Giang Hộ cả đêm chưa ngủ, ngày đó thành Hoành Tu Hạ lại bình tĩnh lạ thường.sau khi chiếm được Hoành Tu Hạ, chủ soái quân Đại Hán chinh Nhật Triệu Tùng bắt đầu phân phối nhiệm vụ với cấp dưới, một đám người gánh vác canh gác tại chỗ, một đám người được phái đi mở rộng khu chiếm đóng, nhân tiện canh phòng quân đội Mạc Phủ điều động.
Mà sau khi hết thảy những điều động bắt đầu làm từng bước, Triệu Tùng và quan tham nghị ngược lại trở nên nhàn nhã vô cùng, Triệu Tùng hôm ấy đã ngủ sớm mất rồi.
Chỗ ở của y giờ ở Tào Nguyên tự, đây là một chùa Phật giáo Tào Động Tông, cũng là một tòa tháp cổ ở Hoành Tu Hạ. sau khi quân đội nhà Hán đổ lên lên Hoàng Tu Hạ, tăng lữ tự này đều cùng thường dân chạy trốn đi, còn sót lại mấy người cũng bị quân Đại Hán đuổi đi, sau đó bị trưng dụng thành chỗ ở của Triệu Tùng.
Lúc này Đức Xuyên Gia Quang đã hoảng loạn một đêm, Triệu Tùng lại thoải mái, mãi đến sáng thứ hai gã mới từ từ tỉnh dậy.
Mà lúc này, Nghiêm Quảng và mấy quan tham nghị đã xin gặp gã rồi, sau khi rửa mặt đơn giản, Triệu Tùng lập tức tiếp kiến mấy vị này.
- Đêm qua Mạc Phủ có dị động sao? Vừa thấy mặt, Triệu Tùng liền hỏi.
- Binh mã các nơi đều không truyền đến dị động, ngược lại trời yên biển lặng Nghiêm Quảng trả lời ngay - Chí ít thì đến bây giờ, cũng không có phát hiện dấu hiệu binh mã Mạc Phủ tập kết để chuẩn bị tiến công quân ta.
- Nói như vậy, Mạc Phủ đúng là đã bị dọa sợ mất mật rồi, quyết định để chúng ta tùy ý đổ bộ lên, giả bộ như không nhìn thấy rồi hả? Trong ánh mắt Triệu Tùng hiện lên vẻ thất vọng và khinh thường.
- Ta còn tưởng bị chúng ta ức hiếp đến chừng này, thằng cháu nhà Đức Xuyên gia sẽ phải không nhịn được mới đúng chứ.
- Xem ra là bọn họ muốn cố thủ Giang Hộ, đánh tiêu hao chiến cùng chúng ta rồi. Nghiêm Quảng ngược lại hết sức nghiêm túc.- Đại nhân, chúng ta lên bờ vô cùng suông sẻ, hai ngày nay tất cả quân đội đều bắt đầu vận đến trên bờ rồi, đại pháo và chiến mã hơi trễ một tí, tuy nhiên cũng không quá lâu.
- Tốt lắm, xem ra Thái Đức thật sự có dụng tâm rồi. Triệu Tùng gật đầu tán thành.
- Nếu đã như thế, chúng ta cũng không cần phải ở chỗ này chờ người khác tới đánh chúng ta rồi, Đức Xuyên Gia Quang không dám tới đánh chúng ta, thì chúng ta tới cửa nhà hắn tìm hắn!
- Đại nhân, chúng tôi cũng nghĩ như vậy. Nghiêm Quảng cũng đồng ý với gã.
Sau đó, đám người Nghiêm Quảng cầm bản đồ trong tay tới trên bàn, bắt đầu lần nữa lên kế sách kế tiếp. Cũng may, lúc trước lên bờ, những quan tham nghị này đều dự tính những loại tình huống, cho nên tình huống bây giờ có biến, bọn họ cũng không bị luống cuống.
- Vị trí chúng ta bây giờ, phía nam Bán Đảo… Nghiêm Quảng vừa nói, vừa dùng tay chỉ lên bản đồ, sau đó nhẹ nhàng trượt đi.- Cho nên muốn tiến quân mà nói, ngay từ đầu không có đường khác để đi, chỉ đành tiến công hướng bắc, bất quá khi chúng ta đánh ra Bán Đảo, chỗ cần phải suy tính liền nhiều hơn…
Y đưa tay chỉ vào đầu phía bắc Bán Đảo, sau đó dừng lại bên trên một cái thành trấn.
- Nơi này là Liêm Thương, Liêm Thương là thành cổ nổi danh của Nhật Bổn, cũng là Nguyên Lại triều đầu tiên khi Mạc Phủ thành lập, chỗ ở của Mạc Phủ, nói được là võ sĩ Quan Đông, thậm chí toàn bộ thánh địa tinh thần các võ sĩ, ý nghĩa không hề tầm thường. Nếu như nhanh chóng chiếm được Liêm Thương mà nói, khẳng định sẽ là đả kích rất lớn đối với thanh danh Mạc Phủ… Ngoài ra, phía tây Liêm Thương chỗ Mạc Phủ, là đường giao thông quan trọng, Mạc Phủ bây giờ thiết nghĩ đối với chúng ta đột nhiên đổ bộ vô cùng hoảng loạn, nơi nơi triệu tập quân đội gấp rút tiếp viện Giang Hộ. Mà chúng ta liền ở gần kề Liêm Thương lấy khỏe đánh mệt, tiêu diệt hoặc là đánh tan những quân đội kéo tới chi viện Mạc Phủ kia, sau đó lại tấn công Giang Hộ, để Đức Xuyên Gia Quang không còn đường trốn.
Khi y giải thích, Triệu Tùng vẫn luôn trầm ngâm không nói, suy nghĩ tính đáng tin của phương án Nghiêm Quảng. Theo đạo lý để xem, phương án Nghiêm Quảng là thỏa đáng nhất rồi – Giang Hộ đúng là cổ họng của Mạc Phủ, Mạc Phủ không cứu không được, phải cứu dĩ nhiên là nhất định phải tập hợp binh mã, mà Đại Hán giữa đường chặn đánh những quân đội này, làm suy yếu quân Mạc Phủ, đồng thời cũng làm cho Mạc Phủ càng thêm cô lập.
- Công nhất định lâu, vây đánh viện binh, không tồi… không tồi… Cuối cùng gã gật đầu nhẹ một cái, đồng ý phương án của Nghiêm Quảng.- Chúng ta trước hết đánh hạ Liêm Thương, khiến Đức Xuyên Gia Quang trước tiên nghỉ ngơi mấy ngày, sau đó toàn quân đi thẳng tới Giang Hộ.
Nghiêm Quảng là chủ tọa quân tham nghị, lại nhận được cái gật đầu của Triệu Tùng, cho nên y nói ra phương lược của mình, cũng liền trở thành kế sách tác chiến kế tiếp của quân Đại Hán, các quan tham nghị khác đều dựa theo Nghiêm Quảng mà bắt đầu ồn ào tìm đường điều phối quan binh, mà Triệu Tùng và Nghiêm Quảng lại cùng nhau vào trong quân trấn an quan binh đổ bộ, đồng thời chuẩn bị dẫn đại quân mau chóng rời đi.
Ngay khi rạng sáng thứ hai, đại quân Đại Hán đã nghỉ ngơi xong liền trùng trùng điệp điệp xuất phát, giống như là mãnh hổ xuất ra, bắt đầu hướng chỗ sâu nhất Mạc Phủ đánh tới, ở trước mắt bọn họ mặc dù là nguy cơ trùng trùng, nhưng bọn họ không hề sợ hãi, chỉ muốn kiến công lập nghiệp, tiêu diệt quân thù.
Thời điểm quân Đại Hán xuất phát, sứ giả Mạc Phủ rốt cục cũng đi tới vùng Y Hạ rồi, thấy Đại lão Mạc Phủ Tỉnh Y Trực Hiếu dẫn đầu, sau đó đem tình cảnh khốn đốn của Mạc Phủ hiện tại và mệnh lệnh của Đức Xuyên Gia Qung nói rõ cho Tỉnh Y Trực Hiếu.
Khi nghe tin quân Đại Hán không ngờ lại đổ bộ lên Quan Đông, hơn nữa gần Giang Hộ trong gang tấc, Tỉnh Y Trực Hiếu gần như kinh sợ cả người ngây ra, một hồi lâu nói không nên lời.
- Ta… ta phụ Tướng quân, phụ Thần Quân rồi! Cuối cùng, lão chỉ đành thở dài một hơi, ảo não thống khổ, quả thực mặt xám như tro.
Bởi vì tuyên bố lúc tước của lão, Đức Xuyên Gia Quang đem toàn bộ quân đội tinh nhuệ giao cho lão, để lão tiến gần kỳ và giao chiến với giặc Hán, kết quả hiện tại lão mang đại quân đi chống lại giặc Hán, vẫn chưa thu được mảnh đất nào, ngược lại làm cho Quan Đông trống rỗng, kết quả giặc Hán đổ bộ thẳng lên Quan Đông, y cảm thấy mình quả thật là có tội.
- Đại nhân… Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này!
Như thể cảm nhận được nỗi ray rứt của lão, đồng thời lại đang thúc giục.- Bây giờ Giang Hộ đã báo nguy cấp, kính xin đại nhân khẩn trương phái binh tới tiếp viện Giang Hộ, lúc này chỉ đành bảo vệ được Giang Hộ, những chuyện khác, cũng hoãn lại được một chút.
Nhưng mà, Tỉnh Y Trực Hiếu lại vẫn là mặt xám như tro tàn.
Bây giờ không phải vấn đề hoãn một chút, vấn đề hiện tại là, hai quân giằng co, lão cho dù muốn lui quân quay về Quan Đông tiếp viện Giang Hộ, cũng không có cách nào làm được – nếu như lão thực sự không quan tâm ruộng đất mà rút lui, nhất định quân địch sẽ tuy kích tiêu diệt toàn quân.
Hơn nữa, lão cho dù có thể quay về viện binh, cũng không biết đến cứu Giang Hộ được hay không, chí ít bây giờ gần kỳ và Tây Quốc nhất định là không có cách nào trở lại thống trị Mạc Phủ rồi… Mạc Phủ bây giờ đã là mặt trời sắp lặn.