện bọn họ đang chấp hành vào lúc này đây cũng chính là chiến dịch trên biển tầm vóc lớn nhất trong lịch sử Đại Hán từ khi lập quốc tới nay, bọn họ đang tuân theo ý chỉ của hoàng đế Đại Hán, hướng về phía vùng đất hiểm yếu quan trọng nhất của Mạc Phủ Nhật Bổn mà quét sạch tất cả, khiến Mạc Phủ không khuất phục dưới ý chí của Đại Hán không được.
Giữa biển khơi gió thổi phần phật, ở trên boong thuyền của chiến hạm chỉ huy Tung Sơn hiệu trong hạm đội này, thống soái thảo phạt quân Nhật, Huỳnh Dương bá Triệu Tùng của Đại Hán đang cầm kính viễn vọng nhìn về phía lục địa ở phương xa, sắc mặt của gã cực kỳ trầm tĩnh, không nhìn ra được bất cứ biểu cảm gì, giống như là hiện tại chỉ đang cưỡi thuyền du lịch trên biển thôi vậy. Tuy nhiên, đám người ở bên cạnh gã kia thì lại không được thoải mái như vậy.- Triệu soái, hiện giờ chúng ta đã tới bên ngoài vịnh Tuấn Hà của Quan Đông rồi. Nguyên soái hải quân Lang Gia hầu Thái Đức – thống soái của hạm đội này một bên cầm kính viễn vọng nhìn về phía đối diện, một bên cẩn thận đối chiếu với hải đồ.- Hiện tại chúng ta tới gần bờ biển, phải mau chóng tìm được nơi đổ bộ được. Triệu Tùng không trả lời, ngay cả tầm mắt cũng không hề dịch chuyển một chút nào, chỉ là nhẹ nhàng gật đầu mà thôi. Thái Đức lập tức quay đầu bắt đầu mệnh lệnh cho các thuộc hạ của mình, mà tùy theo mệnh lệnh của y, toàn bộ hạm đội bắt đầu chậm rãi thay đổi phương hướng, từng chiếc từng chiếc thuyền vẽ thành những vạch sóng trắng lớn trên mặt biển, nhìn qua tựa như vết cào mà người khổng lồ lưu lại. Tấm bản đồ Thái Đức hiện đang dùng chính là bản đồ Nhật Bổn mà các nhà truyền giáo Tây Dương vẽ ra vào mười mấy năm trước, chỉ ngẫm cũng biết là chất lượng không cao, tuy nhiên địa hình và đường ven biển đại khái vẫn được vẽ đâu ra đấy. Đường ven biển của Nhật Bổn hẹp và dài, hơn nữa quanh co khúc khuỷu, cho nên tạo thành rất nhiều vịnh thiên nhiên, mà thành Giang Hộ lại ẩn núp ở trong nơi sâu nhất của vịnh Giang Hộ, trong khi vịnh Giang Hộ liên kết với mặt biển bên ngoài chỉ thông qua một đường thủy Phổ Hạ nho nhỏ, chỉ có đi vào vịnh Tương Mô trước thì mới đi qua đường thủy Phổ Hạ tiến thẳng vào vịnh Giang Hộ. Sau khi Đại Hán và Mạc Phủ bắt đầu khai chiến, tuy rằng Đại Hán có được ưu thế tuyệt đối ở trên biển, Mạc Phủ lại bế quan toả cảng mua dây buộc mình nên không chống lại được Đại Hán, tuy nhiên để bảo vệ con đường vận chuyển ở trên biển, hải quân của Đại Hán cũng không xâm nhập mặt biển Quan Đông theo tầm vóc lớn, lại càng không xâm nhập thẳng vào ngoài vùng biển thành Giang Hộ. Mà hiện tại, tình hình cũng đã khác, quân đội Đại Hán đã quyết định quyết chiến với Mạc Phủ, đương nhiên hải quân cũng sẽ không giữ lại chút nào. Ngay tại mấy ngày trước đó, quân chủ lực thảo phạt Nhật mà Triệu Tùng chỉ huy đã bắt đầu lên chiến hạm, sau đó nhổ neo xuất phát, đánh về phía cứ điểm quan trọng của Mạc Phủ. Sau khi xuất phát ở Trường Khi, bọn họ một đường vẫn đi về hướng Đông Bắc, men theo đường ven biển của Nhật Bổn, vượt thẳng qua đảo Tứ Quốc, tiếp đó lại vượt qua bán đảo nước Kỷ Y, cuối cùng đi tới mặt biển bên ngoài của Quan Đông, mà hiện tại, hành trình trên biển của bọn họ rốt cuộc cũng đạt tới điểm cuối cùng.
Dựa theo kế sách của Triệu Tùng, hạm đội này sẽ tiến thẳng vào bên trong vịnh Giang Hộ, tiếp theo lục quân của Đại Hán được vận chuyển trên những chiến hạm này sẽ đổ bộ xuống đất liền của Nhật Bổn, sau đó đội quân này sẽ tiến quân thẳng về phía Giang Hộ, bức bách tướng quân Mạc Phủ là Đức Xuyên gia phải quyết chiến với quân đội Đại Hán, mà vào thời điểm lục quân tấn công, hạm đội hải quân sẽ chia ra làm nhiều phía xung quanh để tập kích quấy rối, dùng hỏa pháo oanh kích thẳng các nơi của Nhật Bổn không hề lưu tình chút nào, kiềm chế sức mạnh của Mạc Phủ, đồng thời gây ra khủng hoảng ở khắp mọi nơi.- Triệu soái, quân ta sắp sửa đổ bộ lên đất liền quyết chiến với Mạc Phủ rồi, hiện tại các tướng sĩ đều vô cùng hưng phấn, hi vọng anh dũng giết địch, kiến công lập nghiệp.
Lúc này Nghiêm Quảng - quan tham nghị cao nhất, thuộc hạ của Triệu Tùng – bắt đầu góp lời bên người Triệu Tùng.- Chỉ có điều Quan Đông là vùng đất trọng yếu căn cơ của Mạc Phủ, chắc chắn xung quanh đó sẽ có đại quân của bọn họ tập kết, thời điểm quân ta đổ bộ vào bờ biển phải tuyệt đối cẩn thận, không được cho bọn chúng có bất kỳ cơ hội tập kích nào. Từ khi hai phe bắt đầu khai chiến, Mạc Phủ vẫn luôn tập kết đại quân về hướng Quan Đông, nghĩ cũng đoán ra được chỉ cần hải quân Đại Hán vừa tiến vào vịnh Giang Hộ sẽ khiến cho quân địch chấn động lớn, sau đó quân địch sẽ liều mạng tập kết về phía nơi đổ bộ. Là những nhà chiến đấu lão luyện, quân đội của Đại Hán cũng không hề sợ phải giao chiến ngay mặt với quân đội của Mạc Phủ, nhưng nếu lúc đang đổ bộ mà bị quân địch trực tiếp chặn đánh thì chỉ e là có hơi phiền phức.- Các huynh đệ lục quân đương nhiên là sẽ có hải quân chúng ta bảo vệ. Thái Đức đương nhiên biết là những lời này của Nghiêm Quảng chính là nói với y.- Xin Nghiêm tham nghị cứ yên tâm, chỉ cần hải quân của chúng ta còn có một chiến hạm nổi trên mặt biển thì tuyệt đối sẽ không khiến các huynh đệ của lục quân chịu thiệt, một khi quân ta bắt đầu đổ bộ, chúng ta sẽ phái ngay hạm đội phối hợp tác chiến, tuyệt đối không để địch tiếp cận mọi người. Đối với quân đội Đại Hán mà nói, địa điểm đổ bộ lý tưởng phải vừa giúp đại quân đổ bộ nhanh chóng, lại dễ dàng phòng ngự phản kích của quân địch. Để đạt được điều kiện nhìn qua khá là khó khăn này, sau khi trải qua lựa chọn kỹ lưỡng, Triệu Tùng và đám quan tham nghị của gã rốt cuộc cũng quyết định lựa chọn địa điểm đổ bộ ở Hoành Tu Hạ. Hoành Tu Hạ nằm ở phần đuôi của bán đảo Tam Phổ, vốn là một hải cảng, lại thêm địa thế bằng phẳng, khiến cho đại quân đổ bộ gần đó dễ dàng, đồng thời do địa điểm là một bán đảo nên cho dù quân của Mạc Phủ có muốn chống cự đi chăng nữa thì cũng chỉ đành tiến hành tiếp viện thông qua eo biển chật hẹp, điều binh cũng cực kỳ khó khăn. Đồng thời, Hoành Tu Hạ cũng nằm ở bên trong vịnh Giang Hộ, chỉ cần đổ bộ thành công ở Hoành Tu Hạ thì quân đội Đại Hán thẳng tiến dọc theo mặt biển vịnh Giang Hộ, áp sát vào Giang Hộ, mà đến lúc đó thì Mạc Phủ đã nằm ở trong thế cực kỳ bị động rồi.
Vào thời điểm hai người bọn họ đang nói chuyện thì hạm đội cũng đã bắt đầu men dọc theo mặt biển để lái vào đường thủy Phổ Hạ, bởi vì đường thủy này khá là hẹp, thế cho nên hạm đội của Đại Hán bắt đầu chuyển đổi trận hình, từ đội hình hình chữ nhật ban đầu các chiến hạm vây xung quanh tàu vận chuyển thì giờ biến thành na ná như một hàng dọc dài, mà tàu vận chuyển vẫn bị kẹp ở chính giữa như cũ. Đi ở phía trên đầu chính là chiến hạm chủ lực của hải quân Đại Hán. Chiếc chiến hạm to lớn này hiện tại đã tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, tất cả các cửa sổ bên mạn thuyền cũng đều đã được mở ra, từng khẩu đại pháo nhô ra phía ngoài từ cửa sổ thành tàu, họng pháo chi chít khiến cho chiến hạm có đường cong duyên dáng nguyên bản đột nhiên giống như trở thành một con nhím làm bằng sắt thép.
Dân cư sinh sống ở phía hai bên đường thủy đạo hiển nhiên đã có không ít người nhìn chăm chăm vào hạm đội đang lao tới này, hơn nữa rõ ràng là xuất hiện rối loạn. Do đường ven biển đã rất gần, thế nên đám người ở bên trên chiến hạm nhìn thấy được rõ ràng, có rất nhiều người ở trên bờ vừa hô to gọi nhỏ vừa nhanh chân chạy trốn, giống như là thấy được ác quỷ vậy. Nếu đã đến tận nơi đây, hải quân Đại Hán lại cũng không có ý định còn tiếp tục giữ bí mật hành tung của bọn họ nữa, tuy nhiên để khiến cho chiến dịch mang tính đột nhiên bất ngờ, khiến quân đội Mạc phủ không kịp triệu tập, cho nên những chiếc tàu này cũng không để ý tới đám dân ở hai bên bờ nữa, mà là xông thẳng vào giữa vịnh Giang Hộ. Sau khi đi tới giữa vịnh Giang Hộ, hạm đội này bắt đầu tập trung lại một lần nữa, sau đó tiếp tục bẻ bánh lái về bên trái, cuối cùng dừng lại ở vùng biển phía bên ngoài Hoành Tu Hạ.