Sau khi nghe xong điều kiện mà sứ thần Đại Hán đưa ra, Đại lão Mạc Phủ Tỉnh Y Trực Hiếu hơi khách khí tiễn sứ giả đi. Đối với đòi hỏi và điều kiện này của Đại Hán, lão chưa đồng ý, nhưng cũng chưa nói ra lời phản đối.
Mà sau khi sứ giả Đại Hán rời khỏi, đại quân mà Tỉnh Y Trực Hiếu quản lý vốn dĩ chuẩn bị rút lui rất là gấp gáp, đột nhiên liền chậm lại. Tỉnh Y Trực Hiếu nói rằng giặc Hán như hổ rình mồi, đã làm tốt việc chuẩn bị toàn quân truy kích bổn quân, cho nên hiện tại mọi người tuyệt đối không được tùy tiện rút lui, phải cẩn thận hành sự.
Mặc dù có một bộ phận tướng lĩnh vô cùng sốt ruột, sứ giả của Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang cũng hằng ngày thúc giục gấp rút, nhưng đa số người vẫn nghe theo mệnh lệnh của Tỉnh Y Trực Hiếu, lựa chọn hành sự cẩn trọng. Một là, mọi người đều có chút lo sợ rằng trên đường rút lui sẽ bị giặc Hán truy kích dẫn đến thảm cảnh toàn quân sụp đổ. Hai là, Tỉnh Y Trực Hiếu là Đại lão của Mạc Phủ, mệnh lệnh của lão cũng không có mấy người dám không tuân.
Thời giờ dần trôi, một bộ phận nhỏ nóng lòng muốn quay về Giang Hộ cuối cùng đã chịu không nổi. Bọn họ âm thầm móc nối hòng phân chia đội quân bị cưỡng chế liên hợp đi theo Tỉnh Y Trực Hiếu, mượn quyền uy của sứ giả Mạc Phủ, ít nhất là mang đội quân dưới trướng họ quay về cứu viện cho Giang Hộ trước.
Nhưng sau khi Tỉnh Y Trực Hiếu phát giác, lão lập tức bảo tùy tùng của mình dùng thủ đoạn như sấm sét trấn áp những kẻ này, thậm chí còn tru sát một hai phần tử cầm đầu, cưỡng ép khống chế rối loạn trong quân đội. Sau khi, lão cũng tống giam sứ giả mà Tướng quân Mạc Phủ phái đến.
Đến lúc này, bộ tướng của lão đều đã cảm thấy tình thế không được bình thường, nhưng bọn họ lại bị thủ đoạn cứng rắn của Tỉnh Y Trực Hiếu dọa đến không biết phải làm thế nào, càng không dám lén móc nối. Mà Tỉnh Y Trực Hiếu lúc này mới bắt đầu hạ lệnh đại quân xuất phát, hơn nữa lão vừa thay đổi kế sách lúc trước, thông báo gấp rút dốc toàn lực tiếp viện Mạc Phủ, nên ngay đến đội hậu vệ trong dự định cũng mang theo.
Sau khi Tỉnh Y Trực Hiếu cho cả đại quân xuất phát về Giang Hộ, quân đội Đại Hán đối diện cũng lập tức bắt đầu đi theo sau lưng, duy trì khoảng cách bắt đầu truy kích. Cũng chính là vì có quân đội Đại Hán đi theo sau lưng, nên tốc độ tiến quân của đại quân Tỉnh Y Trực Hiếu vô cùng chậm chạp, thường xuyên phải đi đi dừng dừng, phòng ngừa quân đội Đại Hán có khả năng đánh lén.
Khi hai bên đi đi dừng dừng, thời giờ đã bị tiêu hao từng chút một.
Rất hiển nhiên, Tỉnh Y Trực Hiếu đã ngầm chấp nhận điều kiện mà sứ thần Đại Hán đã đưa ra với lão. Để bảo tồn dòng máu sau cùng của Đức Xuyên gia, lão thà để Mạc Phủ Giang Hộ giải tán, thà mang ô danh. Theo lão, trong tình thế bốn bề thọ địch hiện giờ của Mạc Phủ, bảo tồn huyết tự của Đức Xuyên gia, duy trì lãnh địa cũ của Đức Xuyên gia đã xem như là may mắn rồi.
Còn đối với sinh tồn của Đức Xuyên gia về sau, quân đội trong tay lão lại vô cùng quan trọng. Cho nên, lão không muốn mang quân đội trong tay mình đi mạo hiểm, giao chiến với Đại Hán.
Lão cũng không muốn phất cờ làm phản một cách lộ liễu, khiến cho mình trở thành tội nhân của Đức Xuyên gia. Cho nên lão chỉ có duy nhất một lựa chọn là kéo dài thời giờ, khiến cho Đức Xuyên Gia Quang ở xa tận Giang Hộ không tài nào được trợ giúp của đại quân này, một mình đối mặt với quân tiên phong của Đại Hán.
Lão mong rằng trước khi lão trở về, Đức Xuyên Gia Quang đã chịu không nổi áp lực mà quân đội Đại Hán mang đến, lựa chọn kết liễu bản thân, đưa ra lựa chọn phù hợp với ngôi vị gia chủ Đức Xuyên gia và thân phận Tướng quân Mạc Phủ, như vậy đối với mọi người đều tốt.
Vứt bỏ đi một Đức Xuyên Gia Quang, bảo tồn toàn bộ Đức Xuyên gia, theo Tỉnh Y Trực Hiếu cũng không phải là một lựa chọn không đưa ra được.
Mà với phong cách hành sự nhất quán nhanh gọn dứt khoát, Tỉnh Y Trực Hiếu dự liệu rằng thời điểm đó đã không còn xa nữa.
Mà đúng như Tỉnh Y Trực Hiếu dự liệu, lúc này, chủ soái Triệu Tùng của quân chinh Nhật Đại Hán đang dẫn đại quân thẳng tiến về Giang Hộ.
Sau khi chiếm lĩnh được Liêm Thương (Kamakura), Triệu Tùng dẫn theo thuộc hạ của mình càn quét bốn phía Liêm Thương, nhiều lần đánh tan quân đội các nơi đến chi viện cho Mạc Phủ, gần như cắt đứt mọi liên hệ của Giang Hộ với phía tây. Trải qua nhiều đợt càn quét của bọn họ, hiện tại xung quanh Liêm Thương đã không còn đội quân Mạc Phủ nào có can đảm đến gần nữa. Ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không ai đi cứu viện Giang Hộ.
Sau khi càn quét Liêm Thương, bọn họ cũng từ đây bắt đầu hành trình tiến quân Giang Hộ.
Mấy ngày gần đây, tiết trời của Quan Đông vẫn không tốt đẹp cho lắm, cả ngày trời cứ âm u. Hôm nay cũng không ngoại lệ, mặt trời bị những đám mây che khuất sâu thẳm, sắc trời không còn bộ mặt xanh thẳm kia nữa, mà trở nên giống như dòng nước bẩn bị ô nhiễm.
Liêm Thương đi qua con đường lớn đến Giang Hộ, vốn dĩ là nơi người qua lại đông đúc, khắp nơi đều là dân vãng lai và thương nhân. Bởi vì đa số cư dân của Giang Hộ mang lại lương thực và cung ứng phẩm với số lượng khả quan, nhưng hiện tại trên đường đã không còn bóng người, chỉ còn lại Triệu Tùng và thuộc hạ của gã.
Đại quân của gã, mấy nghìn người, đội ngũ của bọn họ vô cùng chỉnh tề, vì tiết trời âm u này đã có mấy vầng sáng rõ. Bọn họ đều im lặng mà đi, mắt nhìn phía trước, ngay cả tiếng bước chân cũng đều theo nhịp. Binh khí trong tay bọn họ và cờ xí đang đón gió tung bay, cùng với và cách xếp đội ngũ đảm bảo khoảng cách với các binh sĩ khác trong cùng một đội. Những binh sĩ này đều là tinh binh trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh nhất và được tôi luyện qua nhiều năm tác chiến mà thành. Bọn họ từ trạng thái hành quân chuyển sang trận hình chiến đấu trong khoảng thời giờ cực nhanh, sau đó cho kẻ thù một kích trí mạng.
Mà ở ngay bên cạnh bọn họ, nơi đâu cũng nghe thấy tiếng vó ngựa theo tiết tấu. Những kỵ binh mặc chế phục màu đỏ, có vài người còn mang khôi giáp, cưỡi trên chiến mã to cao, có vài người còn có huân chương chói mắt, lộ ra sát khí đằng đằng cùng với khí thế phi phàm. Tuy rằng số lượng của đội kỵ binh này không lớn, nhưng lúc bọn họ xếp thành từng hàng, vẫn khiến cho người ta có một cảm giác áp lực kinh người.
Những kỵ binh này là từ Cửu Châu đến, cũng là đội quân cuối cùng của Đại Hán đổ bộ ở đây. Bởi vì ngựa khá được cưng chiều, nên Triều Tùng cố ý để kỵ binh trú lại ở Hoành Tu Hạ (Yokosuka), đợi đến khi y chuẩn bị tiến quân Giang Hộ mới cho kỵ binh hội hợp với y, sau đó cùng tiến quân về phía đông.
Mà giữa bộ binh và kỵ binh, từng khẩu đại pháo được đặt trên xe chở pháo, được ngựa thồ và pháo binh kéo, cùng đi với đại quân. Từng khẩu đại pháo sáng bóng loáng, ánh màu đồng xanh rung rung trên giá đỡ. Mơ hồ nghe thấy giá đỡ và pháo va vào nhau gây ra tiếng vang. Những người bên cạnh dường như còn ngửi thấy mùi hỏa dược lan tỏa.
Mấy khẩu đại pháo này đều là pháo dã chiến mà lục quân Đại Hán vẫn luôn lấy làm tự hào. Uy lực to lớn lại tiện mang theo quân đội, vì vậy đây là món lợi khí dã chiến của lục quân Đại Hán.
Tuy rằng thuộc hạ của gã chỉ có hơn ngàn người, nhưng khi bộ kỵ pháo binh hội tụ với nhau, thanh thế như mênh mông cuồn cuộn.
Ở trong đội ngũ, Triệu Tùng cùng những quan tham nghị của mình và hộ vệ thân cận cưỡi ngựa tiến về phía trước. Sắc mặt của gã hết sức nghiêm túc, nhìn trái ngó phải, luôn chú ý trạng thái của các đội quân đang hành quân, cùng với địa thế xung quanh. Tuy rằng lúc trước gã chính là lữ trưởng của quân Liêu Đông, nhưng bây giờ đại quân mà gã chỉ huy lại phức tạp hơn, hơn nữa quân chủng đa dạng, không khỏi khiến gã không chăm lo.
- Bẩm Triệu soái, mấy ngày gần đây có lúc có mưa dầm, ảnh hưởng rất lớn đến quân ta, hôm nay xem ra là lại có mưa.
Người đứng đầu quan tham nghị Nghiêm Quảng cũng thúc ngựa đi đến bên cạnh y.
- Trước mắt quân ta đã càng lúc càng gần Giang Hộ rồi, nhân tố khí hậu cũng không đề phòng không được.
Gần đây tuy là đang ở giữa mùa hè, nhưng tiết trời vẫn cứ mưa dầm dề triền miên. Tuy rằng tiết trời như thế này vô cùng thoải mái đối với việc hành quân, nhưng đối với quân đội Đại Hán đã quen dùng hỏa súng hỏa pháo mà nói, đây chẳng khác nào một tin xấu. Bởi vì nếu như trời mưa, hỏa pháo của bọn họ sẽ bị suy yếu vô cùng nghiêm trọng, trở thành cơ hội mà quân địch tranh thủ. Mà càng đến gần Giang Hộ, khả năng bọn họ tiếp chiến với quân địch càng lớn, không được có chút sơ sẩy nào.
- Điều này quả thật không đề phòng không được.
Triệu Tùng nghiêm túc gật gật đầu.
- Tuy nhiên hiện tại dù sao cũng là mùa hè, Nhật Bổn cũng không phải ngày nào cũng mưa chứ hả? Có lẽ lúc chúng ta đến dưới thành Giang Hộ, hẳn là sẽ có nắng.
Nghiêm Quảng gật gật đầu.
- Triệu soái nói có lý, nhưng phàm việc gì cũng sẽ có vạn nhất. Chúng ta cũng nên đề phòng hơn một chút. Nói tóm lại, chúng ta không được để cho quân địch chiếm thế chủ động, mà phải làm sao cho chúng ta áp chế quân địch, khiến bọn chúng không đi theo nước đi của chúng ta không được.
Triệu Tùng biết trong lời nói đối phương có ẩn ý, cho nên cũng không trả lời, chỉ nhìn đối phương, chờ đợi câu sau.
- Giang Hộ là một tòa thành lớn, số lượng cư dân và quân đội tập trung trong đó cực kỳ lớn. Tuy rằng bọn họ ở nơi bình nguyên không có địa thế hiểm yếu để thủ, nhưng quân ta không quá vài ngàn. Nếu như chúng ta cường công thẳng tòa thành trì này, nhất định sẽ thương vong cực lớn. Hơn nữa tác chiến với quân phòng thủ cũng không phát huy uy thế pháo hỏa và chiến lực của chúng ta.
Nghiêm Quảng thấp giọng nói với Triệu Tùng.
- Điều này chẳng phải trước đó chúng ta đã suy xét đến rồi sao?
Triệu Tùng có chút kỳ quái nhìn đối phương.
- Cho nên chúng ta mới phải chuyển sang bắc thượng, cắt đứt nguồn nước sông Đa Ma (Tama) và sông Lợi Căn (Tone)
Giang Hộ là một thành thị lớn, hơn nữa là nơi trung tâm của Mạc Phủ Đức Xuyên, cho nên sau khi hai nước bắt đầu giao chiến, Mạc Phủ đã nhất trí tập trung quân đội ở Giang Hộ, thêm vào kiến trúc khổng lồ của thành trì, nên quân đội Đại Hán cũng không thẳng tay cường công không được.
Cho nên theo đề nghị của quan tham nghị Nghiêm Quảng, Triệu Tùng quyết định cho đại quân men theo con đường trên bờ bắc thượng, sau đó tìm con sông chảy về Giang Hộ, cắt đứt vận chuyển trên con sông, uy hiếp nguồn nước của Giang Hộ, dùng phương thức này để bức bách Mạc Phủ không dã chiến với quân đội Đại Hán không được.
Nếu cư dân và quân đội ở Giang Hộ đã đông như vậy, thì đòi hỏi về nguồn nước cũng rất lớn, mà nguồn nước chủ yếu của thành Giang Hô chính là sông Đa Ma và sông Lợi Căn. Chỉ cần uy hiếp được hai nguồn nước này, thì chẳng khác nào chẹn vào yết hầu của Giang Hộ, khiến Mạc Phủ lâm vào hoàn cảnh vô cùng gian nan.
Ác liệt hơn là lương thực và vật tư khác của thành Giang Hộ cũng rất phụ thuộc vào vận tải đường thủy. Nếu như đường vận tải thủy trên sông cũng bị cắt đứt, Mạc Phủ càng khó chịu đựng được cái giá phải trả. Cho nên theo suy nghĩ của mấy vị quan tham nghị này và Triệu Tùng, chỉ cần mình dựa theo kế sách mà tiến quân, vậy thì Mạc Phủ Đức Xuyên nhất định không rời khỏi thành để quyết chiến không được.
- Sông Đa Ma và sông Lợi Căn một khi xảy ra vấn đề, nguồn nước của thành Giang Hộ không đảm bảo được, nhất định sẽ như ván đóng thuyền.
Nghiêm Quảng cũng không có ý phủ địch kế hoạch lúc trước của y.
- Tuy nhiên con sông này nằm ở đất liền. Nếu như muốn làm theo kế sách này, chúng ta nhất định phải cẩn thận vạn phần.
Triệu Tùng cuối cùng đã hiểu được ý của Nghiêm Quảng.
Quả thật, nếu như muốn làm theo kế sách này, không khác nào khiến đại quân này toàn bộ thâm nhập vào đất liền thậm chí đi ra sau lưng Giang Hộ. Khoảng cách hành quân xa khoan hãy nói, việc cung ứng vật tư và đảm bảo hậu cần đều vô cùng phiền toái. Hơn nữa bây giờ tiết trời có chút bất lợi đối với quân đội Đại Hán, cho nên tuy gã vô cùng có lòng tin với thuộc hạ, nhưng gã cũng không dám cam đoan tuyệt đối không có sai sót.
Nếu như từ góc độ thận trọng, quả thật đáng để suy nghĩ sâu xa.
- Vậy ý của ngươi là tạm hoãn tiến công?
Triệu Tùng hỏi.
Sau đó Nghiêm Quảng lại lắc đầu.
- Không, không cần tạm hoãn tiến công. Hiện tại quân ta đã thâm nhập vào đất địch, tiến quân chỉ sợ không nhanh, sao có khả năng kéo dài thời gian? Hơn nữa hậu phương quân ta cũng không có nhiều viện quân, cho dù là có tốn thời giờ, hiện tại Mạc Phủ đã tràn đầy nguy cơ, chúng ta không được để bọn chúng có cơ hội thở dốc.
- Nếu như Triệu soái cho rằng không được trì hoãn tiến quân, thì ít nhất cũng hãy chuẩn bị một vài kế sách vẹn toàn đi.
Nghiêm Quảng cũng không phản bác ý kiến của Triệu Tùng.
- Việc cung ứng ở hậu phương của quân ta bây giờ toàn bộ đều nhờ hải quân. Trước kia chúng ta chỉ có ở vùng ven biển, cho nên việc cung ứng cũng không khó khăn lắm. Nhưng nếu như chúng ta xâm nhập vào đất liền, chỉ sợ sẽ có chút khó khăn.
- Có khó khăn đi chăng nữa cũng phải làm như vậy!
Triệu Tùng ghì chặt ngựa, sau đó nói như chém đinh chặt sắt.
- Hải quân và người của lục quân chúng ta vốn là người một nhà. Hiện tại ta lại là chủ soái, bọn họ nhất định phải nghe theo mệnh lệnh của ta. Bất kể như thế nào, việc cung ứng của quân ta hiện tại nhất định phải không có sai sót. Cho dù là bảo thủy thủ của bọn họ lên bờ, cầm súng bảo vệ đường lui cho chúng ta, cũng nhất định phải duy trì hậu phương của quân ta!
- Cái cần chính là câu nói này của đại nhân!
Sau khi Triệu Tùng bày tỏ thái độ cứng rắn như thế, Nghiêm Quảng cũng lộ ra sự vui sướng vô cùng.
Tiếp theo, y nhân lúc vui vẻ, lấy tấm bản đồ Nhật Bổn trong lồng ngực ra, sau đó ghì ngựa đi đến bên cạnh Triệu Tùng.
- Chúng ta cứ dứt khoát một cỗ tác khí, chiếm lĩnh khu vực sông Thần Nại (Kana) phụ cận Hoành Tân (Yokohama), sau đó cho hải quân cập bờ, giúp chúng ta bảo vệ những cảng này. Chỉ có như vậy, quân ta mới vô ưu vô lo!
Sau đó, gã lại hơi nhíu mày, hình như là đang oán trách gì đó.
- Trước đây Triệu soái đã quá buông lỏng đám người của hải quân rồi. Cái chó má gì mà chiến hạm quấy rầy, hoàn toàn là lãng phí nhân lực và đạn pháo. Bọn họ trên biển đi tới đi lui, cũng chẳng giải quyết được vấn đề. Hơn nữa ngay cả mấy cọng lông của Mạc Phủ cũng không đánh nổi, thì có hữu dụng gì? Chẳng bằng ngoan ngoãn cập bờ trợ thủ cho chúng ta.
Triệu Tùng cuối cùng đã hoàn toàn hiểu rõ ý của đối phương.
Xem ra vị quan tham nghị của phủ quân nghị này, khúc mắc trong lòng đối với hải quân thật là rất nặng.
Tuy nhiên gã cũng biết, nỗi lo của Nghiêm Quảng quả thật có lý, cũng không phải là hoàn toàn xuất phát từ tư tâm. Tuy rằng gã vẫn rất chú ý giữ gìn quan hệ với các đồng liêu hải quân, nhưng tất cả đều phải lấy đánh thắng Mạc Phủ làm trọng tâm. Trước cửa ải quan trọng nhất, cho dù tạm thời thay đổi kế sách quân sự cũng không quá đáng.
- Được. Người nói rất có lý, ta sẽ hạ lệnh.
Sau một thoáng suy tư, gã tiếp thu đề nghị của quan Tham nghị, sau đó ra lệnh.
- Kể từ ngày mai hải quân dừng tất cả hành động khác, tập trung về Hoành Tân, toàn lực chi viện cho hậu phương quân ta, quyết không cho phép đùn đẩy tắc trách. Nếu như kháng mệnh, hay là chưa hoàn thành quân lệnh, cứ theo quân pháp mà làm.
Quan Tổng chỉ huy của hải quân Thái Đức, luận về lý lịch của y trong quân, cũng không thấp hơn Triệu Tùng, luận tước vị, vì y là một trong những người sáng lập nên hải quân, thậm chí còn cao hơn Triệu Tùng. Cho nên để ra mệnh lệnh điều động y, Triệu Tùng nhất định phải bày ra khí phách của Chủ soái quân chinh Nhật, cưỡng ép sai sử đối phương. Cho dù có chọc cho trỗi dậy phản cảm trong lòng đối phương gã cũng không bận tâm nhiều như vậy.
Quan truyền lệnh nghe theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, lập tức cưỡi ngựa, quay về đường cũ, chuẩn bị mau chóng trở về Hoành Tu Hạ. Mà sau khi quan truyền lệnh rời khỏi, cũng không khiến cho dòng nước lũ màu đỏ đang cuồn cuộn chịu ảnh hưởng gì. Dưới bầu trời âm u, bọn họ tiếp tục trùng trùng điệp điệp tiến về phía thành Giang Hộ.
Áp lực mà dòng nước lũ màu đỏ mang lại, người chịu đựng nhiều nhất đương nhiên chính là người trong thành Giang Hộ.
Gần như cùng một ngày với quân đội Đại Hán thẳng tiến, Đức Xuyên Gia Quang đã nhận được tin tức, cũng gặp phải chấn động.
Sau khi quân đội Đại Hán đổ bổ Hoành Tu Hạ, Đức Xuyên Gia Quang giống như nổi điên thu thập quân đội các nơi đến chi viện cho Giang Hộ. Một vài đội quân nghe lệnh đến, mà một vài thì vì quân đội Liêm Thương dưới thế công của Đại Hán bị đánh tan, không chi viện được Giang Hộ. Kết quả quân chi viện mà y mong muốn còn lâu mới như y mong đợi.
Càng đáng suy nghĩ hơn là đại quân mà Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu mang đi, tuy rằng ba phen mấy bận phái sứ giả thúc giục họ khẩn trương quay về chi viện Giang Hộ, nhưng vẫn chậm chạp không có động tĩnh, không tài nào lập tức chi viện Giang Hộ tràn đầy nguy cơ. Trong trạng thái khốn quẫn này, lúc nghe thấy quân đội Đại Hán bắt đầu tiến quân Giang Hộ, tâm tình vốn dĩ không ổn định của Đức Xuyên Gia Quang trở nên càng thêm bề bộn.
Ban đêm cùng ngày, gã đã tập hợp toàn bộ các trọng thần trong Mạc Phủ đến, sau đó nói về tình thế nghiêm trọng hiện tại.
- Hiện tại giặc Hán đã đánh về phía Giang Hộ. Chúng ta chỉ có tử chiến đến cùng, quyết một trận tử chiến với giặc Hán ở dưới thành Giang Hộ. Chỉ có như vậy chúng ta mới không hổ thanh danh võ sĩ, mới không phụ phù hộ linh thiêng của Thần Quân trên trời.
Đầu tiên gã nói với các trọng thần Mạc Phủ về tình thế nghiêm trọng bây giờ.
- Chỉ cần chúng ta chịu đựng, Tỉnh Y Trực Hiếu sẽ dẫn theo đại quân đến chi viện Giang Hộ, đánh lui giặc Hán, cho nên không ai được có chút nào lùi bước!
Các trọng thần xúc động hưởng ứng như dâng trào, không ai có biểu hiện lùi bước, đều tỏ vẻ tử chiến với giặc Hán đến cùng.
- Đại nhân, căn cứ vào tình báo mà thấy. Dường như giặc Hán muốn cắt đứt nguồn nước và vận tải đường thủy của Giang Hộ. Chúng ta quyết không được bọn chúng thực hiện tà mưu đó được.
Thủ lĩnh Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng nói.
- Nếu không hậu quả thật sự khó chịu nổi. Quân dân Giang Hộ nhiều như thế, nếu như nguồn nước xảy ra vấn đề, lại không có lương thực vận chuyển đến chỉ sợ chúng ta sẽ không đánh mà tự thua.
Lão vừa nói như vậy, không khí trào dâng trong điện lúc nãy lập tức đều bị đè nặng. Ai nấy đều nghĩ đến hậu quả khi giặc Hán sẽ đạt được mục đích, không khỏi có chút hoảng sợ.
Đức Xuyên Gia Quang đột nhiên đứng dậy, trên mặt xuất hiện nét hồng hào hiếm thấy.
- Vậy thì tốt. Bọn chúng nếu thâm nhập vào trong địa phận chúng ta, vậy thì không có trợ giúp của chiến hạm nữa. Chúng ta sẽ quyết chiến cùng bọn chúng! Lần này ta sẽ đích thân lãnh binh, cùng các ngươi đánh giặc Hán!