Thái tử triều Trung không hổ thẹn là long phụng trong loài người! Cho dù là công khanh đại thần của Nhật Bổn, cũng có không ít người đều nghĩ như vậy.
Sau khi hoàn thành nghi lễ hàn huyên ban đầu, theo dẫn dắt của Chính Nhân, thái tử điện hạ và đại đội nhân mã đi tới trong Đô Kinh. Ngay từ đầu, Chính Nhân muốn khiến cho thái tử điện hạ đến ở trong ngự sở của mình, tuy nhiên thái tử điện hạ bởi vì lúc trước đã có kinh nghiệm ở Cao Ly rồi, đã không muốn ở cùng một chỗ với quốc quân rồi, theo đòi hỏi của nó, Chu Phác cố ý tìm một nơi khác cho nó —— chính là Đại Đức tự Đô Kinh.
Đại Đức tự thành lập trong năm Liêm Thương Nhật Bản, là một trong chùa chiền lớn nhất phụ cận Kinh Kỳ (Đô Kinh và vùng lân cận), cũng là căn bản trọng địa của Thiền tông, trong đó Nhật Bổn đặc biệt nổi tiếng về văn hóa trà đạo. Trong thời đại sau chiến loạn Liêm Thuơng, Đại Đức tự từng bị đốt qua trong chiến hỏa, tuy nhiên sau này trải qua phiêu bạt tuyên giáo mấy thập niên của Nhất Tu đại sư nổi tiếng, khi ấy cũng đã tám mươi mấy tuổi mới đảm nhiệm chủ trì Đại Đức tự, xây dựng lại Đại Đức tự. Đến nay Đại Đức tự còn giữ lại bút tích của Nhất Tu đại sư để lại.
Khiến cho chỗ Thiền tông này giống với chùa miếu bên Hán làm chỗ ở của mình, thái tử điện hạ cũng có chút vừa lòng.
Mà ngay ở chỗ này, nó triệu kiến từng người một Đại Danh Nhật Bản tiến đến Đô Kinh triều bái, bất kể là Đảo Tân gia và Mao Lợi gia sớm đã đầu hàng rồi, hay là Tiền Điền gia Y Đạt gia, Thượng Sam gia sau này mới quy thuận, mà thậm chí ngay cả kẻ thù trước kia, đại diện Đức Xuyên gia là Đức Xuyên Trung Trường và Tỉnh Y Trực Hiếu, Thái tử điện hạ đều vô cùng ôn hòa đi tiếp đãi bọn họ, để lại ấn tượng khắc sâu trong lòng bọn hắn.
Đại Hán khi ra trận đánh đến tàn khốc vô tình, nhưng nếu thuận theo lời của bọn họ, rồi lại nhẹ nhàng như thế, quả nhiên là thiên uy khó dò.
Cũng ở trong Đại Đức tự, hoà đàm giữa Đại Hán và Nhật Bổn cũng triển khai trong chiêng trống rùm beng.
Ngay từ đầu đàm phán, Đại Hán trước hết xác lập cho mình một địa vị mẫu quốc, và đem Nhật Bổn định làm phiên thuộc. Điều này cũng không có người nào phản đối, bởi vì khi triều đình Nhật Bổn mượn binh, cũng đã làm ra dự định như vậy, cho nên hiện tại chẳng qua là thực hiện lời hứa mà thôi, mà các Đại Danh khác càng thêm không quan tâm, theo bọn họ, chỉ cần bảo vệ được lãnh địa nhà mình, trên đầu có thêm một triều đình Đại Hán cũng không sao cả.
Mà sau khi chiếm được danh phận mẫu quốc, Đại Hán ngay sau đó lại đưa ra đòi hỏi phải cắt nhường thành Trường Khi làm lãnh địa cho Đại Hán, cùng với buông ra mậu dịch giữa hai nước, đòi hỏi lấy Trường Khi làm thương cảng, mà điều này cũng không có người nào phản đối —— Triều đình chưa bao giờ lấy được qua những lãnh địa đó cho nên không cần bận tâm tới, mà các Đại Danh khác cũng không thèm để ý, đảo Cửu Châu hiện tại toàn bộ cả đảo đều nắm trong tay Đảo Tân gia, bọn họ không có hứng thú vì Đảo Tân gia mà tranh chấp với Đại Hán.
Kế tiếp điều kiện tất nhiên không được thuận lợi, sau khi điều kiện trước kia đều thỏa đàm xong, Đại Hán chính thức đưa ra phí dụng xuất binh và phí dụng bồi thường của lần này, đòi hỏi toàn bộ cả nước Nhật Bổn bồi thường cho Đại Hán ba mươi triệu lượng vàng bạc.
Một số lượng lớn đến khiến cho triều đình và các Đại Danh dự thính đều hoảng hồn, tuy rằng trước kia bọn họ có nghĩ đến Đại Hán nhất định sẽ đòi hỏi một món tiền bồi thường thật lớn, nhưng con số này vẫn là ngoài dự liệu của bọn họ, bọn họ đều tỏ vẻ số tiền này quá lớn, bản địa thật sự không đủ sức chi trả.
Mà ngay cả lúc nãy triều đình Nhật Bổn luôn miệng hứa hẹn phải làm hết mọi cố gắng để đền đáp Đại Hán, cũng thay đổi khẩu phong, tỏ vẻ số tiền như vậy thật sự quá mức không đạt tới được, thỉnh cầu thiên triều xuất ra lòng khoan dung, ban xét miễn giảm.
Đại Hán vốn chính là vì mấy thứ này mới đánh tới đấy, hiện tại làm sao miễn giảm được? Khi trong cuộc đàm phán bắt đầu xuất hiện cục diện bế tắc, thái tử điện hạ tự mình ra trận, thái độ của nó nếu lấy ra so sánh với lúc nãy đã hoàn toàn thay đổi rồi, giọng điệu lạnh lùng trách cứ triều đình Nhật Bổn và các Đại Danh ra vẻ một lòng nghe theo kì thực là gian ngụy, trong lòng thật ra còn khinh miệt Đại Hán
Theo trách cứ và uy hiếp của chính thái tử điện hạ, mọi người bắt đầu nhớ lại quân đội khủng bố của Đại Hán, mặc dù có một số người không có cam lòng, bọn họ cũng không tiếp nhận điều kiện đề xuất ra của Đại Hán không được.
Nhưng chấp nhận điều kiện này, không có nghĩa là bọn họ lấy ra được tiền đó.
Sau khi trải qua nhiều năm bị Mạc Phủ chèn ép, Đại Danh các nơi và triều đình Nhật Bổn đều vô cùng khốn cùng, tài chính vốn đã khó khăn, trong tay bọn họ sao lại có nhiều tiền như vậy đến bồi thường cho Đại Hán? Mà ngay cả bản thân Mạc Phủ, bởi vì đại chiến trong mấy tháng này, tài chính cũng đi tới biên giới chuẩn bị sụp đổ, phủ kho vốn đã đi đến khốn cùng rồi, rốt cuộc lấy không ra được bao nhiêu tiền đến bồi thường cho Đại Hán.
Tuy nhiên đó cũng chẳng làm khó được bọn quan viên đàm phán của Đại Hán, bọn họ lúc trước cũng đã vì tình thế này chuẩn bị xong hết tất cả thủ đoạn, bọn họ đòi hỏi trước khi đền hết số tiền này tiếp quản tất cả quặn mỏ vàng bạc của Nhật Bổn, đồng thời tiếp quản thuế quan các nơi, trưng thu thuế thương lữ đặc biệt, lấy những cách này đến tích tụ số tiền bồi thường, mục đích là ở trong ba mươi năm khiến cho khoản tiền đền bù đó thanh lý hết được.
Mà cách này tuy rằng xem như là một biện pháp giải quyết, nhưng vẫn dẫn tới một số Đại Danh đứng ra phản đối —— núi vàng và núi bạc Nhật Bổn phân bố không đều, đại đa số phân bố ở trong tay các nơi Đại Danh, mà những quặng mỏ đó nói được là mạch máu tài chính trong lãnh địa của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không chịu dễ dàng nhường ra lại.
Mà bọn quan viên Đại Hán lại hết sức mạnh mẽ cứng rắn, bọn họ nói rõ việc này không thương lượng được, nhất định phải dựa theo cácg này đến giải quyết, càng âm thầm không ngừng mà uy hiếp nếu có người nào dám cả gan phản kháng, sẽ hưng binh thảo phạt những gia tộc quyền thế đó. Mà lần này bởi vì việc không liên quan đến mình, triều đình Nhật Bổn và một số các Đại Danh khác thì lựa chọn thái độ lảng tránh, càng khiến cho các Đại Danh có dị nghị này tứ cố vô thân.
Sau khi kiên trì được vài ngày, khi bọn quan viên Đại Hán đã có chút bực bội.- Các ngươi nếu không cho ra, quân đội Đại Hán của chúng ta sẽ tự mình tới lấy.
Theo uy hiếp như vậy, các Đại Danh cuối cùng đồng ý điều kiện mà Đại Hán đã đưa ra, lưu luyến đem quặng mỏ trong lãnh địa của mình giao do Đại Hán tới quản lý kinh doanh.
Theo quy hoạch của triều đình Đại Hán, những quặng mỏ vàng bạc này đều phải giao đến trong tay của cục Tệ chính Đại Bản đến quản lý, trở thành tài sản của ngân hàng Đại Hán, khi chúng nó sản xuất vàng bạc kim loại hiếm cũng sẽ liên tục không ngừng mà vận đến Đại Hán, lấy danh nghĩa "Túy cống", giải vận đến trong ngân hàng Đại Hán, chống đỡ lấy kinh tế của quốc gia này không ngừng mà bồng bột phát triển, cũng làm cho những người gánh vác trong ngân hàng Đại Hán từ trong chiến tranh lấy được đầy đủ ích lợi, chống đỡ bọn họ tiếp tục duy trì khát vọng đối với chiến tranh.
Mà tự thân cục Tệ chính cũng trở thành một cơ cấu kinh tế, bắt đầu nếm thử ở Nhật Bổn vận hành một kết cấu kinh tế dựa vào tiền giấy để tiến hành chống đỡ, vì chế độ cải cách tiền tệ tương lai của Đại Hán tích lũy thủ đoạn kinh nghiệm đáng tin cậy và cách giải quyết vấn đề.
Sau khi hết thảy điều kiện đều được thỏa đàm xong, Đại Hán trước khi chiến đấu với Nhật Bổn hết thảy chờ mong cũng đã thực hiện được rồi, đương nhiên đây không phải dựa vào đàm phán mà là dựa vào vũ lực lục hải quân của Đại Hán mà giành được, mà theo nỗ lực của quân đội Đại Hán, một đảo quốc vốn cô treo ngoài biển, không phục Vương hóa nhiều năm, rốt cục cũng bị kéo vào tới dưới hệ thống của đế quốc Trung Hoa, đã trở thành nước phiên thuộc của Đại Hán.
Mắt thấy chính mình đã đạt thành công lao như vậy, thái tử điện hạ vô cùng thỏa mãn.
Tuy nhiên, nó cũng biết, chinh phục Nhật Bổn chẳng qua là vừa mới bắt đầu mà thôi, vì Triệu gia Đại Hán của bọn họ, vì vạn dân Hoa Hạ, hai phụ tử bọn họ còn có con đường quá dài phải đi nữa.
Khi rời khỏi kinh thành, thái tử điện hạ từng làm một bài thơ, trong đó có một câu là "Không dậy đảo di trộm xưng Nhật, chỉ quốc gia của ta uy diệu vạn bang", nhưng nó đã học qua đầy đủ kiến thức nên nó biết rằng, hiện tại Đại Hán tuy rằng đã xưng hùng một phương, nhưng cách chỗ đạt tới "Tuyên bố oai danh của quốc gia cho vạn bang" còn kém xa quá nhiều, nhưng nó tin tưởng rằng, nó sẽ được thoả thuê mãn nguyện, nó tin tưởng vững chắc chỉ cần mình dọc theo con đường của phụ hoàng đi tiếp, Đại Hán vẫn còn đi đến một bước này đấy.
Cho dù thế hệ này của nó làm không được, con nó, cháu của nó... Bọn họ nhất định làm được —— đương nhiên, đây hết thảy là điều kiện tiên quyết, chính là khiến cho vũ lực quốc gia này được duy trì hùng mạnh nhất.
Mà dựa vào nhân khẩu và của cải của Đại Hán, nó tin tưởng chỉ cần mình đi đúng trên con đường này, đây tuyệt đối không phải là vọng tưởng.
Sau khi ký kết xong hòa ước, nó đưa ra đòi hỏi với triều đình Nhật Bổn và các Đại Danh, phải thuê đại lượng lãng nhân võ sĩ, mang theo bọn hắn rời bến đi đánh giặc.
Mà đòi hỏi này cũng lập tức bị bọn họ không rõ ràng cho lắm đáp ứng rồi —— ở thời đại Chiến Quốc, các võ sĩ dưới tay Đại Danh các phiên chính là đều đang bành trướng thật to, đợi cho sau khi quốc gia thái bình, những nhân khẩu này sinh sản ra võ sĩ liền biến thành vấn đề to lớn, bởi vì không đủ nơi ở và bổng lộc để an trí bọn họ, từ lúc thời đại Mạc Phủ, các trọng thần Mạc Phủ đối với mấy đám lãng nhân này cảm thấy rất khó giải quyết, hiện tại Đại Hán muốn mang bọn họ đi khỏi, đám Đại Danh ngược lại cảm thấy như trút được gánh nặng.
Bọn họ không biết được, những lãng nhân đó sau này sẽ trở thành vật hi sinh khi Đại Hán giao chiến với người Tây Ban Nha và các kẻ địch khác, cho dù có biết được, chỉ sợ cũng sẽ không để ý đến.