Thậm chí còn có một số người đang tính toán xem mình về sau tìm được địa vị thế nào trong triều đình – về sau triều đình nhất định thống trị được cả một cùng lãnh thổ rộng lớn, đến lúc đó quan vị và bổng lộc triều đình liền sẽ nhiều hơn trước nhiều lần.
Theo tác dụng của loại tâm lý này, lòng dân Đô Kinh đều đã nghiêng về triều đình rồi, cũng khó trách Bản Thương Trọng Tông đối với tình thế hiện giờ bi quan như thế.
Sau khi đại quân đến bên ngoài thành Đô Kinh, bởi vì Mạc Phủ đã rút hết đại quân, cho nên những người còn lại theo gia phong và quan chức lần lượt ra khỏi thành đón quân đội Đại Hán.
Bởi vì đám người Ngũ Nhiếp gia đã bị Mạc Phủ cưỡng ép dẫn đi toàn bộ cho nên người cầm đầu là Quyền đại nạp ngôn Hoa Sơn Viện Định Hảo. Y cũng bị Nhị Điều Khang Đạo triệu thẳng đến chỗ của mình.
Hoa Sơn Viện Định Hảo chỉ lớn hơn Nhị Điều Khang Đạo mấy tuổi, một đường xuyên qua thế trận của quân đội, tuy ban đầu bị khí thế sát phạt trong quân làm kinh hãi, nhưng khi nghe nói những quân đội này đều là do triều đình, do hai người Hữu phủ đại nhân và Tả cận vệ chi phối, y lại vô cùng hưng phấn và kích động.
Lúc nhìn thấy Nhị Điều Khang Đạo, tâm tình vô cùng kích động, liền quỳ hẳn xuống.
- Tham kiến Hữu Phủ đại nhân!
- Mời Đại nạp ngôn đứng dậy. Nhị Điều Khang Đạo cũng vô cùng cao hứng ra hiệu cho y đứng dậy.- Nhiều ngày không gặp, vẫn khỏe chứ?
Sau bao nhiêu ngày thế này, trải qua bao nhiêu khó khăn, cuối cùng y chiến thắng gian nan hiểm trở, dẫn đại quân trở về Đô Kinh, tất nhiên sẽ có một loại cảm giác áo gấm về nhà.
Y cũng dùng cách này để chứng minh, suy nghĩ và cách làm ban đầu của mình đều là đúng đắn - Cho dù trả cái giá thế nào, hiện giờ triều đình cũng coi như có quân đội và địa bàn của riêng mình, có chỗ đứng vững vàng, không còn cần nương nhờ hơi thở của Mạc Phủ nữa.
- Những ngày này, chúng ta vẫn lo lắng cho bệ hạ và các đại nhân, chỉ lo các ngài có gì bất trắc... Cuối cùng Thần Phật phù hộ, triều đình hóa nguy thành an... Hoa Sơn Viện Định Hảo vừa nói, nước mắt gần như là chảy xuống.- Điều này thực sự là vinh hạnh trời cho... vinh hạnh trời cho!
- Triều đình vẫn là thiên hạ chính thống, tất nhiên được Thần Phật phù hộ. Nhị Điều Khang Đạo đầy vẻ tự tin trả lời.- Chỉ Mạc Phủ nho nhỏ, chẳng qua là hàng tép riu thôi, Đức Xuyên Gia Quang đã không càn rỡ được bao lâu nữa rồi!
Sau khi nói mạnh miệng, Nhị Điều Khang Đạo lập tức hỏi Hoa Sơn Viện Định Hảo tất cả những biến cố xảy ra ở kinh thành sau khi mình rời đi, dùng với tình hình kinh thành hiện tại, Hoa Sơn Viện Định Hảo cũng lập tức nói hết thực trạng.
Sau khi xảy ra việc Pháp hoàng và Hữu tướng, Tả tướng đào vong, Mạc Phủ vô cùng tức giận, lập tức mệnh lệnh truy bắt phủ đệ của đám Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo để trừng phạt.
Hơn nữa, bởi vì lo sợ quân tiên phong Đại Hán cho nên quyết định di chuyển hết công khanh và hoàng tộc quan trọng ở Đô Kinh đến Quan Đông, theo ép buộc của bọn chúng, Ngũ Nhiếp gia và một vài cao môn khác cùng với hoàng tộc đều bị cướng ép rời đi, còn kẻ lớn nhất đám công khanh, Cửu Điều Hạnh Gia làm chủ Cửu Điều gia tuy bản thân là bất đắc dĩ nhưng y quyết định để một bộ phận công khanh ở lại, một là trông coi phòng ốc và tài sản triều đình và các vị công khanh lưu lại, hai là âm thầm chuẩn bị tiếp ứng triều đình đánh trở về.
Y hiểu rõ, nếu triều đình đánh trở về, thì Mạc Phủ sẽ phải cần bọn họ làm lợi thế, nếu triều đình thực sự thất bại thảm hại, Mạc Phủ giành thắng lợi hoàn toàn thì bọn họ tuyệt đối không có được cuộc sống tử tế.
Khi y nghĩ hết cách để sắp xếp, Hoa Sơn Viện Định Hảo và một đám công khanh cuối cùng được lưu lại, bọn họ trông coi tài sản và hoàng cư, cũng thăm dò tình hình khắp nơi, đợi quân đội Đại Hán và triều đình sớm ngày trở về Đô Kinh.
Sau đó, Hoa Sơn Viện Định Hảo đem những tình hình liên quan đến Mạc Phủ và triều đình đều nói hết cho Nhị Điều Khang Đạo.
Sau khi nghe được phủ đệ của mình vì Mạc Phủ mà bị hủy, người nhà cũng bị Mạc Phủ bắt đi, Nhị Điều Khang Đạo quả nhiên giận tím mặt, đến lúc nghe được tin sở Ti đại Đô Kinh của Mạc Phủ Bản Thương Trọng Tông hiên giờ còn ở trong thành Nhị Điều, y mới chuyển giận thành mừng.
- Đốt quách cái tên giặc Bản Thương Trọng Tông và thành Nhị Điều đi, để báo thù này! Y để lại câu nói như thế, sau đó dẫn quân xông thẳng vào trong thành, chạy về hướng thành Nhị Điều.
Đối với Nhị Điều Khang Đạo mà nói, tòa thành Nhị Điều cách phủ đệ của y và hoàng cư không xa không khác gì tượng trưng cho khuất nhục. Mà Mạc Phủ đối đãi với y như vậy, y đương nhiên phải báo thù.
Để không làm cho Đô Kinh chịu tàn phá của binh lính, cho nên Nhị Điều Khang Đạo sau khi Mạc Phủ đã rút đi, để hết đại quân của mình ở ngoài thành, chỉ dẫn theo một bộ phận nhỏ thân cận tiến vào thành, sau khi nghe được tin này, y cử người lại điều binh lần nữa.
Mà khi nghe nói trong Đô Kinh lại còn có một cánh quân đội Mạc Phủ ở lại, đám quân sĩ vốn dĩ có chút buông thả lại nghiêm chỉnh trở lại. Bọn họ nối đuôi nhau dũng mãnh tiến vào thành, sau đó đi qua các đường phố trong Đô Kinh, cuối cùng đến chính giữa Đô Kinh, vây chặt từng lớp thành Nhị Điều.
Tuy gọi là thành, nhưng diện tích của thành Nhị Điều cũng không lớn, chỉ là chung quanh trong ngoài thành có chiến hào, hơn nữa đều chỉ để lại một cây cầu để thông trong ngoài, cho nên tuy được đại quân bảo vệ nhưng lại khó bị công phá trong khoảnh khắc.
Thời giờ đã muộn, sắc trời cũng đã chuyển màu tối, Nhị Điều Khang Đạo sai người đốt lửa ở xung quanh thành, tạo ra khí thế thành Nhị Điều đã bị vây chặt bên trong, sau đó hạ lệnh bắn hỏa tiễn vào trong thành Nhị Điều.
Lúc này chính là mùa hạ nóng bức, tuy thủ quân trong thành đã sớm có chuẩn bị nhưng dù sao khó mà dập tắt khắp nơi, rất nhanh nơi nào cũng có ngọn lửa dấy lên, nhuộm nước trong chiến hào thành màu vàng kim.
Tiếp đó, Nhị Điều Khang Đạo cũng không có chiêu hàng, thẳng thừng hạ lệnh cho thuộc hạ nhân lúc bên trong hỗn loạn bắt đầu công thành.
Theo thúc giục của y, đám binh lính đẩy những tảng đá và khúc gỗ lớn vào trong chiến hào, sau đó sau khi chiến hào gần như bị lấp đầy, bọn họ nhảy thẳng qua chiến hào rồi ý đồ nhảy lên tường thấp ngoài thành.
Lúc này binh lính Mạc Phủ trong thành cũng xông ra, mạo hiểm với cung tên và hỏa thương bên ngoài mà xông đến chỗ các quan binh đang leo lên tường ngoài, người của hai bên lập tức xảy ra chém giết kịch liệt.
Có lẽ là nguyên nhân đã làm tốt việc giác ngộ tuẫn thân, những thủ quân này vô cùng dũng mãnh, gần như không để ý đến tính mạng và đám binh lính công thành mà chém giết, rõ ràng số người là tuyệt đối kém thế, lại cũng chống đỡ được đợt tiến công ban đầu.
Nhưng mà, dù sao số người cách biệt, rất nhanh quân công thành chiếm được vị trí vững vàng trên tường thành, sau đó men theo tường thành chém giết vào trong.
Những quân đội thuộc hạ của triều đình này, rất nhiều người đã từng trải qua chiến sự thành Cơ Lộ, cho nên bọn họ đối với một ngôi thành nhỏ bé này không hề sợ hãi.