Đồng thời, có lẽ là bởi vì biết rõ mình không kéo dài thời giờ được, Tỉnh Y Trực Hiếu cũng bắt đầu trở nên có chút nóng vội, mấy ngày gần đây lão gia tăng tần suất phát động tiến công, mấy lần phát động thế công với Nại Lương, thậm chí còn từng đánh đến dưới thành, cũng may Lập Hoa Tông Mậu đều dốc toàn lực chỉ huy thuộc hạ phòng thủ, thì mới lần lượt đánh lui thế công của quân địch, nhưng thương vong của quân đội cũng trở nên càng ngày càng lớn, sĩ khí cũng bắt đầu suy nhược đi nhiều.
Mấy ngày qua, tinh lực của Lập Hoa Tông Mậu bị tiêu hao quá nhiều, bởi vì thường xuyên đêm không ngủ, cho nên trong mắt cũng đầy tơ máu, y vốn dĩ đã là một ông lão hơn bay mươi tuổi, hiện giờ càng thêm già cả nhiều, nhưng y vẫn là kiên cường chống đỡ, thể hiện vẻ bề ngoài trầm ổn, cổ vũ cho thuộc hạ của mình.
Nhưng mà, những thuộc hạ khác của y không có sức kiên trì giống y như vậy.
- Đại nhân, hiện giờ tình thế nguy cấp, thế quân Mạc Phủ quả thực là quá lớn mạnh, chúng ta cần gì phải ở lại Nại Lương nguy hiểm này! Trong quan đình của Nại Lương, một viên bộ tướng của Lập Hoa Tông Mậu Đảo Tân Đạo Cửu nói với Lập Hoa Tông Mậu.- Tại hạ cho rằng chúng ta hiện giờ không bằng rút lui, dựa vào thiên sứ đại nhân, sau đó lại tìm trận quyết chiến với Tỉnh Y Trực Hiếu!
Là một lãnh địa trực thuộc của Mạc Phủ, Mạc Phủ ở Đại Lương xây dựng Nại Lương thừa hành để thống trị một vùng lãnh địa gần kề, còn quan đình Thừa hành ở Nại Lương, sau khi Nại Lương bị Lập Hoa Tông Mậu công phá liền trở thành nơi ở của Lập Hoa Tông Mậu, y cũng chỉ huy đại quân của mình dối kháng với quân Mạc Phủ ở đây.
Sau khi nghe những lời của Đảo Tân Đạo Cửu, Lập Hoa Tông Mậu nhẹ nâng bước chân, mái tóc và bộ râu bạc màu cũng khẽ run run.
Đảo Tân Đạo Cửu là thân tín của Phiên chủ Tát Mài phiên Đảo Tân Trung Hằng, cũng là quan chỉ huy phiên quân Tát Mài trong tay y hiện giờ. Còn phiên quân Tát Mài cũng là một trong những nhánh quân chủ lực của đại quân này của bộ hạ y, đồng thời, vì địa vị của Đảo Tân gia không như bình thường cho nên cánh phiên quân này cũng có tính độc lập rõ ràng, tuy bề ngoài bình thường vẫn là nghe theo chỉ huy của Lập Hoa Tông Mậu nhưng lại không hoàn toàn nói không có lòng dạ riêng.
Mà sau khi lâm vào khốn cảnh gian nan như hiện giờ, tâm tư của Đảo Tân Đạo Cửu bắt đầu linh hoạt lên, trận này bởi vì đại chiến liên tiếp của Tỉnh Y Trực Hiếu, thuộc hạ của bọn hắn tổn thất khá lớn, mà y không muốn cứ tiếp tục tổn thất như thế.
Đảo Tân gia thông qua giao dịch với sứ thần Đại hán, hiện giờ đã trở thành Đại Danh độc bá cả cái đảo Cửu Châu rồi, bọn họ đã không có thêm nhiều đòi hỏi nữa, hơn nữa bọn họ cũng biết cho dù đưa ra càng nhiều đòi hỏi, Đại Hán và triều đình cũng sẽ không đáp ứng, cho nên bọn họ không hề có bao nhiêu ý chí chiến đấu đến cùng.
Trước đây khi đi theo Chu Phác tiến quân, một là Đảo Tân gia chỉ là bắt buộc dọn sạch uy hiếp của phương bắc, cho nên khi tác chiến vô cùng tích cực, hai là Chu Phác tiến quân cũng vô cùng thuận lợi, không có để bộ đội sở thuộc chịu quá nhiều tổn thất. Nhưng hiện giờ, đại quân đã đánh đến trong kỳ, Đảo Tân gia ngấm ngầm đã bắt đầu cảm thấy cuộc chiến này không có quá nhiều quan hệ với mình, cho dù thắng thua, lãnh địa hiện giờ của bọn họ đều đã không bị uy hiếp nữa, cho nên tính tích cực tác chiến của bọn họ hiện giờ đã trở nên rất thấp rồi.
Theo tình hình như vậy, Đảo Tân Đạo Cửu góp lời đòi hỏi rút quân với Lập Hoa Tông Mậu cũng vô cùng bình thường.
Nhưng bình thường là bình thường, Lập Hoa Tông Mậu lại không hề muốn tiếp thu đề nghị của vị bộ tướng này.
- Hiện tại rút quân không phải lúc. Y khẽ lắc đầu, sau đó lại liếc đối phương một cái: - Trước mắt Mạc Phủ phái cánh đại quân đến lại là bản thân Tỉnh Y Trực Hiếu đích thân dẫn quân, chính là nói rõ lần này bọn họ muốn đánh một trận lớn với chúng ta, hiện giờ trong kỳ vừa rơi vào trong tay quân ta, lòng người vẫn chưa ổn định, nếu chúng ta lui quân, đại quân Mạc Phủ tất sẽ xâm nhập đến trong kỳ, sau đó khiến cho trong kỳ lần nữa rung chuyển, mà thế lực tàn dư vốn tứ tán của Mạc Phủ chắc hẳn sẽ lại làm loạn... cho nên chúng ta tiếp tục thu lại ở đây là tốt nhất, như vậy Tỉnh Y Trực Hiếu sẽ không làm gì được, triều đình cũng nhanh chóng điều chỉnh lại gần kỳ.
- Đại nhân nói đúng thì là đúng, nhưng hiện giờ tình thế quân ta nói được là ngàn cân treo sợi tóc, nếu tiếp tục dính ở nơi này, khó chắc sẽ không bị đại quân Mạc Phủ đè sập... nếu quân ta diệt vong, thì tình thế chẳng phải là càng...
Đảo Tân Đạo Cửu vừa nói đến đây, liền phát hiện Lập Hoa Tông Mậu trừng mắt với mình, tuy đối diện là một ông lão thoạt nhìn có vẻ gần đất xa trời, nhưng cái trừng mắt này lại vẫn khiến cho hắn ta có chút run cả da đầu, những lời trong miệng cũng không dừng lại không được.
- Những lời này có căn cứ gì? Lập Hoa Tông Mậu không hề khách sáo ngắt lời đối phương.- Hiện giờ quân địch quả thực khí thế kiêu ngạo, nhưng bọn chúng chẳng qua là huyết dũng nhất thời mà thôi, nhưng ngày qua bọn chúng tuy không ngừng tiến công, nhưng chẳng phải liên tiếp bị quân ta đánh lui, chỉ đành không tiến mà lui sao? Quân ta hiện giờ tuyệt chưa đến lúc chỉ mành treo chuông.
- Tuy mỗi lần đều bị đánh lui nhưng quân ra bị thương rất lớn. Đảo Tân Đạo Cửu bạo gan trả lời.- Quân địch hiển nhiên tỏ rõ là muốn không ngừng tiêu hao quân ta, làm suy yếu thực lực quân ta... nếu tiếp tục tiêu hao ở đây, chỉ e sẽ khó mà chống đỡ được.
- Ngươi thân là người của Đảo Tân gia, lẽ nào còn sợ hãi chiến trận sao? Lập Hoa Tông Mậu tiếp tục phản bác.
- Ta thân là chủ tướng, ngươi nên nghe theo mệnh lệnh của ta, bây giờ lại vẫn còn ngăn cản được, chúng ta tuyệt không cho phép rút lui, mà nên tiếp tục ở lại đây!
- Đại nhân muốn tìm cái cơ nghiệp trăm vạn, điểm này tại hạ rất hiểu, nhưng Đảo tân gia chúng ta lại không được vì tư nghiệp của đại nhân mà chịu không tổn thất như thế! Mắt thấy Lập Hoa Tông Mậu hoàn toàn không nghe ý kiến của mình, Đảo tân Đạo Cửu cũng có chút tức giận.- Không giấu gì đại nhân, trước đây Phiên chủ chúng ta đã có hiệp ước ngầm với thiên sứ đại nhân rồi, chúng ta hỗ trợ Đại Hán lấy được Cửu Châu, sau đó giúp Đại Hán tiếp tục lên bắc đánh Mạc Phủ... nhưng chỉ lấy gần kỳ làm giới hạn, chỉ cần đánh đến gần kỳ, Đảo Tân gia chúng ta sẽ không cần đi theo nữa! Hiện giờ chúng ta đã đánh đến Nại Lương, hơn nữa đã nỗ lực chiến đấu vì đại nhân lâu như thế rồi, chúng ta đã đủ không làm thất vọng đại nhân rồi...
Bởi vì chưa từng nghe nói qua việc Đảo Tân gia và sứ thần Đại Hán có hiệp ước ngầm như thế, cho nên Lập Hoa Tông Mậu không khỏi giật mình kinh hãi, sau khi kinh ngạc, lập tức chính là tức giận.
- Lẽ nào ngươi vẫn muốn lâm trận thoát thân hay sao? Y tức giận quát đối phương.- Ta mặc kệ ngươi hiện tại có băn khoăn gi, cũng mặc kệ trước đây ngươi và đại nhân có hiệp ước gì, tóm lại hiện tại ngươi chính là thuộc hạ của ta, về lý nghe theo mệnh lệnh và sai khiến của ta, không được phép có bất cứ dị nghị gì, nếu ngươi dám không phục tùng, thì chính là kháng mệnh, nếu ngươi dám tự mình dẫn quân thoát đi, thì chính là kẻ nhu nhược vô sỉ, ta tuyệt đối sẽ thi hành quâ