Nếu Bản Thương Trọng Tông không tự sát, y cũng nhất định sẽ chém đầu người này làm gương cho dân chúng.
- Tất cả nghịch tặc chống lại đều bêu đầu làm gương cho dân chúng, thành Nhị Điều cần phải thiêu hủy toàn diện, không được để lại bất cứ dấu vết gì! Y hạ một mệnh lệnh cuối cùng.
Cùng với thành Nhị Điều bị đốt cháy hừng hực, nơi ở cuối cùng của Mạc Phủ tại Đô Kinh cũng không tồn tại nữa, triều đình Nhật Bổn cũng trong mấy trăm năm, lần đầu tiên lấy diện mạo mạnh mẽ, cứng rắn bước lên vũ đài Nhật Bổn, nó dùng cách này tuyên cáo quyết tâm từ biệt với quá khứ.
Nhưng, sau khi lấy được toàn bộ Đô Kinh, Nhị Điều Khang Đạo ngạc nhiên phát hiện một tình huống mà hắn có chút bất ngờ - Hòa Tử bệ hạ trong cung của Chính Nhân pháp hoàng lại cũng ở trong hoàng cư.
Vì bảo vệ Đô Kinh ở hạn độ lớn nhất, đặc biệt là hoàng cư không chịu xâm hại của binh tai, sau khi dẫn quân vào thành, Nhị Điều Khang Đạo và Kiều Bản Thực Thôn vẫn đều vô cùng chú trọng trói buộc thuộc hạ, đặc biệt là hoàng cư, lại thêm không cho phép thuộc hạ tự ý tiếp cận, để tránh tạo ra tổn hại.
Cho nên đến tận sau khi cả Đô Kinh đều bị khống chế, Nhị Điều Khang Đạo mới cử mấy công khanh do Quyền đại nạp ngôn Hoa Sơn Viện Định Hảo dẫn đầu đi vào trong hoàng cư, chuẩn bị kiểm kê vật phẩm bên trong, thuận tiện chuẩn bị đón Pháp hoàng bệ hạ hồi giá.
Hòa Tử thân là em gái ruột của Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang, lại thân là tôn quý trong cung, lúc Mạc Phủ tiến hành di dời thành viên hoàng thất mọi người đều đã nghĩ hẳn là bà đã được Bản Thương Trọng Tông đưa đi rồi, đến đám Hoa Sơn Viện Định Hảo bởi vì luôn không có cách nào vào cung yết kiến cũng muốn làm như thế, nhưng bọn họ sau khi đến bên đó mới phát hiện Hòa Tử hoàng thái hậu lại vẫn ở trong hoàng cư, điều này quả thực khiến bọn họ có chút kinh ngạc.
Sau khi kinh ngạc, đám công khanh này rơi vào thế lúng túng, bởi vì thân phận của Hòa Tử quả thực là quá đặc thù, bọn họ không biết ứng phó như thế nào – về lý thì Hòa Tử là hoàng Thái Hậu, bọn họ hẳn là nên tôn sùng, nhưng bà đồng thời lại là con gái của Đức Xuyên gia, hiện nay triều đình và Mạc Phủ đã quyết liệt như thế, dường như lại không nên quá tôn trọng bà. Thế nên đám người này cảm thấy có chút không biết làm sao.
Nhưng, có lẽ là vì Hòa Tử hoàng thái hậu tự mình trấn giữ, trang trí trong hoàng cư không hề gặp bất cứ phá hoại nào, gần như như lúc đầu, cho nên đám công khanh này sau khi bối rối nói mấy câu, đều ùn ùn rút lui khỏi hoàng cư, sau đó đến xin chỉ thị của Hữu Phủ đại nhân.
Sau khi nhận được tin này, Nhị Điều Khang Đạo sáng sớm ngày thứ hai liền đến thẳng hoàng cư.
Khác với đám công khanh khác có chút nao núng, Nhị Điều Khang Đạo ngẩng hẳn đầu nâng bước đi vào trong hoàng cư, ngay vào ba tháng trước, y còn từng dẫn người cưỡng ép đột nhập hoàng cư, cứu Pháp hoàng bệ hạ đi, cũng ở nơi này để lại dấu ấn khó phai mờ được, mà ba tháng sau, tất cả đều đã giống như cách một đời rồi.
Từ nay về sau, triều đình chính thức là triều đình rồi.
Theo dẫn đường của đám người hầu đang sợ hãi rõ rệt, Nhị Điều Khang Đạo đến thẳng trong ngự điện mà Hòa Tử hoàng thái hậu ở. Mà lúc này, sớm đã ngồi yên sau màn trúc, lặng lẽ đợi vị Hữu Phủ đại nhân này đến.
Tuy y không tin sẽ xảy ra biến cố gì, nhưng để đề phòng vạn nhất, phía sau y còn có một đám binh lính đứng canh cửa, cho nên y không chút căng thẳng, chỉ là thản nhiên đứng ở trong ngự điện.
Nhị Điều Khang Đạo không chút ý tứ giữ lễ, đi thẳng vào giữa ngự điện, sau đó ngẩng đầu nhìn gương mặt như ẩn như hiện của Hòa Tử hoàng thái hậu ngồi sau rèm trúc. Tuy sau rèm mơ mơ hồ hồ không rõ bóng dáng, nhưng cũng nhìn ra được bà đang mặc vô cùng chính thức, giống như đang tham gia lễ nghi gì đó vậy.
Từ sau khi Pháp hoàng bệ hạ dẫn Thiên hoàng Hưng Tử rời khỏi Đô Kinh, bà vẫn đều ở đây đợi bọn họ hồi giá, cùng với tình thế ngày càng bại hoại, Bản Thương Trọng Tông nhiều lần khuyên nhủ bà nhanh chóng rời đi, nhưng bà vẫn không chịu đồng ý, ngại thân phận của bà, Bản Thương Trọng Tông cuối cùng cũng chỉ đành không làm gì khác.
Đợi đến thời khắc cuối cùng, Bản Thương Trọng Tông tự mình còn không lo được cho mình, làm sao còn rảnh rỗi đi lo cho bà, chỉ đành kệ bà ta thôi.
Nhị Điều Khang Đạo vẫn không có hành lễ, cũng không nói gì, trong ngự điện nhất thời rơi vào trầm mặc quỷ dị.
Sau một lát, sau rèm trúc vang lên một tiếng “ba”, Hòa Tử hoàng thái hậu vỗ mạnh cái quạt trong tay xuống ngự tháp.- Hữu Phủ, tại sao tham kiến không bái kiến không hành lễ? Ngươi đây là đang coi rẻ pháp luật triều đình sao?
Trước lời chất vấn nghiêm khắc này, Nhị Điều Khang Đạo lại không chút hoang mang.- Ta thân là Hữu Phủ, nào có đạo lý phải hành lễ với tội nhân?
- Nói cái gì vậy! Hòa Tử hoàng thái hậu càng thêm tức giận.- Ta vẫn là trung cung Pháp hoàng bệ hạ, khi gặp ta không hành lễ, đây là đi quá giới hạn.
- Thiên hạ đã không có trung cung của Đức Xuyên gia nữa rồi. Nhị Điều Khang Đạo cười lạnh một tiếng.- Đức Xuyên gia trong mắt không có vua, phạm nhiều việc ác như vậy, sao để kẻ mang dòng máu Đức Xuyên gia như ngươi mang địa vị trung cung chứ?
- Nói bậy! Tay Hòa Tử hoàng thái hậu hơi run, hiển nhiên đã tức giận đến cực điểm.- Ta là nữ ngự bệ hạ đích thân cưới về, cũng là trung cung bệ hạ đích thân công nhận, bao nhiêu năm nay vẫn cẩn thận hầu hạ bệ hạ, nào đã từng có chút khuyết điểm nào? Ngươi nói phải phế trừ địa vị trung cung của ra, vậy được, có chiếu thư của bệ hạ không?
Theo phản bác của bà ta, Nhị Điều Khang Đạo hơi nghẹn lời, cũng liền tức giận.
- Đều đã đến lúc này rồi, ngươi còn muốn xảo ngôn lệnh sắc sao? Bệ hạ hiện giờ trăm công ngàn việc, còn không có thời giờ để xử trí ngươi, nhưng đợi bệ hạ hồi giá, sẽ khiến ngươi nhận được trừng phạt đích đáng.
- Nói cách khác, bệ hạ hiện giờ vẫn chưa phế trừ địa vị trung cung của ta, đúng không? Vậy thì Nhị Điều Khang Đạo, ngươi hiện giờ chính là đi quá giới hạn, vượt quá thân phận thần tử! Hòa Tử hoàng thái hậu lạnh lùng nói.- Ngươi luôn nói Đức Xuyên gia trong mắt không có triều đình, phạm thượng, vậy xin hỏi ngươi hiện giờ khác gì Đức Xuyên gia không?
- Ngươi!
Nhị Điều Khang Đạo tức giận trợn mắt, thật vất vả mới khống chế được phẫn nộ trong lòng.- Thân là tội nhân còn dám xảo ngôn như thế... ngươi ở lại trong hoàng cư, cũng thực tưởng bọn ta không làm được gì ngươi sao?
- Tội nhân? Ta rốt cuộc có tội gì? Ta đã từng phụ bệ hạ sao? Tuy nhìn qua có chút nguy hiểm, nhưng Hòa Tử hoàng thái hậu vẫn là không chút lùi bước.- Nếu chưa từng phụ bệ hạ, ta thân là trung cung làm sao rời khỏi bệ hạ? Ta phải ở đây đợi bệ hạ trở về. Về phần xử trí ta như thế nào, đó là việc bệ hạ mới có khả năng quyết định, ngươi là một thần tử không cần nhiều lời, lui ra đi!
- Lẽ nào việc đến hôm nay, ngươi còn tưởng ra lệnh cho ta được sao?
Sắc mặt Nhị Điều Khang Đạo lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn đối phương.- Hiện giờ Mạc Phủ đã là vật hấp hối, nó không bao giờ còn đe dọa được đến chúng ta nữa.